Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1674:
Hoắc Chí Dũng thì đỡ hơn chút, nhưng anh ta vẫn luôn bòn rút tiền từ nhà ông tư Hoắc, lại về thôn trang làm tầm bậy tầm bạ.
Còn đời con cháu thì đều bị bọn họ chiều hư hết, không có một ai là người bình thường cả.
Có người một nhà như thế, mọi người cảm thấy nếu như khi xưa ông tư Hoắc biết bọn họ sẽ như thế thì năm đó có khi ông ấy thà chết đói chứ sẽ không ăn nửa miếng bánh lương khô đó đâu.
Vệ sĩ thấy bà ba Hoắc đã già rồi, hơn nữa nhìn như sức khỏe không được tốt lắm, thế nên bọn họ không dám động bà ta.
Hoắc Trầm Lệnh lạnh mặt ra lệnh.
“Dẫn bà ta đi. Có lỡ gãy tay gãy chân cũng không sao, chỉ cần bà ta còn thở là được, tiền thuốc men chữa bệnh một trăm triệu một tháng thì nhà họ Hoắc tôi cũng sẽ chi trả.”
Vệ sĩ nghe thế thì an tâm, không chút do dự mà bắt lấy bà ba Hoắc đang khóc lóc om sòm than khổ nằm dưới mặt đất ăn vạ.
Tể Tể vội vàng chạy vọt tới ngăn cản lại.
“Chú vệ sĩ ơi, để Tể Tể làm cho.”
Hai anh vệ sĩ vội vã dùng người ngăn cản cô bé lại, đồng thời đưa mắt nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.
Bà ba Hoắc này để móng tay nhọn hoắc, lại đang vùng vẫy kịch liệt, bọn họ sợ bà ta sẽ cào trúng mặt của cô chủ nhỏ Tể Tể.
Hoắc Trầm Lệnh không biết Tể Tể muốn làm gì, nhưng nếu Tể Tể đã muốn thì cha nuôi Hoắc sẽ luôn tin tưởng con gái mình vô điều kiện.
“Nếu Tể Tể đã nói để con bé làm thì hai cậu cứ để cho con bé làm đi.”
Hai anh vệ sĩ: “…”
Đội trưởng đội vệ sĩ Lăng Phong: “…”
Ông chủ chiều cô chủ nhỏ Tể Tể như vậy liệu có ổn không thế?
Chẳng lẽ không phải nên ưu tiên an toàn trước sao?
Tể Tể không đợi được, vội vàng chui vào giữa khe hở giữa thân mình hai chú vệ sĩ.
“Bà ba, nếu bà còn không chịu đi thì đứng trách Tể Tể không lễ phép đấy nhé.”
Bà ba Hoắc nhìn thấy ánh mắt Minh Tể Tể không đáng sợ như lúc nãy nữa, cơn giận của bà ta bùng lên, đột nhiên không còn thấy sợ cô bé nữa.
Bà ta đứng dậy, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mũi Minh Tể Tể mà chửi đổng.
“Đồ cái thứ lỗ vốn, đúng là hỗn láo. Nếu ông nội, bà nội, cha mẹ mày không dạy dỗ mày thì hôm nay bà già này sẽ tự tay dạy dỗ mày.”
Tể Tể đang chờ bà ba Hoắc nổi điên đây.
Nếu bà ta không nổi điên lên tấn công cô bé thì sao cô bé đánh lại được chứ?
Nếu cô bé không đánh lại thì không thể chuyền cái sức mạnh không thuộc về mình lên trên người bà ta được.
Không chuyển cái sức mạnh đó lên người bà ta thì Thiên Đạo và sấm sét của Thiên Đạo sẽ không ra mặt đâu.
Nếu không xuất hiện nữa thì cô bé biết tìm ai để luyện tập đây chứ.
Thế nên Tể Tể không hề do dự một chút nào mà xuất ra một luồng sức mạnh kinh khủng, xông thẳng tới hai chân bà ba Hoắc.
Hai mắt bà ba Hoắc tối sầm lại, ngất luôn.
Tể Tể nhân cơ hội này dùng phép thuật che mắt vận chuyển bà ba Hoắc về nhà của bà ta.
Mà sau khí khí lạnh vừa mới tản ra thì một tấm chắn vô hình xuất hiện ở trước mặt cô bé.
Hai mắt Tể Tể sáng lên.
Quả nhiên Thiên Đạo đã tới rồi.
Sấm sét đang được bọc ở giữa tầng mây đen trên trời đánh ầm ĩ rồi đánh thẳng xuống người Minh Tể Tể.
Bà con trong thôn trang ở cách đó không xa thấy như thế, có vài người chợt nhớ tới lần trước ở đám tang của Hoắc Triệu lâm và Trương Văn Tịnh thì trời cũng đen như thế, mọi người sợ hãi vội vàng chạy về nhà.
“Mau chạy đi. Mau chạy đi. Hôm nay trời lại không được bình thường rồi.”
“Đúng thế. Nhà bà ba nhất định là lại làm bậy rồi.”
“Chứ còn sao nữa. Thôn trang chúng ta trước giờ vẫn luôn bình yên, từ khi Triệu Lâm nhà bọn họ không còn nữa thì dăm ba bữa trời lại đánh sét xuống.”
“Xuỵt. Đừng nói cái chữ đó, coi chừng kêu nó tới đó.”
“Đúng, đúng, đúng. Chúng ta mau chạy nhanh đi thôi. Về nhà, đóng cửa lại, kêu con chó mực ra canh cửa.”
…
Bà con trong thôn trang chạy rất nhanh, Hoắc Trầm Lệnh cũng ra lệnh cho Lăng Phong dẫn theo đám vệ sĩ và các công nhân tới lắp đặt thiết bị lui về sau.
Lăng Phong nghe thế thì kinh ngạc.
“Ông chủ?”
Hoắc Trầm Lệnh đi theo cùng bọn họ.
“Chúng ta đi thôi.”
Lăng Phong hít sâu một hơi.
“Ông chủ à, cô chủ nhỏ Tể Tể và cậu chủ nhỏ Tiểu Tương vẫn còn ở đó mà…”
Hoắc Trầm Lệnh vẫn tiếp tục sải chân bước đi về phía ngược lại, chỉ mong cách nơi này càng xa càng tốt.
“Bọn họ sẽ không sao đâu.”
Lăng Phong và đám vệ sĩ: “…”
Lăng Phong cùng với đám vệ sĩ còn định nói gì thì một cơn gió rất lớn thổi tới, cát bay đá chạy thổi mù mịt, bọn họ nhanh chóng đưa tay che theo phản xạ, cả đám người nhanh chóng tản ra xa.
Mây đen trên trời xoay cuồn cuộn, mây đen giống như hình cây nấm được tạo ra bởi một trận nổ hạt nhân.
Sấm sét xé rách bầu trời, nổ đùng đùng ở trên đầu bọn họ.
“Ầm ầm!”
Hoắc Trầm Lệnh vội vàng duỗi tay kéo lấy Lăng Phong và một anh vệ sĩ khác chạy về phía xa.
“Mau đi thôi.”
Thần tiên đánh nhau, người thường bị vạ lây.
Lỡ may có ai gặp nạn chết người thì chỉ sợ tội lỗi đó sẽ bị tính lên đầu Tể Tể mất.
Sấm sét trên bầu trời vang càng lúc càng to, đám người Lăng Phong cũng không dám chần chờ nữa, mọi người nhanh chóng đi theo Hoắc Trầm Lệnh chạy như điên về phía xa.