Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1668:

“Nhưng chú hai ơi, cháu vẫn không yên tâm, nhìn chú Tống không giống người tốt chút nào.”

Cha nuôi Hoắc nghe vậy khẽ cười.

“Không sao đâu, chú Minh của cháu dám để Tể Tể một mình đến trần gian, ắt hẳn ở đây Tể Tể có rất ít đối thủ. Hơn nữa, Tống Đế Vương là một trong Diêm Quân của mười điện làm việc dưới trướng chú Minh của cháu mà.”

Nếu thật sự dám đánh Tể Tể xảy ra mệnh hệ gì, có lẽ tên khốn Phong Đô đó sẽ là người đầu tiên không tha cho Tống Đế Vương.

Hiện giờ tên khốn Phong Đô đó vẫn chưa đến, nhất định là vì Tể Tể đang chiếm ưu thế.

Tương Tư Hoành ỉu xìu đáp một tiếng.

Mong trời mau sáng một chút.

Sau khi trời sáng, vì không để người bình thường phát hiện, Tể Tể nhất định sẽ quay về.

Kết quả là sau khi trời sáng, Tể Tể vẫn không quay về.

Sau khi bé con đánh Tống Đế Vương nằm rạp trên mặt đất, lập tức chạy trăm dặm đi tìm Cửu Phượng tỉ thí ngay trong đêm.

Tại một trường quay ở ngoại ô thủ đô, Cửu Phượng mặc một bộ quần áo lộng lẫy, trông giống như bước ra từ một bức tranh cổ điển. Anh ta vừa đứng trước ống kính thì chợt nhận thấy hơi thở xung quanh không đúng lắm.

****

Hoắc Trầm Vân đứng bên cạnh có chút kỳ quái nhìn Cửu Phượng.

Tưởng Cửu Phượng lại muốn trốn đi, Hoắc Trầm Vân không khỏi cau mày.

“Cửu Phượng, lần này là tự anh muốn đến đây, anh đừng gây thêm rắc rối nữa, biết chưa hả? Bằng không, nếu Tể Tể hỏi, anh...”

Cửu Phượng nghe thấy hai chữ "Tể Tể" thì đau đầu.

“Được rồi được rồi, tôi không hề có ý định đó, đừng lôi Tể Tể ra gây áp lực cho tôi.”

Chỉ cần nghĩ tới Tể Tể là Quy tắc Địa phủ, mà anh ta con mịa nó vừa đoán ra thân phận thật sự của Tể Tể thì cảm thấy cuộc sống của một chú chim như anh ta không còn hy vọng nữa.

Cũng không biết Tống Đế Vương có đáng tin cậy hay không!

Nếu Tống Đế Vương đáng tin một chút, vậy thì cuộc đời của anh ta có lẽ vẫn có thể có tí thay đổi.

Nếu Tống Đế Vương không đáng tin cậy...

Cửu Phượng nhéo sống mũi, nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

“Đi thôi, chúng ta đi đâu quay vậy?”

Hoắc Trầm Vân bĩu môi.

“Quay ngay tại đây luôn!”

Cửu Phượng vừa định nói chuyện, đèn trong phim trường vốn đang chiếu sáng bỗng trở nên nhấp nháy.

Các nhân viên có mặt tại phim trường đều đồng loạt ngẩng đầu lên.

“Ánh đèn bị gì vậy?”

Đạo diễn đen mặt.

“Đang chuẩn bị quay rồi mà còn gặp, kỹ thuật viên ánh sáng đang làm gì thế?”

Hứa Liệt - quản lý của Hoắc Trầm Vân nhận thấy có điều gì đó không ổn, vội vàng chạy tới giải thích với đạo diễn.

“Đạo diễn, hình như không phải là ánh sáng ở phim trường bên đây có vấn đề, mà toàn bộ phim trường đều có vấn đề luôn.”

Đạo diễn không còn gì để nói.

”Bên phía giám đốc Phan có ý gì? Không phải đã đồng ý cho đoàn phim của chúng ta quay phim ở phim trường từ hôm nay rồi sao? Tại sao hệ thống ánh sáng của toàn bộ phim trường lại đột nhiên xảy ra vấn đề?“

Hứa Liệt đã từng gặp quỷ, anh ấy cứ cảm thấy chuyện này không liên quan gì đến giám đốc Phan - ông chủ của phim trường này cả.

Hơn nữa anh ấy cảm nhận được có một luồng không khí lạnh lẽo kéo đến từ bốn hướng.

Hoắc Trầm Vân cũng cảm nhận thấy.

Cửu Phượng cũng ý thức được điều đó.

Nhưng khi cảm nhận được luồng âm khí dày đặc đến cực điểm, Cửu Phượng đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Hoắc Trầm Vân, Tể Tể đến rồi.”

Hoắc Trầm Vân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

“Thật sao? Ở đâu?”

Giây tiếp theo, toàn bộ phim trường chìm vào bóng tối.

Nhân viên lấy điện thoại ra rọi đèn, nhưng phát hiện điện thoại gặp đủ loại trục trặc.

Hoặc là không sáng, hoặc sáng lên trong chốc lát, giống như tia sét đột nhiên xé toạc bầu trời đêm trong cơn giông bão.

Như vầy thì ai có thể nhìn rõ chứ?

Hoắc Trầm Vân cho rằng Tể Tể đã xảy ra chuyện gì đó nên nhanh chóng đi đến gần Cửu Phượng.

“Cửu Phượng, Tể Tể đang ở đâu? Tể Tể sao rồi?”

Một cơn gió lạnh thổi qua, các nhân viên trong đoàn phim vô thức khoanh tay ôm ngực dùng sức xoa xoa.

“Ôi trời, sao cơn gió này lạnh thế?”

“Phải đó, còn đột nhiên mất điện nữa!”

“Có khi nào là do đạo diễn chưa bàn bạc rõ ràng với bên trường quay không?”

“Làm sao có thể? Hợp đồng giấy trắng mực đen không phải là giả! Có thể là tạm thời gặp trục trực gì đó rồi.”

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Hoắc Trầm Vân vô cùng lo lắng.

Anh ấy định bắt lấy cánh tay của Cửu Phượng ở bên cạnh.

Kết quả là bắt được không khí.

Giây tiếp theo, ánh đèn trong toàn bộ phim trường sáng lên.

Hoắc Trầm Vân lập tức nhìn về phía bên phải nơi Cửu Phượng đứng.

Quả thực không thấy Cửu Phượng đâu.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Tể Tể đến rồi.

Cửu Phượng đi mất tiêu rồi.

Lẽ nào quỷ hút máu cũng đến?

Tể Tể đánh nhau với quỷ hút máu, Cửu Phượng phát hiện ra và chạy đi giúp đỡ?

Trí tưởng tượng của Hoắc Trầm Vân vô cùng phong phú, càng nghĩ càng thấy sợ hãi.

Đạo diễn bảo mọi người chuẩn bị, sau một phút sẽ bắt đầu quay.

Hoắc Trầm Vân la lên.

“Đạo diễn, không thấy Cửu Phượng đâu cả.”

Đạo diễn và nhân viên của đội quay phim đều ngơ ngác.

Đạo diễn dụi dụi mắt.

“Không thấy ai?”

Hoắc Trầm Vân: “Cửu Phượng, vừa rồi tôi thấy có một bóng người chạy qua bên đó, chắc là đi về hướng đó rồi, để tôi qua xem thử.”

Đạo diễn còn chưa kịp lên tiếng, Hoắc Trầm Vân đã chạy về hướng mà Cửu Phượng rời đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free