Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1664:

Xong xuôi, lỗ hổng trong lòng bàn tay khép lại như ban đầu, Tể Tể há lớn miệng, ợ một tiếng rõ to: “Ợ!”

Tương Tư Hoành thấy Tể Tể đã giải quyết xong sáu con quỷ xấu xa, bèn tức tốc xách con quỷ thứ bảy đã bị cậu đập ra bã tới trước mặt Tể Tể: “Tể Tể, cho em nè, con cuối cùng.”

Tể Tể lau miệng, cúi đầu nhìn bụng nhỏ căng tròn của mình. Sau một hồi ngẫm nghĩ, bé dứt khoát ngồi bệt xuống đất, hành động này khiến cơ thể mũm mĩm toàn thịt của cô bé khẽ nghiêng ngả, gò má phúng phính cũng nảy lên nảy xuống.

Tương Tư Hoành nhìn cô bé đầy kinh ngạc: “Tể Tể, sao vậy?”

Hỏi vậy thôi, nhưng Tương Tư Hoành vẫn học theo, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Tể Tể.

Sau khi an tọa tại chỗ, Tể Tể mới kéo con quỷ xấu xa thứ bảy qua, vo lại thành cục: “Anh Tiểu Tương ơi, bụng Tể Tể hết chỗ chứa rồi, tạm thời cứ xách nó theo cái đã.”

Tương Tư Hoành gật đầu: “Được! Chờ Tể Tể cất kỹ nó đi rồi chúng ta lại lên đường.”

Dứt lời, Tương Tư Hoành bổ sung một câu: “Tể Tể này, ông chủ Mã không có ở đây, chắc chạy mất dép từ đời nào rồi.”

Kỳ thật Tể Tể cũng phát hiện ra rồi, nhưng không sao hết: “Ông ta đã gây nghiệt, rồi sẽ bị quả báo thôi, chỉ là nó đến hơi chậm.”

Tương Tư Hoành ứng tiếng, lúc này Tể Tể chợt ngẩng đầu nhìn về phía nhà của bác Khánh Dương: “Anh Tiểu Tương, tạm thời không đi dạo nữa, chúng ta đi đánh nhau trước đã!”

Thất sách rồi!

Cô bé không nên chén đám quỷ kia nhanh như vậy, vì làm thế có tiêu hao được chút năng lượng nào trong người đâu. Đáng lý ra cô bé phải đánh một trận ra trò với mấy con quỷ xấu xa đó trước mới đúng, tuy thực lực của chúng kém xa cô bé, nhưng ít nhất cô cũng có thể vận động tiêu hao năng lượng.

Nghĩ đến đây, Tể Tể lập tức hăng máu trở lại. Cô bé nhanh tay vo tròn cho xong con quỷ xấu xa thứ bảy, sau đó cất vào túi, rồi quyết đoán đứng phắt dậy: “Anh Tiểu Tương, đi thôi, chúng ta đến nhà bác Khánh Dương đi, bên đó có con quỷ lợi hại lắm, hai ta hợp tác đánh chúng tơi bời luôn.”

Tất nhiên Tương Tư Hoành sẽ đồng ý: “Được! Tể Tể chỉ cần lo ăn thôi, anh sẽ giúp em trừng trị chúng.”

Nhưng Tể Tể lại vội vàng xua tay: “Không phải, không phải như vậy! Anh Tiểu Tương, lần này anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, Tể Tể xông lên một mình là được.”

Tương Tư Hoành ngẩn ngơ: “Hả?”

Tể Tể vỗ nhẹ cái bụng nhỏ căng phòng của mình: “Anh Tiểu Tương ơi, Tể Tể cần đánh nhau tiêu thực.”

Lúc này cô bé đã buồn ngủ díp cả mắt, nếu không phải vẫn còn quỷ đang hại người, có thể cô bé đã nằm lăn quay rồi.

