Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1660:
Nữ quỷ trong gương vung một tay lên phẩy về phía Hoắc Triệu Hiên giống như đuổi ruồi.
“Cút ngay cho bà! Bà đây phải giết chết con nít ranh kia đã rồi sẽ chơi với mày sau!”
Thằng nhóc này lớn đấy, nhưng so ra nít ranh kia thú vị hơn nhiều.
Hoắc Triệu Hàn chưa kịp nói tiếng nào đã bị nữ quỷ vung tay đánh bay đi.
Nữ quỷ trong gương nhìn hai đứa nhóc to xác, âm thầm nuốt nước miếng, dựa theo chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh, nó hoàn toàn thoát ra khỏi cái gương, xông tới chỗ hai đứa nhỏ.
“Bọn mày đi chết cho bà!”
Nó vừa nói xong, năm ngón tay biến thành năm móng vuốt trắng dài sắc bén, nhắm vào mặt Tể Tể đâm tới.
Mắt Tể Tể lóe sáng, bàn ta nhỏ vươn ra, tiếp tục tát thêm một cái thứ ba.
Một tiếng “chát” vang lên.
Đầu của nữ quỷ nhanh chóng rơi xuống khỏi cổ.
Tể Tể không để nó kịp phản ứng đã đạp thêm một cái.
“Bộp” một tiếng, đầu nữ quỷ giống như trái bóng da bị Tể Tể đá bay đi.
Trên bầu trời đêm lạnh lẽo ướt át là tiếng gào thét thê thảm của nữ quỷ.
“A!!!”
Tể Tể nhân lúc đầu của nữ quỷ đã bị cô bé đá bay thì nhanh chóng cầm lấy cái gương đồng nhỏ lên, bàn tay nhỏ để lên trên, sức lực tập trung ở lòng bàn tay rồi không ngừng rót sức mạnh khổng lồ vào bên trong cái gương đồng nhỏ.
Hình như nữ quỷ đã nhận ra chuyện gì đó, cái đầu đang bị đá bay tiếp tục nhào về phía Tể Tể, cơ thể nó cũng nhanh chóng đuổi về phía gương đồng nhỏ.
“Ranh con, mày dám!”
Một tay Tể Tể chống nạnh, một tay dán lên cái gương đồng nhỏ, mắt nhìn về phía nữ quỷ đang nhanh chóng chạy tới chỗ mình, bàn chân nhỏ nhún trên đất một cái.
Hành động nho nhỏ và nét mặt có hơi thay đổi của cô bé, muốn kiêu ngạo cỡ nào thì kiêu ngạo cỡ đó, muốn đắc ý cỡ nào thì đắc ý cỡ đó.
“Chuyện nhỏ!”
Tể Tể nói xong thì móng vuốt của nữ quỷ cũng sắp chạm tới tay cô bé, cái gương đồng nhỏ mà cô bé đang giữ chặt lấy nhanh chóng biến thành bột phấn trắng.
Nữ quỷ gấp gáp quay lại: “…”
“A a a! Mày dám hủy đi hang ổ của tao, tao muốn giết mày! Tao muốn mày chết không có chỗ chôn!”
Tể Tể nhìn nó giống như đang nhìn củ cải trắng mà bà nội trồng ở sau vườn, cô bé còn học theo cách lựa rau của bà, nhìn phải rồi lại nhìn trái một chút.
Nhìn một hồi lâu cô bé vẫn không nhìn ra chỗ nào trên người nữ quỷ có thể khiến cô bé tốn công tốn sức.
Tể Tể vô cùng ghét bỏ nói: “Chỉ bằng mày á?”
Cô bé nói xong, nữ quỷ mở cái miệng lớn toàn máu nhào về phía cô bé, bàn tay thứ tư giáng xuống gương mặt vặn vẹo dữ tợn của nữ quỷ.
Khi Tể Tể tát xuống, cô bé cũng đồng thời cười lạnh nói: “Đánh mày nè!”
Nữ quỷ: “… A a a!!!”
Bàn tay thứ tư rơi xuống trên mặt nữ quỷ, xương mặt của nó bị gãy vỡ hoàn toàn.
Trên mặt nó vốn chẳng có mấy thịt, lại thêm xương bị gãy nát, khi gió lạnh thổi qua, gương mặt bằng phẳng giống giấy nhám lồi lõm, muốn khó coi và khủng bố tới cỡ nào thì có ngay cỡ đó.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên trợn mắt há mồm, sợ tới cứng đờ người.
Tương Tư Hoành nhìn qua, cậu ấy nắm lấy cơ hội này, đá vào người nữ quỷ mấy cái.
Lúc Tương Tư Hoành dừng lại, nữ quỷ đã bị đánh ra hình dạng như một cái bánh xếp nhân thịt.
Tể Tể cười híp mắt chạy tới chỗ Tương Tư Hoành nói cảm ơn: “Cảm ơn anh Tiểu Tương, dáng vẻ này tốt hơn là bị vo tròn.”
Tương Tư Hoành cười hì hì: “Anh biết Tể Tể sẽ thích hình dạng này mà.”
Tể Tể cũng cười hì hì, sau đó bắt đầu cuộn tròn từ đầu của nữ quỷ trở xuống.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Sau khi thu dọn nữ quỷ trong gương xong, Tương Tư Hoành lại quay qua nhìn Tể Tể: “Tể Tể, cái lược nhỏ kia…”
Tể Tể lắc đầu.
“Con quỷ trong đó vẫn chưa tỉnh, lúc nãy Tể Tể cảm nhận được nó đã bị hạ cấm thuật, nó sẽ tỉnh khi người đặc biệt nhìn thấy, ngược lại người khác chỉ cần chạm vào cái lược nhỏ này đều sẽ là thức ăn cho nó.”
Tương Tư Hoành nhíu mày.
“Tể Tể, người đặc biệt có phải là anh Minh Tư và ông Bách không?”
Tể Tể gật đầu. Chắc là bọn họ.
Nếu không thì tại sao bác Mã xấu xa kia lại hỏi bọn họ có biết người gia tộc thông linh của Địa phủ không?
Tương Tư Hoành đề nghị: “Tể Tể, hay là giờ ăn luôn nó đi?”
Tể Tể ngó xuống cái bụng nhỏ phồng lên của mình, vẻ mặt khó xử nhìn Tương Tư Hoành.
“Nhưng mà anh Tiểu Tương, bây giờ Tể Tể không ăn được nữa.”
Giấu sâu bên trong cái lược này có một con quỷ đạo hạnh cao thâm, ngập tràn lệ khí, có thể so sánh với Quỷ Vương.
Nếu ăn cả nó vào bụng có khi cô bé sẽ ngả người ngủ luôn mất.
Lỡ như cô bé ngủ thiếp đi rồi, anh Minh Tư và ông Bách gặp nguy hiểm thì phải làm sao?
Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Tể Tể, em cũng có lúc ăn không nỗi à?”
Tể Tể có hơi buồn bực nhìn Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, có phải anh cho rằng bụng nhỏ của Tể Tể là cái hang không đáy không thế?”
Tương Tư Hoành đúng thật cho rằng như thế: “…”
Tương Tư Hoành cười hì hì, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh bốn phía: “Sao có thể… Sao có thể chứ?”
Tể Tể vẫn rất tin tưởng anh trai mình: “Anh thật sự không nghĩ thế sao?”
Tương Tư Hoành tằng hắng một cái, trịnh trọng gật đầu.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