Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1672:

“Tể Tể leo lên đi, anh sẽ cõng em về, em cứ nằm trên lưng anh mà ngủ.”

Tể Tể vừa ngáp vừa ráng mở to mắt nhìn Tương Tư Hoành một cái, sau đó hoan hô một tiếng rồi ghé vào trên lưng của Tương Tư Hoành để cậu ấy cõng mình về nhà.

Người dân trong thôn đều hoảng sợ bởi chuyện tối qua nên hôm nay rất ít có người ra ngoài.

Nhưng khi thấy Tương Tư Hoành cứ đi qua đi lại ở cửa thôn lúc trời còn chưa sáng, người dân trong thôn sợ cậu ấy ở một mình xảy ra chuyện nên cứ thi thoảng là lại có người lớn ra cửa xem thử.

Lúc này khi thấy cậu ấy cõng một cô bé trở về, mọi người đều kinh ngạc không thôi.

“Tiểu Tương, nãy giờ cháu chờ ngoài cổng là để đón Tể Tể hả?”

Lúc này Tể Tể đã ngủ khò khò rồi, Tương Tư Hoành nghe thế thì cười hì hì đáp: “Vâng ạ! Cháu đón Tể Tể, em ấy mệt quá nên ngủ mất tiêu rồi.”

Bà con chòm xóm thấy thế thì trêu ghẹo: “Tiểu Tương đúng là một anh trai tốt à nha.”

Nụ cười của Tương Tư Hoành càng tươi hơn nữa: “Bởi vì Tể Tể là cô em gái siêu siêu tốt của cháu mà!”

Mọi người phì cười bởi câu nói của cậu bé, chuyện kinh hoàng từng trải qua ở nhà bà ba Hoắc hôm qua cũng nguôi ngoai không ít.

Chờ hai đứa nhỏ đi vào trong nhà của ông tư xong, không ít người dân bắt đầu tụ tập lại bàn tán.

“Đám tang của Triệu Lâm và Văn Tịnh tính sao giờ?”

“Không biết! Nghe nói đêm qua ông chủ Mã cũng mất tích luôn rồi.”

“Hả?”

“Đúng đó! Lúc tôi chạy ra ngoài đã không thấy ông chủ Mã đâu rồi.”

“Kỳ vậy, sao tôi nghe nói ông ta rất có năng lực ở phương diện này mà?”

“Xời! Tại nhà của người ta chưa từng xảy ra chuyện như nhà của bà ba thôi! Lần này là quỷ thật đấy! Bà hai nhà tôi đang trốn trong chăn run lập cập đây nè.”

“Ông ba nhà tôi cũng thế!”

...

Tang lễ còn chưa chính thức bắt đầu mà đã xảy ra chuyện, nơi đặt linh cữu của người đã khuất trong nhà bà ba Hoắc đã rối loạn hết cả, quan tài vỡ tan tành, tro cốt văng tứ tung.

Ông cụ cả Hoắc tới từ sáng sớm, thấy cảnh này thì không khỏi thở dài.

“Sao mà nghiệt ngã dữ vậy nè!”

Thôn trang nhà họ Hoắc đã bình yên suốt bao nhiêu năm, bọn họ chưa từng gặp phải chuyện như thế này bao giờ.

Giờ không thể liên lạc với ông chủ Mã, người khác có thể không tới, nhưng ông cụ cả Hoắc là bí thư chi bộ nên nhất định phải ra mặt.

Kết quả sau khi tới, ông phát hiện nhà bà ba Hoắc chẳng có một ai, chỉ sót lại một căn phòng bừa bộn.

Thật đúng là...

Ông cụ cả Hoắc cũng hết cách, cuối cùng chỉ đành nhờ con trai Hoắc Khánh Dương đi đến từng nhà trong thôn hỏi thăm, xem có đàn ông trai tráng nhà nào không ngại mấy chuyện tâm linh này chịu qua nhà bà ba giúp đưa tang hay không.

Bởi vì có ông cụ cả Hoắc ra mặt, cho dù vẫn còn không ít người khá sợ nhưng cuối cùng vẫn tìm được hơn hai mươi người chịu đứng ra hỗ trợ.

Hoắc Triệu Lâm và Trương Văn Tịnh được chôn cất một cách vội vàng và qua loa, tóm lại đến lúc này chuyện tang lễ đã xem như xong xuôi.

Chờ đến ngày hôm sau khi bà ba Hoắc về nhà, biết được cháu trai cả đã được chôn thẳng chứ không hề được làm pháp sự thì bà ta lập tức tức giận chạy thẳng tới nhà của ông cụ cả Hoắc mắng xối xả.

Ông cụ cả Hoắc: “...”

Lúc Tể Tể và Tương Tư Hoành biết tin tức này đã là chiều ngày hôm sau rồi.

Hai đứa nhỏ mỗi người xách theo một cái thùng gỗ trở về từ dòng suối nhỏ ở phía Tây, trong thùng gỗ chứa ba con cá trắm cỏ mập ú.

Người dẫn bọn họ tới đây câu cá là Hoắc Triệu Hàn, còn người tới báo tin cho họ là Hoắc Triệu Hiên.

“Anh, Tể Tể, Tiểu Tương, nguy rồi, bà ba đã trở lại, giờ bà ba đang kiếm chuyện với ông nội á.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành sợ ngây người.

“Vì sao bà ba còn muốn kiếm chuyện với bên mình vậy ạ?”

Hoắc Triệu Hiên cười khổ gật đầu: “Anh cũng không hiểu nổi! Nhà bọn họ tổ chức tang lễ thế nào mà lại gọi đến một đống ác quỷ, nếu không phải Tể Tể và Tiểu Tương cũng ở đó thì chắc...”

Hình như Hoắc Triệu Hàn đã nghĩ tới chuyện gì, thế là nhanh chóng mở miệng hỏi: “Bà ba tới kiếm chuyện là vì vụ chôn gấp anh Triệu Lâm và chị Văn Tịnh à?”

Hoắc Triệu Hiên vội vàng gật đầu: “Vâng! Bà ba chẳng chịu suy nghĩ gì cả, nếu không nhờ ông nội ra mặt hỗ trợ thì làm gì có ai thèm lo cho anh Triệu Lâm và chị Văn Tịnh chứ. Thậm chí cha mẹ của anh Triệu Lâm cũng không thèm trở về!”

Hoắc Triệu Hàn thở dài: “Cái nết bà ba xưa giờ là thế rồi!”

Nếu làm tốt thì bà ba sẽ không hề cảm thấy biết ơn người giúp mình, thậm chí còn cảm thấy đối phương làm vậy là chuyện đương nhiên, nhiều khi còn vạch lá tìm sâu bới móc lỗi sai của người ta nữa là đằng khác.

Nhà ông tư những năm gần đây là một ví dụ sáng chói chứ đâu.

Tể Tể nhìn Hoắc Triệu Hiên: “Vậy ông bí thư chi bộ nói sao ạ?”

Hoắc Triệu Hiên gãi đầu, có chút bực bội: “Hầy! Ông nội sắp bị bà ba chọc tức chết rồi!”

Tể Tể vội cười an ủi Hoắc Triệu Hiên: “Không có đâu ạ, ông bí thư chi bộ sống thọ lắm, bảo đảm không tức chết đâu.”

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vui mừng hỏi lại: “Thật hả em?”

Tể Tể cười tủm tỉm gật đầu: “Thật mà, Tể Tể sẽ không nhìn lầm đâu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free