Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1659:
Hoắc Triệu Hàn biết một nhà.
“Nhà họ Tạ ở thôn Xương Hoa, là nhà của một người bạn học của anh, sống ở thôn đó. Cách đây hai tháng, ông nội của cậu ấy bị tai nạn giao thông, gia đình của cậu ấy đã mời ông chủ Mã tới làm lễ tang cho ông ấy.”
Tương Tư Hoành gật đầu.
“Sau đó thì sao? Có phải là nhà họ lại có người đã chết nữa đúng không?”
Tể Tể nghe Tương Tư Hoành nói xong thì lại nói thêm một câu.
“Không phải chết lúc làm lễ tang mà là sau đó nửa tháng hoặc lâu hơn một chút.”
Khuôn mặt Hoắc Triệu Hàn bắt đầu nghiêm túc.
“Có. Chú nhỏ và thím út của người bạn đó của anh cũng đã qua đời sau khi ông nội của cậu ấy mất khoảng…”
Hoắc Triệu Hàn cố gắng nhớ lại, nhưng không thể xác định được thời gian cụ thể.
“Hình như là sau nửa tháng thì phải, sau đó nhà họ lại mời ông chủ Mã qua làm lễ tang nữa, còn sẵn tiện mời ông ta xem phong thủy cho nhà họ. Tới bây giờ là đã hơn một tháng rồi, anh cũng không có nghe nói có chuyện gì xảy ra nữa.”
Tể Tể gật gật đầu nói đúng rồi.
“Thế thì đúng rồi.”
Nói xong, cô bé móc ra một ra từ trong túi một cái lược nhỏ, rồi chải lung tung lên trên đầu.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên không hiểu vì sao đang nói chuyện bình thường mà Tể Tể lại móc lược ra chải tóc, lại còn chải cái đầu đang thẳng thốn chải thành một cái ổ chim.
Chờ tới khi bọn họ thấy khi cái lược đụng vào tóc Tể Tể lại tản ra một làn hắc khí mỏng manh thì cả hai cùng nuốt một ngụm nước bọt.
“Tể Tể, cái lược này…”
Tể Tể nhìn một chút, ở trước mặt hai ông anh nhà mình mở miệng ra hút hết âm khí được tiết ra từ trên lược.
Hai đôi mắt của Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên trợn trừng và run rẩy.
Tể Tể chẹp chẹp cái miệng nhỏ, có chút chê bai, nhưng cũng không quên trả lời câu hỏi của hai anh trai mình.
“Đây là cái lược làm từ xương tay của con nít, khí âm sát rất nồng đặc, ai mà đụng vào là người đó chết liền.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đều sợ hãi.
Tể Tể không chờ hai người họ nói gì đa ưỡn ngực lên, cái cằm nhỏ hếch lên trời, kiêu ngạo hừ một tiếng.
“Nhưng mà Tể Tể thì sẽ không bị ảnh hưởng.”
Tể Tể là công chúa nhỏ của Địa phủ, chỉ có mấy thứ này sợ cô bé thôi, chứ cô bé làm gì sợ ai cơ chứ.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên không ngừng nuốt nước bọt, không dám hỏi thêm nữa.
Mà ở trước cửa nhà bà ba Hoắc, một cái đèn lồng màu trắng lắc lư theo gió thổi, mùi tiền giấy bị đốt bay ra có hơi – kỳ lạ.
Tiếp theo là tiếng khóc tang vang lên.
Những người sống và lớn lên ở trong thôn trang đều nghe quen rồi, nhưng bây giờ khi hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên nghe thấy thì đột nhiên lạnh cả sống lưng.
Cùng lúc đó, âm khí từ trên cái gương đồng nhỏ ở trên tay của Tương Tư Hoành đã tụ tập lại thành khuôn mặt của một người đẹp.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vừa mới nhìn thấy thì đều bị tắt tiếng, không thể nói ra thành lời.
Người đẹp trong gương thấy bốn đứa bé hai lớn hai nhỏ thì lấy tay che miệng cười khúc khích.
“Hí hí hí… Ôi chao, lần này có thể ăn được một lần bốn người luôn sao? Tốt quá đi.”
****
Tể Tể không cần suy nghĩ, bàn tay nhỏ của cô bé đập lên cái gương đồng.
Tương Tư Hoành sợ cô bé đánh đau tay mình: “Tể Tể…”
Những lời sau đó vẫn còn chưa nói hết thì cậu ấy đã nghe thấy tiếng gào thét đau khổ phát ra từ con quỷ xinh đẹp bên trong cái gương đồng, gương mặt xinh đẹp trong chớp mắt trở nên vặn vẹo, dữ tợn.
Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần bỗng nhiên biến thành một con quỷ với làn da trắng bệch, hốc mắt lõm sâu, đôi mắt dữ tợn đỏ tươi, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đồng thời hít sâu một hơi.
Con quỷ trong gương trầm giọng đe dọa: “Ranh con dám đánh tao?”
Tể Tể không hề do dự lại đấm thêm một cái vào gương mặt dữ tợn kia cái rầm!
Tiếng động lớn vang lên, Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên và Tương Tư Hoành đều cảm thấy đau mặt dùm cho nữ quỷ trong gương.
Nữ quỷ điên cuồng gào thét: “Con nhóc xấu xa, tao muốn tiêu diệt linh hồn mày, để mày vĩnh viễn không được siêu sinh!”
Nói xong nữ quỷ xông ra khỏi cái gương, bàn tay nhỏ của Tể Tể vừa giơ lên muốn đập xuống, nhưng cô bé nghĩ tới chuyện gì đó, vội vàng lùi về sau.
Tương Tư Hoành không hiểu: “Tể Tể?”
Tể Tể không nhìn cậu ấy, cô bé nhìn chằm chằm vào nữ quỷ vừa mới bị mình đập đang ló nửa người ra khỏi cái gương, lắp bắp nói: “Mày… Mày… Mày đừng ra đây!”
Nữ quỷ trong gương trầm giọng cười kinh rợn: “Há há… Vì sao tao lại không ra hử? Biết sợ rồi sao? Ranh con, muộn rồi!”
Nữ quỷ vừa dọa vừa nhanh chóng chui ra khỏi mặt kính của gương.
Tể Tể liên tục lùi về sau, Tương Tư Hoành vừa muốn tới gần thì trong đầu lại vang lên tiếng của Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, đừng cản.”
Tương Tư Hoành lập tức hiểu ngay, cậu ấy giả vờ không ngừng lùi về sau giống Tể Tể.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên sửng sốt một chút, mặc dù hai anh em vẫn còn sợ hãi nhưng hai người bọn họ gần như ngay lập tức đứng chắn trước mặt hai đứa nhóc.
Lúc Hoắc Triệu Hiên nói chuyện, cả người cậu ấy còn đang run rẩy: “Mày… Mày… Mày…”