Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1666:
Sau khi cuốn ba con quỷ xấu xa kia thành quả cầu đen nho nhỏ cất vào trong túi quần thì Tể Tể mới quay đầu nhìn về phía Tương Tư Hoành vẫn luôn canh ngoài cửa.
“Anh Tiểu Hoành làm tốt lắm.”
Tương Tư Hoành cười tủm tỉm, sau đó thu kết giới lại.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn với Hoắc Triệu Hiên đứng ngoài sân, nuốt nước miếng ừng ực, vẻ mặt chết lặng.
Tể Tể vỗ tay, cười tủm tỉm đi tới trước mặt hai người họ.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên mau đưa thông bảo địa phủ cho Tể Tể đi ạ. Tất cả những con quỷ ở trong thôn trang này đều đã bị em giải quyết hết rồi.”
Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên chết lặng, lặng lẽ trả lại thông bảo địa phủ trong tay cho Tể Tể.
Tể Tể nhìn vào trong phòng rồi nói: “Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiện, thông bảo địa phủ của ông bí thư chi bộ đâu ạ?”
Hoắc Triệu Hàn chết lặng, quay người vội đi vào trong: “Tể Tể chờ anh Triệu Hàn chút, anh đi lấy ngay đây.”
Chỉ lát sau, Hoắc Triệu Hàn bước ra khỏi phòng, đưa nốt ba cái thông bảo địa phủ vào trong tay béo mập của Tể Tể.
“Tể Tể cầm lấy này.”
Tể Tể cười hề hề nhận lấy: “Dạ vâng, anh Triệu Hàn ơi, trời còn chưa sáng, mọi người đi ngủ đi ạ.”
Nói rồi Tể Tể bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Thật ra những con quỷ xấu xa này cũng không đông. Tuy cô bé đã tiêu hao kha khá lực lượng nhưng vẫn tràn trề năng lượng, cảm thấy như mình có thể đánh thêm cả đêm nữa.
Nhưng mấy con quỷ trong chiếc lược thì không tỉnh nổi nữa.
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ, đôi mắt buồn ngủ chợt lóe sáng.
Chú Tống từng nói ở đây có địa giới đó.
“Anh Tiểu Hoành ơi Tể Tể muốn đi tìm chú Tống. Anh Tiểu Hoành về nói với cha nuôi là lát Tể Tể về trễ nhé.”
Vốn Tương Tư Hoành muốn đi cùng Tể Tể tìm Tống Đế Vương, dù sao thì Tống Đế Vương có thể nói là nhân mô cẩu dạng, cậu cảm thấy ông ta không có tốt đẹp gì.
Tiểu Hoàng cùng với Chu Đại Phúc đều bị thương nặng, không tiện truyền lời.
“Vậy cũng được, Tể Tể cẩn thận nhé.”
Tể Tể vỗ cái bụng nho nhỏ đáp: “Anh Tiểu Hoành yên tâm, giờ Tể Tể lợi hại lắm đó!”
Chính vì mình đang được đà nên mới muốn tìm chú Tống để đánh nhau đó.
Tể Tể nói xong, sợ lát nữa mình quên mất không tránh mặt hai anh em Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên nên biến mất tại chỗ luôn.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên: “...
”
Bọn họ không biết gì hết!
Bọn họ không thấy gì hết!
Thật đó!
Ông cụ cả Hoắc vừa mới bước ra khỏi phòng, khoác cái áo ba- đờ-xuy bốp cho mỗi thằng cháu một cái: “Hai thằng nhóc này làm cái gì ở đây thế hả? Vừa không cho ông ra ngoài lại còn đứng song song ngoài cửa canh giữ, lại còn kéo cả rèm xuống rồi sau đó lại bỏ cái gì vào trong tay chúng ta, rồi sau đó lại gào thét cái gì thế hả? Rốt cuộc là có mưu đồ gì ở đây?”
Tương Tư Hoành nhân lúc ông cụ cả Hoắc chưa nhìn thấy mình cùng với Chu Đại Phúc và Tiểu Hoàng, len lén biến mất tại chỗ.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên cố gắng bảo vệ tam quan của người nhà: “...”
****
Tể Tể chạy thẳng vào rừng sâu núi thẳm.
Đi vào trong ngôi miếu hoang phế, Tể Tể phát hiện chú Tống quả nhiên vẫn còn ở đó.
Tống Đế Vương nhìn thấy cô bé quay lại, trong lòng có dự cảm không lành.
“Tể Tể, sao cháu lại quay lại rồi?”
Lúc này ở trần gian đang là ban đêm, mà hiện tại Tể Tể đang được nuôi dưỡng ở trần gian. Hình như một gia đình bình thường thì sẽ không cho phép một đứa bé nhỏ như vậy chạy vào rừng sâu thì phải?
Hơn nữa còn là một nơi từng bị đồn có quỷ.
Tể Tể cười khúc khích, lộ ra hàm răng trắng sáng.
“Chú Tống, Tể Tể cố tình quay lại để gặp chú đó.”
Tim của Tống Đế Vương đập thình thịch.
Ông ta thật sự không hề cấu kết với quỷ hút máu, mà chỉ hy vọng rằng quỷ hút máu sẽ hợp tác với các đại sư huyền môn có tâm địa xấu xa của trần gian để đánh một trận sống chết với Tể Tể thôi.
Dù sao thì ông ta vẫn luôn thèm khát quyền lực của địa phủ.
Tống Đế Vương ôm ngực, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh, ngừng suy nghĩ lung tung.
Chỉ cần ông ta không ra tay làm hại Tể Tể, cho dù Tể Tể có là hoá thân của Quy tắc Địa phủ thì cũng không thể làm gì được ông ta cả.
Thế là Tống Đế Vương cười ha hả hỏi Tể Tể.
“Tể Tể tới tìm chú Tống làm gì?”
Tể Tể rất thẳng thắn.
“Tể Tể đến gặp chú Tống là để đánh... à, để tỉ thí.”
Tống Đế Vương: “...”
Ông ta, đấu tay đôi với Minh Tể Tể?
Nếu là trước đây, có lẽ ông ta còn có thể đấu thử.
Nhưng bây giờ... chỉ cần ông ta con mịa nó ra tay với Minh Tể Tể, Quy tắc Địa phủ sẽ đánh ngược lên người ông ta, khiến ông ta phải chịu nỗi đau đớn gấp đôi.
Sao ông ta có thể dại dột đến mức đó chứ?
Tống Đế Vương vốn đang trốn dưới đất khoanh chân ngồi thiền, lúc này bỗng phất tay áo, nhanh chóng đứng dậy.
“Tể Tể à, chú Tống chợt nhớ ra còn có việc chưa xử lý...”
Nắm đấm nhỏ ụ thịt của Tể Tể đã hướng thẳng lên người ông ta.
“Không sao đâu! Chú Tống, đấu với Tể Tể một lát thôi, không ảnh hưởng gì đâu.”
Trong lòng bạn nhỏ hiểu rõ lắm.
Dù sao thì lúc cô bé ở địa phủ uống canh của Mạnh Bà, Mạnh Bà đã nói với cô bé rất nhiều lần.