Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1665:
Thấy vậy, Tể Tể mừng lắm, quả nhiên, chỉ cần nhẹ tay một tí là đám quỷ xấu xa đó có thể “chơi” với bé lâu thêm đôi chút.
Một tiếng sau, ba con quỷ mệt tới thở không ra hơi. Chúng nằm co quắp trên đất, không nhúc nhích nổi.
Tể Tể bay tới trước mặt chúng: “Đứng lên nào! Xông lên tiếp đi chứ!”
Ba con quỷ xấu xa trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, oán hận nhìn Minh Tể Tể bằng ánh mắt lên án. Nhưng không một con nào mở miệng, bởi chúng đã mệt tới chẳng còn nói nổi nữa.
Ba con quỷ với gương mặt dữ dằn, khủng bố đờ đẫn nhìn Tể Tể đánh úp về phía linh đài của mình, sau đó nhắm mắt đầy cam chịu.
Tể Tể không hề có ý định giải quyết bọn chúng vào lúc này: “Ở kìa?”
Ba con quỷ xấu xa giả vờ như không nhìn thấy gì hết, cứ thế nằm co ro trên đất, lặng lẽ tích góp sức lực, đặng cầu mong con nhóc biến thái Minh Tể Tể kia sẽ kết thúc trong một chiêu.
Vốn Tể Tể còn đang thất vọng vì tưởng chúng đã sức cùng lực kiệt, không ngờ lại đột ngột cảm nhận được sát ý nồng đậm dần tụ lại quanh người đám quỷ.
Tốt quá!
Hóa ra vẫn còn sức chống trả!
Thế thì phải kéo dậy, đánh tiếp thôi!
Nghĩ vậy, Tể Tể vui vẻ vớt ba con quỷ xấu xa nằm liệt trên đất lên, ném thẳng lên không trung dày đặc âm khí.
Ba con quỷ xấu xa: “...”
Cái con nhóc khốn nạn trông rõ đáng yêu nhưng chẳng có chút tình người kia tính đùa chết bọn nó thật hả?
Chống mắt lên xem bọn chúng nè!
Ba con quỷ nhanh chóng trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó đồng loạt giải phóng toàn bộ chút sức lực cuối cùng, hóa thành ba làn sương đen, nhắm thẳng về phía Minh Tể Tể.
Tể Tể vui vẻ nhe răng cười khanh khách: “Phải vậy chứ! Đánh thôi! Tấn công bằng toàn bộ sức bình sinh của các người đi! Đừng ém sức nữa nha, bằng không lỡ vô tình bị bản Tể Tể giải quyết thì tiêu đấy!”
Ba con quỷ xấu xa vô cùng thống hận cái giọng điệu hống hách này của Minh Tể Tể. Ba làn sương đen tức tốc quyện vào nhau, sau đó quấn lấy cổ của bé.
Chúng ra sức xoắn vặn, nhưng cổ của Minh Tể Tể vẫn vẹn nguyên, không hề hấn gì, còn chúng thì chớp mắt đã biến trở về hình dáng ban đầu, nhưng lại chia năm xé bảy, trông đến là thê thảm.
Tể Tể thất vọng ra mặt: “Bản lĩnh đâu, mau lấy ra dùng đi chứ!? Đứng dậy ngay!”
Ba con quỷ xấu xa: “...”
Mười phút sau, ba con quỷ xấu xa bị Tể Tể tra tấn đến tới cả hình người cũng không duy trì nổi. Giờ tới cả con quỷ yếu nhất chốn này cũng có thể nuốt chửng chúng nó chỉ trong một ngụm. Vậy mà Minh Tể Tể khốn nạn đó vẫn bắt bọn nó dậy đánh tiếp.
Ba con quỷ mệt đến thoi thóp.
Đừng đánh nữa!
Mau ăn quách bọn ta đi!
Bọn tao tình nguyện hiến dâng cơ thể này làm đồ ăn, chứ không muốn đánh nữa đâu!
Cái quái gì vậy á, chẳng những mỏi mệt từ thể xác mà đến tinh thần cũng phải gồng gánh áp lực nặng trình trịch!
Muốn chết lại không chết được!
Mà sống thì chẳng thấy hy vọng đâu!
Có khi tới cả tầng thứ mười tám dưới địa ngục cũng chẳng hành hạ quỷ dã man thế này nữa kìa?
Con nhóc biến thái vô liêm sỉ đó là con cái nhà ai vậy, sao mà hung tàn bất chấp đạo lý quá!
Trong lúc ba con quỷ đang mắng thầm trong lòng, Tể Tể bắt đầu lật qua lật lại bọn chúng như đang trở bánh rán. Sau khi xác nhận đúng là chúng đã sức cùng lực kiệt, cô bé mới cuốn chúng lên.
“Không ngờ các người chỉ có thể đánh với bản Tể Tể được có hai tiếng, chậc! Vô dụng quá thể! Bản Tể Tể mới dùng có mười phần trăm sức mạnh thôi, còn nhường các người đủ kiểu nữa, thế mà mới một tiếng rưỡi đã không chịu nổi rồi. Quỷ do tà thuật sư nuôi đúng là càng ngày càng xuống cấp!”
Ba con quỷ xấu xa trợn trừng mắt.
Tể Tể ngạc nhiên nhìn chúng chằm chằm: “Vẫn còn đánh tiếp được, đúng không?”
Nghe vậy, ba con quỷ vội vàng nhắm tịt mắt lại.
Không được!
Làm ơn giải quyết chúng nó lẹ lẹ giùm cái!
Mùi vị sống không bằng chết kinh khủng quá!
Tể Tể thấy bọn chúng nhắm mắt lại thì thất vọng lắc đầu: “Thật là vô dụng quá mà, hầy! Ông chủ Mã chỉ có chút bản lĩnh thế này mà cũng tính lợi dụng bản Tể Tể đối phó anh Minh Tư với ông Bách hả, đúng là dũng cảm ghê nơi!”
Ba con quỷ xấu xa: “...”
Nghĩa là tới cả con quỷ nhỏ mạnh nhất trong số đám quỷ bị nhốt trong lược cũng không phải đối thủ của con nhóc mập dị nhân này hả?
Nếu vậy…
Có phải nhà họ Mã kia cũng sẽ bị nhóc con dị nhân mập mạp này giết chết không?
Này đúng là hợp lòng hợp dạ quỷ ghê!
Cái nhà đó nuôi nhốt chúng cả trăm cả nghìn năm, không ít lần chúng nghĩ thầm nếu trên đời này thật sự có báo ứng, vậy tại sao quả báo của nhà họ Mã còn chưa tới!
Hóa ra quả báo đó chính là nhóc mập trước mặt!
Nếu vậy chết cũng đáng!
Khi mấy con quỷ biết báo ứng của nhà họ Mã đã tới thì chỉ còn biết nhắm mắt.
Lúc Tể Tể cuộn ba con quỷ xấu xa lại thì phát hiện chúng nó không giãy giụa hay cầu xin tha thứ giống mấy con quỷ xấu xa trước đó,
Ba con quỷ xấu xa này không hề có xúc cảm muốn sinh tồn chút nào.
Tể Tể cũng không tò mò tại sao chúng nó lại không giãy dụa nữa.
Dù sao thì cũng là do cô bé giỏi quá đi thôi!
Chắc chắn là bị đánh tới mức không mở nổi mắt đây mà.