Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1673:

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lập tức an tâm ngay.

“Vậy chúng ta đi thôi Tể Tể, qua nhà em hầm cá ăn nào.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc nhìn bọn họ: “Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, hai người không lo cho ông bí thư chi bộ sao ạ?”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên hớn hở bảo: “Ông nội của bọn anh thông minh lắm, ban đầu bọn anh lo lắng là vì sợ ông nội lớn tuổi rồi, bị bà bà chọc tức quá xảy ra chuyện gì thôi, giờ thì yên tâm rồi.”

Tương Tư Hoành: “...”

Hoắc Triệu Hiên thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành xách theo hai cái thùng gỗ đựng cá trắm cỏ, thế là không khỏi bất mãn liếc anh trai mình một cái.

“Anh, sao anh lại để Tể Tể và Tiểu Tương xách thùng như thế?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành trăm miệng một lời: “Anh Triệu Hiên, là do bọn em khỏe á! Bọn em thích xách, vui lắm ạ!”

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Thật ngại quá, đang là ban ngày ban mặt, lại thêm hai đứa nhỏ quá đáng yêu cho nên cậu ấy đã quên mất là hai đứa nó không phải là người.

Hoắc Triệu Hàn ở bên cạnh thấy thế thì vui thôi rồi.

Chờ hai lớn hai nhỏ về tới nhà, bốn người không khỏi kinh ngạc nhìn bà ba Hoắc đang dùng một tay chống nạnh, một tay thì chống gậy đứng ở ven đường chửi ầm lên.

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn thấy cảnh này thì không khỏi chau mày lại.

“Tể Tể sẽ đi tìm cha tới đây.”

Tương Tư Hoành vừa định đuổi theo thì đã thấy chú hai bước ra từ trong phòng.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy hai lớn hai nhỏ trở về thì đi ra đón bọn họ vào nhà.

Bà ba Hoắc giơ tay muốn túm lấy Tể Tể.

“Con nhóc này, mày...”

Tể Tể đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng như vực sâu không đáy nhìn về phía bà ba Hoắc, giọng nói cũng lạnh lẽo như băng tuyết: “Bà ba, dạo gần đây đám người ông ba không về báo mộng cho bà nữa sao?”

Bà ba Hoắc ngẩn ra, sắc mặt vốn đã trắng bệch do vừa súc ruột vì trúng độc nay lại càng trắng hơn nữa.

“Mày mày mày... Sao mày biết?”

Tể Tể nhếch môi, lộ ra nụ cười âm u: “Bởi vì Tể Tể chính là người nhờ cha bảo họ tới tìm bà ba mà! Dẫu gì nhà bà ba vẫn còn thiếu địa phủ năm trăm triệu, cho dù đám người ông ba đều đang làm công mỗi ngày ở địa phủ để trả nợ thì cả ba đời của các người cũng đã bị địa phủ ghi sổ nợ hết cả rồi, đã thiếu nợ thì nhất định phải trả!”

Bà ba Hoắc: “...”

****

Mặt bà ba Hoắc càng lúc càng trắng nhợt, chân đứng cũng không vững, toàn thân run rẩy, cũng không biết là bà ta đang tức hay là đang sợ hãi nữa.

Bà ta đột nhiên nhìn Hoắc Trầm Lệnh với ánh mắt hận thù.

Mặt Hoắc Trầm Lệnh không có một chút thay đổi nào nhìn lại bà ta.

Chuyện này không liên quan gì tới anh ấy cả nhé.

Người cha mà Tể Tể vừa nói là Minh Vương mà.

Nhưng mà bà ba Hoắc đâu có biết chuyện đó, nếu ánh mắt bà ta có thể biến thành những con dao nhỏ thì bà ta đã dùng nó để xẻo Hoắc Trầm Lệnh ra thành tám khối rồi.

“Hoắc Trầm Lệnh, mày… mày… mày…”

Ánh mắt Tể Tể lại càng lạnh hơn.

Từng luồng không khí lạnh chui thẳng vào trong người bà ba Hoắc.

Xung quanh bà ba Hoắc có một tầng âm khí mà mắt người thường không thể nhìn thấy được đang bao quanh bà ta.

Bầu trời đang quang đãng bỗng chốc thay đổi.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều đồng loạt nhìn lên trên trời.

Tương Tư Hoành vô ý thức chạy tới trước mặt Tể Tể, cậu bé dang hai cánh tay ra bảo vệ lấy cô bé ở đằng sau lưng mình.

Tương Tư Hoành còn không quên nhe hàm răng nhọn hoắt ra đe dọa bầu trời.

Đột nhiên, Tể Tể dùng thần thức nói chuyện với cậu bé.

“Anh Tiểu Tương, anh nhường cho Tể Tể tới đi.”

Tương Tư Hoành nhíu đôi chân mày nhỏ của mình lại.

“Tại sao chứ?”

Tể Tể cũng nghiến răng ken két, cái đầu nhỏ ngước lên nhìn bầu trời đang dần dần âm u tối mịt lại, trong đôi mắt to lạnh lẽo toát ra ham muốn được đánh nhau.

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể vẫn luôn rất mệt, những con quỷ kia không đủ đô để đánh với Tể Tể, chỉ có sấm sét của Thiên Đạo hoặc là chính bản thân Thiên Đạo mới vừa lòng Tể Tể.”

Tương Tư Hoành vẫn lo lắng cho cô bé.

“Nhưng mà Tể Tể ơi, sấm sét của Thiên Đạo sẽ đánh em đó.”

Tể Tể lại chẳng hề sợ tí nào.

“Không sợ, không sợ. Tể Tể cảm giác bây giờ mình chịu đòn rất giỏi á.”

Tương Tư Hoành: “…”

Lúc hai đứa bé dùng thần thức để nói chuyện thì Hoắc Trầm Lệnh cũng chẳng muốn nói chuyện với bà ba Hoắc nữa, anh ấy ra lệnh cho Lăng Phong dẫn theo vệ sĩ tới bắt người ở bên trong ra.

Bà ba Hoắc thấy vệ sĩ tới thì lập tức ngồi bệt xuống đất ăn vạ, khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi trộn lẫn tèm lem trên khuôn mặt.

Cũng không biết đây là lần thứ mấy mà ba ba Hoắc đã nhắc tới những tình xưa nghĩa cũ của ông ba Hoắc với cha của Hoắc Trầm Lệnh là ông tư Hoắc.

Bà con ở trong thôn trang đều bị tiếng ồn do bà ba Hoắc tạo ra ở bên chỗ ông bí thư già gây chú ý, thế là mọi người túm năm tụm ba đi sang đây hóng chuyện.

Mọi người đều nhìn Hoắc Trầm Lệnh với ánh mắt đồng tình.

Người nhà bà ba Hoắc từ trên xuống dưới từ già tới trẻ đều là một đám hết ăn lại nằm, là kẻ lười biếng có tiếng trong vùng.

Hoắc Chí Khôn là một thằng côn đồ thất học.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free