Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1667:
“Tuy Diêm Quân Thập Điện bận rộn, nhưng nhân viên dưới quyền của ông ta sẽ xử lý tất cả những chuyện nhỏ nhặt đấy. Nếu thật sự cần ông ta đi ra ngoài gấp để xử lý công việc, vậy thì Vương nhất định sẽ càng bận rộn hơn.”
“Muốn biết Diêm Quân Thập Điện có lừa Tể Tể hay không, Tể Tể chỉ cần hỏi cha Minh Vương có bận không là biết liền.”
Vì vậy Tể Tể lập tức liên lạc với Minh Vương.
“Cha ơi~”
Minh Vương khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi một lát, vừa tựa vào ngai vàng rộng lớn để chợp mắt thì nghe thấy tiếng con gái cưng gọi mình.
Minh Vương nhanh chóng ngồi dậy, giọng nói vô cùng dịu dàng.
“Tể Tể, sao thế?”
Tể Tể cất giọng non nớt hỏi anh ấy.
“Cha ơi, cha có đang bận không?”
Minh Vương mỉm cười cưng chiều.
“Không bận, hiện tại cha đang nghỉ ngơi.”
Tể Tể hiểu rồi.
Chú Tống đang lừa cô bé, chú Tống không muốn tỉ thí với cô bé.
Chú Tống đã lớn như vậy rồi sao có thể lừa một đứa bé chứ?
Tể Tể rất tức giận.
“Vậy cha nghỉ ngơi đi, Tể Tể đi tìm chú Tống tỉ thí đây.”
Minh Vương ngớ người trong giây lát rồi lại vui mừng.
“Tể Tể, đang yên đang lành con tìm chú Tống tỉ thí làm gì?”
Mà nghe giọng nói non nớt chứa đầy sự bất mãn của con gái cưng, Minh Vương có thể khẳng định rằng Tống Đế Vương đã chọc phải con gái cưng.
Tể Tể ậm ừ giải thích, cái miệng nhỏ nói lia lịa.
“Cha ơi, Tể Tể ăn nhiều quá, muốn tìm chú Tống tỉ thí, vậy thì Tể Tể sẽ không ngủ li bì vì ăn quá nhiều và sẽ không trễ giờ học rồi~”
Minh Vương không nghe rõ những câu trước đó, hoàn toàn bị câu nói cuối cùng “Ăn nhiều ngủ hoài sẽ trễ giờ học” thu hút.
“Vậy không được! Tể Tể không thể không đến trường. Đi đi, tìm chú Tống của con đi, cha đã xem tuổi thọ của chú ấy rồi, còn dài lắm. Tể Tể cứ dùng hết sức mà đánh, hiện tại đánh không chết được!”
Tể Tể lập tức trở nên phấn khích.
“Ý của cha là…Tể Tể có thể không cần kiềm chế bản thân sao?”
Minh Vương hùng hồn vẫy tay.
“Đấu với chú Tống của con thì kiềm chế bản thân làm gì? Cứ đánh thoải thích!”
Tể Tể đang tức giận thoáng chốc trở nên vui vẻ.
“Dạ! Cảm ơn cha, cha mau nghỉ ngơi đi. Khi nào Tể Tể có thời gian sẽ quay về địa phủ thăm cha, đấm lưng cho cha~”
Minh Vương vui vẻ, nhe răng cười.
“Được, Tể Tể đi tỉ thí đi, nếu một mình chú Tống không đủ thì đi tìm Cửu Phượng!”
Hai mắt của Tể Tể sáng rỡ.
“Con biết rồi ạ, moah! (*╯3╰)”
Sau khi kết thúc cuộc gọi với cha Minh Vương, Tể Tể ngẩng đầu lên, phát hiện chú Tống đã biến mất.
Tể Tể: “...”
Tể Tể gân cổ hét toáng lên.
“Chú Tống ơi, chú ở đâu? Tể Tể đang ở đây nè! Chú mau quay lại đi!”
Tống Đế Vương gấp gáp chạy trốn trở về địa phủ trú ẩn ngay trong đêm: “...”
Áp lực từ Quy tắc Địa phủ giống hệt như núi Thái Sơn đè nặng lên đầu vậy.
Tống Đế Vương đang điên cuồng chạy trong rừng nghiến răng nghiến lợi, tiếp tục chạy về phía trước.
Tể Tể vẫn còn gọi.
“Chú Tống ơi? Chú đang ở đâu?”
Tống Đế Vương lại cố gắng tiến lên phía trước một bước, sau đó phun ra một ngụm máu.
Tống Đế Vương giơ một tay bụm trái tim lại, dùng tay kia đập mạnh vào đỉnh đầu của mình.
“Ui da!”
Khi Tể Tể chuẩn bị gọi Tống Đế Vương lần thứ ba, Tống Đế Vương xuất hiện trước mặt cô bé với khóe miệng đầy máu.
“Tể Tể, vừa rồi chú Tống...”
Tể Tể lười nói chuyện vô nghĩa với ông ta.
Ai kêu chú Tống lừa cô bé làm chi?
Đánh là đúng rồi!
Tống Đế Vương chưa kịp nói hết câu thì nắm đấm ụ thịt của Tể Tể đã đánh thẳng vào sống mũi của ông ta.
Tống Đế Vương theo bản năng tránh né.
Hai mắt của Tể Tể sáng rực.
“Chú Tống ra tay đi! Cha nói tuổi thọ của chú còn dài lắm, bảo Tể Tể cứ việc đánh không cần phải kiềm chế!”
Tống Đế Vương: “...”
Đệt!
Ý của Phong Đô là tạm thời ông ta không thể chết được, kêu Tể Tể đánh mạnh vào sao?
Ông ta nói mà, vừa rồi tự nhiên bé con như kiểu mất tập trung vậy, thì ra là đang dùng thần thức liên lạc với Phong Đô.
Ông ta con mịa nó sắp bị hai cha con này gài bẫy đến chết rồi!
Tể Tể thật sự không hề nương tay.
Để không bị thương quá nặng, Tống Đế Vương không thể không dốc hết sức ứng phó.
Chỉ có thể phòng thủ không thể tấn công.
Dù vậy, ông ta vẫn bị Quy tắc Địa phủ đàn áp dữ dội.
Bao năm qua chưa từng có trận đánh nào khiến ông ta bức xúc đến thế.
Ngôi miếu hoang phế sụp đổ!
Mô đất cạnh ngôi miếu hoang phế bị san bằng!
Cây cối xung quanh ngôi miếu hoang phế bay loạn xạ!
Cho dù ở trong núi sâu, nhưng động tĩnh quá lớn, thôn trang nhà họ Hoắc và vài thôn trang ở gần đó đều nghe thấy tiếng động không nhỏ.
Tương Tư Hoành ngồi trong ngôi nhà lắp ghép mà cha nuôi Hoắc nhờ đội xây dựng mang đến, nghe thấy tiếng nổ liên tục vang lên thì cau mày.
Ngược lại, cha Hoắc không hề lo lắng chút nào.
Suy cho cùng, với sức phá hoại của Tể Tể, anh cảm thấy Tể Tể đi vào rừng sâu núi thẳm tìm Tống Đế Vương là quá chí lý rồi.
Nếu không, nền móng vừa mới đổ xong có lẽ lại bị sập nữa.
Hoặc đến lúc đó lại phải lấp một cái hố khổng lổ.
“Tiểu Tương đừng lo lắng, Tể Tể sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Tương Tư Hoành cau mày, vuốt ve Tiểu Hoàng đang ngồi im lặng nằm sấp bên chân cậu ấy.