Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1669:

Đạo diễn: “…”

Đạo diễn tức giận đến mức muốn chửi bới.

“Chết tiệt! Nếu không phải tập đoàn nhà họ Hoắc đầu tư vào dự án năm trăm triệu tệ thì hôm nay dù thế nào đi nữa tôi cũng phải mắng hai người đó vài câu.”

Các nhân viên nghe thế, cười vô cùng thân thiện.

“Ôi chao, đạo diễn, ai kêu người ta có người anh hai siêu giàu làm chi?”

“Đúng vậy đó, đạo diễn, đi thôi, chúng ta đi quay cảnh khác trước đi.”

Đạo diễn vừa định gật đầu thì Phan Kiến Lâm - ông chủ của phim trường gọi điện tới.

“Đạo diễn Ngô, tôi vừa nhận được điện thoại nói rằng toàn bộ phim trường bị mất điện cách đây một phút?”

Đạo diễn Ngô gật đầu.

“Đúng vậy! Không chỉ mất điện, mà ngay cả điện thoại cũng như là bị trục trặc theo luôn.”

Các nhân viên ở bên cạnh nghe thấy thế thì có người lên tiếng.

“Đúng vậy! Như là gặp quỷ vậy!”

Vừa dứt lời, Hứa Liệt nhanh chóng nhìn xung quanh.

Cơn gió lạnh lẽo kia đã biến mất rồi.

Nhưng chắc chắn không phải ảo giác của anh ấy.

Chẳng lẽ là vì trong tay của anh ấy có thông bảo địa phủ do Tể Tể tặng, cho nên... quỷ đến rồi lại bỏ chạy sao?

Hứa Liệt vội vàng quay người tìm A Vong.

A Vong xách quần chửi rủa từ nhà vệ sinh ở đằng xa chạy về phía đoàn phim.

Từ xa nhìn thấy Hứa Liệt, A Vong cất cao giọng gọi.

“Anh Hứa, anh Hứa cứu mạng với! Vừa rồi làm tôi sợ chết khiếp!”

Hứa Liệt nhanh chóng chạy tới.

“A Vong, cậu đã nhìn thấy cái gì rồi?”

A Vong xách theo quần, khóc lóc.

“Đánh nhau! Tể Tể đang đánh nhau với người nào đó.”

Mí mắt của Hứa Liệt giật giật.

“Cậu có chắc là con người không?”

A Vong lắc đầu.

“Không phải! Tuyệt đối không phải! Có người nào lại có chín cái đầu không?” Khóe miệng của Hứa Liệt co giật.

“Chín cái đầu?”

A Vong điên cuồng gật đầu.

“Đúng vậy! Nhà vệ sinh của đoàn phim cách địa điểm quay phim khá xa, trong rừng cây đó, ban ngày nhìn thì cũng được, có điều đến ban đêm, dù có đèn dưới chân và đèn đường, nhưng tôi đi một mình vẫn thấy sợ.”

Hứa Liệt cau mày.

“Nói vấn đề chính đi.”

A Vong vội vàng gật đầu.

“Được rồi được rồi, vấn đề chính, vấn đề chính là đang lúc tôi cảm thấy có gì đó không ổn thì sống lưng lạnh buốt, tưởng có con quỷ nào đó xuất hiện, sau đó tôi sợ đến mức không dám đi vệ sinh. Xách theo quần chạy ra thì nhìn thấy Tể Tể và con chim có chín cái đầu đang đánh nhau.”

Hứa Liệt hít một hơi thật sâu.

“Con chim... có chín cái đầu ư?”

A Vong gãi đầu.

“Chắc vậy! Thân là người, đầu là chim. Lúc đó tôi còn cố tình đếm thử, con chim kỳ dị đó quả thật có chín đầu!”

Hứa Liệt: “...

Cương thi mà cũng từng thấy rồi, thứ có chín đầu có vẻ như cũng không kỳ lạ lắm đâu nhỉ?

