Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1671:
Không kỳ lạ!
Hoàn toàn không kỳ lạ!
Nhưng bộ dáng bây giờ của Tể Tể...
Hoắc Trầm Vân nhìn mà bứt rứt không thôi.
“Vậy chú ba dẫn Tể Tể đi tắm rửa thay đồ trước rồi mình về được không nè?”
Tể Tể cúi đầu nhìn bộ quần áo rộng thùng thình dính đầy cáu bẩn của mình, sau đó xoa tay cười thẹn thùng: “Được ạ ~ Cháu cảm ơn chú ba ~”
Hoắc Trầm Vân bật cười, anh ấy xoa mái tóc bù xù của Tể Tể rồi bế cô bé lên đi trở về.
Trên đường về cả hai gặp được Hứa Liệt và A Vong, hai người nhìn thấy Tể Tể thì cực kỳ kích động.
Hứa Liệt: “Tể Tể tới rồi à.”
A Vong: “Công chúa nhỏ Tể Tể, chú A Vong sẽ đi mua đồ ăn ngon cho cháu ngay đây.”
Tể Tể mềm giọng nói cảm ơn.
Lúc gặp được đạo diễn Ngô Hạo, anh ấy cản Hoắc Trầm Vân lại.
“Trầm Vân, anh chàng người mới Cửu Phượng mà anh dẫn tới đâu rồi?”
Hoắc Trầm Vân xấu hổ ho khan vài tiếng, giải thích: “Cửu Phượng bị tiêu chảy đột xuất, chắc hôm nay không quay được đâu.”
Ngô Hạo: “...Trầm Vân, cậu có biết khi quay phim, mỗi một ngày trôi qua đều phải tiêu tốn rất nhiều tiền hay không?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Tôi biết chứ, nhưng đạo diễn Ngô cứ yên tâm, anh cũng thấy gương mặt và khí chất của Cửu Phượng rồi đó, chỉ cần bộ phim này chiếu ra thì bảo đảm sẽ nổi rần rần luôn! Đến lúc đó số tiền kiếm được bảo đảm nhiều gấp trăm lần số tiền bỏ ra mà.”
Không chờ Ngô Hạo nói chuyện, Hoắc Trầm Vân lại cười ha hả bổ sung: “Đạo diễn Ngô, anh cũng biết anh hai của tôi rồi đó, anh ấy là một doanh nhân thành đạt! Nếu Cửu Phượng không kiếm ra tiền thì làm gì có chuyện anh ấy chịu rót vốn tận năm trăm triệu cho bộ phim này?”
Ngô Hạo: “...”
Mọe!
Thôi được rồi!
Hai người Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng này, người có tiền thì tự tung tự tác, người còn lại thích gì làm nấy!
Có nhan sắc thì giỏi quá ha!
Cho dù anh ấy là đạo diễn thì anh ấy cũng có làm được gì đâu!
Ngô Hạo thiếu điều muốn trầm cảm luôn.
Tể Tể bỗng nhiên nhìn chằm chằm anh ấy: “Chú Ngô ơi, nếu trong thời gian tới có chị gái nào mời chú đi ăn cơm hay gì thì chú nhớ từ chối nha, tuyệt đối không được nhận lời đâu đó, nếu không sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng đấy.”
Đạo diễn Ngô: “...”
Hoắc Trầm Vân, Hứa Liệt và A Vong lập tức tỉnh lại liền.
“Tể Tể, đạo diễn Ngô bị sao vậy?”
Tể Tể nhìn luồng khí tạp nham màu hồng có lẫn màu đen đang bay xung quanh người Ngô Hạo, lắc đầu giải thích: “Dạo này chú Ngô đang dính đào hoa sát, không cẩn thận là mất mạng ngay.
”
Đạo diễn Ngô - người luôn tin vào khoa học - lập tức sầm mặt quát: “Trầm Vân, đây là con nhà ai đấy? Ở đâu ra mà tự dưng lại nói nhăng nói cuội thế kia?”
Hứa Liệt và A Vong nhanh nhảu giải thích: “Đạo diễn Ngô, đây là Tể Tể, con gái của tổng giám đốc Hoắc của tập đoàn nhà họ Hoắc, cô bé giỏi lắm đấy!”
Hoắc Trầm Vân cười gật đầu: “Đúng thế! Đạo diễn Ngô, đây là Tể Tể, con gái của anh hai, cũng là bé gái duy nhất của nhà họ Hoắc chúng tôi.”
Đạo diễn Ngô không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng thấy đã ba bốn giờ sáng mà một cô bé chừng ba bốn tuổi lại vẫn nhong nhong ở ngoài thì không khỏi nhíu mày: “Đêm hôm khuya khoắt mà anh dẫn một cô bé nhỏ như vậy tới đây làm gì thế? Con nít cần phải ngủ đủ giấc, nếu không là sẽ không cao được đâu!”
Tể Tể sợ mình không cao được thật nên vội vàng tụt xuống khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Vân, sau đó giơ cặp giò ngắn ngủn lên chạy uỳnh uỵch, vừa chạy còn vừa giải thích với anh ấy.
“Chú ba ơi, Tể Tể về tìm cha và anh Tiểu Tương đây, sau đó cháu sẽ đi ngủ luôn, tạm biệt chú ba, tạm biệt chú Hứa, tạm biệt chú A Vong, tạm biệt chú Ngô!”
Đạo diễn Ngô thấy thế thì mới vừa lòng, anh ấy cũng vẫy tay đáp lại.
“Đi nhanh đi! Mau về ngủ với cha cháu đi!”
Tể Tể tung ta tung tăng chạy đi mất.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hứa Liệt và A Vong: “...”
Tiêu rồi!
Hiển nhiên là đạo diễn Ngô không hề tin lời Tể Tể nói.
Đào hoa sát mà có thể gây mất mạng thì hẳn là không phải hạng xoàng đâu!
Dạo gần đây bọn họ cũng không được nghỉ ngơi tốt, nếu không nhờ trong tay có Địa phủ Thông bảo mà Tể Tể đưa thì chắc bọn họ đã xuống địa phủ báo danh từ lâu vì gặp đủ loại chuyện ngoài ý muốn rồi.
Hứa Liệt và A Vong: “Đạo diễn Ngô, hay là mấy ngày nay chúng tôi qua nhà anh ở nhé.”
Mặt đạo diễn Ngô đen thui: “Hai người lên cơn gì thế?”
Hứa Liệt và A Vong: “Đâu có lên cơn gì đâu, tại tự nhiên muốn tới nhà của đạo diễn Ngô ở thôi ấy mà, anh ở đâu thì chúng tôi ở đó!”
Đạo diễn Ngô: “...”
****
Tể Tể không biết đạo diễn Ngô có chịu nghe lời mình hay không, lúc cô bé về tới thôn trang nhà họ Hoắc thì trời đã sáng tỏ rồi, Tương Tư Hoành đi qua đi lại ở cửa thôn trang tận mười bảy mười tám lần thì mới nhìn thấy bóng người xiêu xiêu vẹo vẹo của Tể Tể từ xa.
“Tể Tể!”
Tương Tư Hoành vui sướng chạy tới.
Tể Tể buồn ngủ tới mức hai mí mắt đánh nhau túi bụi, thế là ậm ừ mở tiếng: “Anh Tiểu Tương ơi ~ Tể Tể buồn ngủ quá, muốn ngủ!”
Thật ra cố thức thì cũng được thôi, nhưng Tể Tể sợ mình không cao lên được.
Tương Tư Hoành nghe thế thì vội vàng xoay người đưa lưng về phía Tể Tể.