Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1661:

“Tuyệt đối không có. Trước đó anh cứ lo lắng mãi vì Tể Tể ăn không đủ no, lo lắng em sẽ chết đói cho nên muốn cho em ăn nhiều thêm một chút, ăn thêm một chút thôi ấy mà.”

Tương Tư Hoành nghe thế cười ngọt ngào nói: “Quỷ hút máu bổ dưỡng lắm, trước đó Tể Tể ăn có hơi nhiều nên vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết.”

Nói xong Tể Tể ngẩng đầu nhìn về phía nhà bà ba Hoắc ở nơi xa xa.

“Anh Tiểu Tương, gương đồng nhỏ vỡ rồi, chắc là bác Mã có thể cảm ứng được, chúng ta đi tìm ông ta đi.”

Tương Tư Hoành đang chột dạ không ngừng gật đầu: “Được!”

Tể Tể cất nữ quỷ được cuộn thành một quả cầu đen vào trong túi quần, rồi tay trong tay với Tương Tư Hoành, chạy bước nhỏ trở về.

Đi được vài bước, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời dừng lại.

Hai đứa nhỏ cùng lúc nghiêng người quay lại, khó hiểu nhìn hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên.

Tể Tể: “Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, sao hai anh không đi?”

Tương Tư Hoành: “Nếu các anh cứ ở đó, lỡ như có quỷ tới, hai anh…”

Tương Tư Hoành còn chưa kịp nói hết câu, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vừa tỉnh táo lại nhanh chóng lắc đầu: “Không không không! Chúng ta cùng đi thôi!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cười rộ lên.

Trong căn nhà của bà ba Hoắc ở chốn xa xa đang vang lên không ít tiếng kêu cứu hoảng sợ của hương thân: “Không xong rồi! Có chuyện rồi! Mau mau gọi 120!”

****

Tể Tể và Tương Tư Hoành liếc mắt nhìn nhau, một người tóm lấy Hoắc Triệu Hàn, một người thì kéo theo Hoắc Triệu Hiên, kéo hai ông anh trai có cái đầu bị cạo giống như dây anten chạy nước rút về hướng nhà bà ba Hoắc.

Vừa tới cửa lớn nhà bà ba Hoắc, Tể Tể chợt nhìn thấy Chu Đại Phúc đang chạy như điên từ cách đó không xa, lao về phía họ.

Cô bé ngay lập tức dừng lại.

Hoắc Triệu Hàn chân dài người cao bị cô bé kéo đi không dừng lại ngay như thế được, hừng hực xông về phía trước.

“Tể Tể!!!”

Lúc này Tể Tể mới nhìn thấy anh Triệu Hàn còn chưa dừng lại, cô bé vội vàng tránh ra, không ngăn cản ở trước anh Triệu Hàn.

“Két…” một tiếng, Hoắc Triệu Hàn cảm thấy chân mình muốn gãy mất rồi.

Tể Tể ló cái đầu nhỏ ra nhìn cậu: “Anh Triệu Hàn, anh có ổn không?”

Hoắc Triệu Hàn: “Ổn… Rất ổn.”

Tể Tể nhìn đằng trước rõ ràng là thịt mỡ mập mạp mà sao tông vào nó giống như đụng phải ván sắt vậy không biết?

Chân của cậu…

Tể Tể xác định anh Triệu Hàn không có vấn đề gì, hơn nữa đã dừng lại, cô bé nhìn về phía Chu Đại Phúc: “Chu Đại Phúc, sao thế?”

Rốt cuộc Chu Đại Phúc cũng tới trước mặt cô bé, cái miệng heo phát ra tiếng người: “Đại nhân nhỏ, không xong rồi, Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng xảy ra chuyện ở trong nhà rồi!”

Tể Tể nhíu mày: “Không phải có mày và Tiểu Hoàng ở đó trông coi à?”

Đôi chân ngắn ngủn của Chu Đại Phúc gấp gáp cào trên mặt đất.

“Đúng là như thế, nhưng mà… Ai mà ngờ được con quỷ đó lại mạnh như thế, tiểu nhân suýt nữa đã bị nó nuốt luôn rồi!”

Hoắc Triệu Hàn nôn nóng, Hoắc Triệu Hiên bị Tương Tư Hoành túm tới cũng bị dọa tới nỗi sắc mặt trắng bệch.

“Ông, cha, mẹ, bọn họ…”

Chu Đại Phúc nhanh chóng tằng hắng một cái, giọng nói ra vẻ khiêm tốn: “Yên tâm, tạm thời bọn họ vẫn ổn, Tiểu Hoàng vẫn còn ở bên đó.”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên liếc mắt nhìn nhau, cậu xoa xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể, để anh Triệu Hàn về xem thử thế nào.”

Hoắc Triệu Hiên cũng nói: “Anh Triệu Hiên cũng quay về xem sao.”

Tể Tể biết bọn họ lo lắng cho người nhà, giống như khi cô ở trần gian, nếu người nhà xảy ra chuyện, cô bé cũng sẽ lo lắng cho người nhà trên trần gian của mình vậy.

“Được, có điều anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên chờ một chút.”

Mặc dù Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vô cùng lo lắng, chỉ hận không thể mọc cánh bay về, nhưng vẫn nhẫn nại chờ cô bé.

Hoắc Triệu Hàn: “Tể Tể, có chuyện gì à?”

Tể Tể tìm tòi trong túi, cuối cùng lấy ra năm cái Địa phủ Thông bảo.

Cô bé đưa vào đó thêm một tầng sức mạnh, đảm bảo khi anh Triệu Hàn cầm Địa phủ Thông bảo này sẽ không bị Địa phủ ghi vào sổ.

“Anh Triệu Hàn, đây là Địa phủ Thông bảo, một cái tương đương với một trăm triệu tệ, sau khi các anh về nhà thì đưa cho ông và mọi người trong nhà mỗi người một cái, nếu có con quỷ nào muốn nuốt chửng các anh thì dùng cái này đập lên người bọn nó là được.”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đồng thời mở to mắt: “Lỡ ném rơi rồi thì phải làm sao?”

Tể Tể cười rộ lên.

“Không sao, không sao đâu, Tể Tể đã rót thêm một tầng sức mạnh lên đó, chỉ cần những con quỷ kia cam đoan cách xa là được, nếu bọn nó gan lớn dám đụng vào cái này, theo như năng lực của bọn nó thì sẽ không trả giá nỗi, thế nên bọn nó sẽ không đụng vào đâu.”

Tương Tư Hoành lo lắng: “Tể Tể, nếu có quỷ không cần mạng thì sao?”

Tể Tể hung dữ nghiến răng nghiến lợi: “Vậy Địa phủ Thông bảo sẽ thẳng tay xóa bỏ chúng nó, hòa tan rồi đưa chúng ta tới trước mặt bổn Tể Tể để làm đồ ăn vặt! Hừ!”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên mừng rỡ!

“Cảm ơn Tể Tể, cảm ơn Tể Tể!”

Tể Tể lập tức cười hì hì vui sướng.

“Không cần khách khí, anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên mau đi đi thôi.”

Sau khi nhét Địa phủ Thông bảo vào tay hai người anh xong, Tể Tể cũng không quên nhắc nhở bọn họ một câu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free