Khi hai người đều im lặng không lên tiếng, người đang được nhắc tới là Cửu Phượng bị một cơn gió cuốn đi đang làm công cụ cho Tể Tể luyện tập.

Chín cái đầu của Cửu Phượng không đủ đánh.

“Tể Tể à, gần đây chú Cửu Phượng ngoan lắm!”

Tể Tể: “Tể Tể biết, chỉ là Tể Tể ăn quá nhiều, nhất thời không tiêu hóa được nên mới đến tìm chú Cửu Phượng tỉ thí cho tiêu bớt đó.”

Cửu Phượng: “...”

Cháu nói xem cháu mới bao nhiêu tuổi mà sao lại tham lam đến vậy hả?

Biết là ăn nhiều sẽ khó tiêu, vậy sao không chịu quản lý cái miệng của mình?

Nhưng anh ta không dám nói ra những lời này!

Trong vòng mười chiêu, Cửu Phượng bị Tể Tể ép phải biến thành bản thể thật, chín cái đầu đối phó với các chiêu nhanh như chớp của cô bé.

Chín cái miệng mạnh ai nấy nói.

“Tể Tể, đừng đánh nữa!”

“Tể Tể, chú Cửu Phượng không chịu đựng nổi nữa!”

“Tể Tể, chú Cửu Phượng đang làm việc mà!”

“Tể Tể, cháu đi tìm Tống Đế Vương đi! Gần đây Tống Đế Vương rảnh rỗi lắm, không có việc gì lại chạy đến trần gian, cháu mau đi tìm ông ta đi.”

Tể Tể: “Tể Tể biết chứ, Tể Tể đã tỉ thí với chú Tống rồi. Chú Tống bị đánh đến mức không đứng dậy được luôn, vẫn còn đang nằm trong rừng sâu đó ạ.”

Cửu Phượng: “...”

Cái gì?

Tống Đế Vương đã bị đánh đến mức nằm luôn rồi sao?

Không sao, vẫn còn người khác mà.

Chín cái đầu của Cửu Phượng đồng thời lên tiếng.

“Ây da! A!”

“Tể Tể, xin hãy nhẹ tay!”

“Tể Tể... đừng tát vào mặt chú! Tuyệt đối đừng... ôi! Mặt của chú...”

Rõ ràng Tể Tể và Cửu Phượng đều không phải con người, thế nhưng lại làm ra cảnh tượng giống như các bà bác đang trả giá ở ngoài chợ vậy.

Nếu không phải vì nơi này xa xôi hẻo lánh thì có lẽ đã có rất nhiều người vây xem rồi.

“Tể Tể, Chuyển Luân Vương! Chú Chuyển Luân Vương của cháu gần đây cũng đang đi lang thang khắp trần gian, cháu đi tìm ông ta đi.”

Mạch suy nghĩ của Tể Tể vô cùng rõ ràng.

“Vậy Tể Tể sẽ đánh với chú Cửu Phượng trước, sau khi xong, nếu Tể Tể vẫn cảm thấy chướng bụng thì sẽ đi tìm chú Chuyển Luân Vương.”

Cửu Phượng: “...“

Anh ấy đã đề nghị một người rồi mà!

Tại sao anh ấy vẫn không thể tự cứu bản thân!

Trong suối nước nóng nào đó, Chuyển Luân Vương đang cầm điện thoại xem người đẹp livestream, vừa xem vừa so sánh với Mạnh Bà, cảm thấy không ai đẹp bằng Mạnh Bà, giây tiếp theo ông ta đột nhiên hắt hơi.

Nửa đêm nửa hôm, tên khốn nạn nào nhắc ông ta vậy?

****

Mà khoan?

Vào thời gian này, đừng nói người đó là Mạnh Bà đó nha?

Chuyển Luân Vương hưng phấn ngồi thẳng dậy, ông ta cất điện thoại, quyết định thử về địa phủ xem sao.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free