Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1662:
“Đúng rồi, năm cái Địa phủ Thông bảo này là Tể Tể tạm thời đưa cho các anh mượn, trước bình minh sáng mai mọi người nhất định phải trả lại cho Tể Tể, nếu không thì tương đương với việc cả nhà năm người các anh, mỗi người thiếu nợ Địa phủ một trăm triệu. Nếu như…”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên nghe mỗi người thiếu Địa phủ một trăm triệu thì vô thức cắt ngang lời của Tể Tể.
“Không đâu! Tể Tể yên tâm, trước bình minh sáng mai, anh Triệu Hàn cho dù có bò cũng đem năm cái Địa phủ Thông bảo này trả lại cho em.”
Tể Tể cười hì hì.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cầm năm cái Địa phủ Thông bảo chạy như điên về nhà.
Chu Đại Phúc lắp bắp nói: “Đại nhân nhỏ, vậy tiểu nhân… Có thể cũng mượn một Địa phủ Thông bảo được không?”
Tể Tể ngạc nhiên nhìn qua nó: “Tiểu Hoàng có thể mượn, Chu Đại Phúc mày thì không được.”
Chu Đại Phúc mờ mịt: “Đại nhân nhỏ, vì sao?”
Tể Tể nhanh chóng giải thích: “Bởi vì mày là yêu quái, Tiểu Hoàng là quỷ tu, Địa phủ Thông bảo tất nhiên sẽ hút mất sức mạnh của đại yêu, nếu mày muốn mượn cũng được thôi, vậy đi chết trước đi.”
Chu Đại Phúc: “…”
Trong nhà của bà ba Hoắc lại truyền ra tiếng la hét của đám đông.
“Không xong rồi, quan tài bị phá, linh đường… Linh đường sập rồi! Thật sự có chuyện rồi! Có… Có quỷ!”
“Là Triệu Lâm và Văn Tịnh quay về đấy!”
“Chạy mau, mọi người chạy mau đi!”
…
Các hương thân tới nhà bà ba Hoắc giúp đỡ bà ta nhanh chóng chạy ra khỏi nhà bà ba Hoắc.
Bọn họ quá sợ hãi, tới mức không nhìn thấy Tể Tể, Tương Tư Hoành và Chu Đại Phúc đang đứng ngay cửa.
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng không gọi bọn họ lại.
Chờ khi các hương thân chạy một lúc rồi, Tể Tể mới đi vào trong nhà.
Chu Đại Phúc nhắm mắt đi theo.
Tể Tể nhíu mày nhìn nó: “Chu Đại Phúc, mày đi giúp anh Triệu Hàn đi!”
Chu Đại Phúc: “Đại nhân nhỏ… Đại nhân nhỏ à!”
Tể Tể không muốn nói nhảm với Chu Đại Phúc, bàn chân bé đá vào cái mông mập mạp của Chu Đại Phúc một cái, đá bay nó đi luôn.
Trên bầu trời đêm vang vọng tiếng kêu thảm thiết của Chu Đại Phúc.
“A!”
Các hương thân đang cuống cuồng chạy về nhà mình bị tiếng kêu la thảm thiết vang vọng trong đêm dọa tới nỗi mặt mũi trắng bệch.
“A a a! Thật sự có quỷ đấy! Chạy mau! Mọi người nhanh chạy đi!”
“Đóng cửa! Lập tức đóng cửa nhà lại!”
“Máu chó mực đâu! Không phải nhà lão Ngũ có con chó mực lớn sao? Nhanh! Nhanh đi lấy một ít máu chó mực!”
…
Ánh mắt của Tể Tể và Tương Tư Hoành đảo quanh một vòng thôn trang nhà họ Hoắc, phát hiện chỗ âm khí dày đặc nhất chính là nhà của bà ba Hoắc.
Một chỗ khác có âm khí chính là nhà của bác cả.
Chỗ của các hương thân khác không có việc gì, Tể Tể nắm tay Tương Tư Hoành, cậu ấy dùng một tay khác vẽ một cái kết giới, bao quanh nhà bà ba Hoắc trong kết giới đó.
“Tể Tể, xong rồi!”
Tể Tể hưng phấn đi vào trong nhà bà ba Hoắc.
Cả căn nhà yên lặng không tiếng động, trong nhà là mùi tử khí nồng nặc.
Âm khí nặng tới nỗi gần như không thể thấy được năm ngón tay, Tể Tể vẫn liếc nhìn đám người Hoắc Chí Khôn đang giấu mình dưới gầm giường hoặc là trong tủ quần áo.
Có điều mặc dù cả nhà bà ba Hoắc đã trốn đi nhưng đã ngất đi cả rồi.
Đám quỷ đang tìm kiếm khắp nơi, những gương mặt dữ tợn tham lam khi thấy Tể Tể thì nhíu mày lại.
Xem ra mấy con quỷ này không phải là cư dân của Địa phủ.
Kể từ sau khi cô bé tuyên bố tin tức qua màn ảnh rộng xong, cư dân Địa phủ khi ra ngoài đều sẽ ăn mặc chỉnh tề, cho dù lên trần gian cũng không để lộ vẻ mặt tham lam dữ tợn thế này.
Đồ ăn!
Tất cả đều là đồ ăn!
Tất cả đều là của cô bé!
Tể Tể xoa xoa cái bụng dưa hấu nhỏ của mình, nhìn đám quỷ không thể nào che dấu sát khí máu me của bản thân, bàn tay nhỏ của cô bé xoa xoa cái bụng nhỏ.
Xoa rồi lại xoa, cô bé có thể cố gắng tiêu hóa bớt thức ăn, rồi lại cố gắng ăn thêm một đợt nữa.
Có lẽ ánh mắt cô bé quá nóng bỏng, ánh mắt của đám quỷ đang tìm kiếm người sống cùng nhau quay qua nhìn cô bé.
Tể Tể giơ bàn tay nho nhỏ của mình lên, nụ cười con nít cong cong, nước bọt nơi khóe miệng không cách nào thu về được.
“Này! Thật hấp dẫn…”
Đám quỷ: “…”
****
Đám quỷ vô cùng hung hãn. Chúng thường bị chủ nhân nuôi nhốt và chỉ được thả ra mỗi khi chủ nhân cần gặt hái sinh mệnh của ai đó.
Ngoài ra, để đề phòng chúng cắn nuốt lẫn nhau, ông chủ Mã đã thiết lập cấm chế trên người chúng.
Nếu những con quỷ hùng mạnh khác có thể cắn nuốt lẫn nhau để gia tăng thực lực trong trường hợp không có sinh mạng tươi mới cho chúng thu hoạch thì đám quỷ này lại khác!
Bởi vì không thể cắn nuốt lẫn nhau nên sự tham lam và nóng nảy dưới đáy lòng - thứ được sinh ra trong lúc chúng bị giam cầm, cứ ngày một lớn dần, tới độ chúng không còn đè nén nổi nữa.
Bấy giờ, vì chẳng thể cắn nuốt đồng bọn, chúng đã quay sang tấn công những con quỷ xung quanh không ngừng nghỉ để giải tỏa cảm xúc bứt rứt kia.
Về lâu về dài, đến cả con quỷ vốn yếu nhất trong đám giờ cũng đã đạt được thực lực ngang với Quỷ Vương. Khó trách Tể Tể lại thèm tới chảy cả nước miếng dù bụng nhỏ đã to như quả dưa hấu nhỏ.