“Đi, tìm mấy con quỷ xấu xa đánh nhau tiêu thực nào!”

Tương Tư Hoành vội hùa theo: “Xuất phát!”

Hai đứa nhỏ hì hực đi ra khỏi nhà bà ba Hoắc, sau đó Tương Tư Hoành hủy kết giới, rồi tiến thẳng một mạch tới nhà bác Khánh Dương.

Tiểu Hoàng vẫn luôn đứng canh trước nhà Hoắc Khánh Dương thấy cậu chủ nhỏ tới thì vội gỡ bỏ kết giới sắp hỏng tới nơi đi: “Cậu chủ nhỏ!”

Tương Tư Hoành ngồi xổm xuống, sờ đầu nó.

“Cực cho Tiểu Hoàng rồi, mày với Chu Đại Phúc vào trước nghỉ ngơi đi, để Tể Tể đánh gục đám quỷ hư đốn kia cho.”

Tiểu Hoàng bị nội thương nặng nghe vậy dứt khoát nằm xuống bên cạnh Tương Tư Hoành. Chu Đại Phúc đứng phía xa thấy Minh Tể Tể tới thì vui đến chảy cả nước mắt máu (kỳ thật là chảy máu do bị đánh).

Hiện bên này có ba con quỷ thực lực ngang Quỷ Vương. Vì kiêng kỵ Địa phủ Thông bảo trong tay đám người Hoắc Khánh Dương nên không dám đánh hết sức, cuối cùng chúng tức giận dồn hết hỏa lực về phía Tiểu Hoàng và Chu Đại Phúc.

Giờ thấy lại có thêm hai đứa nhỏ không biết sống chết xông tới, chúng lập tức lao đến tấn công.

Tể Tể cũng gân cổ hét lớn bằng chất giọng non choẹt của mình: “Tới đánh bản Tể Tể đi nè! Bản Tể Tể thiếu đánh lắm lắm luôn á! Mau tới đây đi nào!”

Ba con quỷ xấu xa: “Xông lên, tưởng bọn này không làm được gì chúng thật hả! Lúc qua đó tạm thời đừng đánh chết, phải từ từ chèn ép, đùa giỡn nó tới chết mới được.”

Nghe vậy, Tể Tể cực kỳ hài lòng: “Đúng đúng đúng! Tạm thời không ăn, đánh trước đã! Mau dùng hết sức bình sinh tấn công bản Tể Tể đi! Nhanh lên!”

Ba con quỷ xấu xa: “...”

Con nhóc ngu xuẩn này chui từ đâu ra vậy!

Không giày vò tới chết thì thật có lỗi với cô bé quá!

Ba con quỷ độc ác quay sang nhìn nhau, sau đó đồng loạt tấn công Minh Tể Tể.

Tể Tể xoa tay, sau một hồi nghĩ ngợi thì quyết định thu bớt một phần sức mạnh lại, tuyệt đối không thể tát chết trong một lần được!

****

Tầm mười phút sau, ba con quỷ xấu xa mệt tới thở hồng hộc.

Còn Tể Tể thì ngày càng hưng phấn: “Tới đây đi, nhanh cái chân lên!”

Ba con quỷ xấu xa nghiến răng ken két, mặt mày dữ tợn, khóe miệng còn vương máu, một lần nữa xông tới.

Nửa tiếng sau, ba con quỷ mệt tới nằm rạp trên đất, sắp không bò dậy nổi.

Nhưng Tể Tể vẫn tinh thần sáng láng: “Mau đứng dậy, nằm dài ở đó làm gì? Mới làm nóng người thôi mà!”

Ba con quỷ xấu xa: “...”

Trong lúc chúng con đang thẫn thờ, Tể Tể bất ngờ lao tới, nhắm thẳng về phía linh đài - vùng chí mạng của chúng. Ba con quỷ bị dọa giật nảy mình, lồm cồm bò dậy, sau đó tiếp tục tấn công Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free