Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1656:
Nhất định thứ này còn tà ác hơn cả bùa gọi quỷ!
Chắc chắn nó có thể gọi một con quỷ ghê gớm hơn tới đây!
Tể Tể háo hức giơ bàn tay múp míp ra chờ.
Ông chủ Mã lấy một cái gương đồng to bằng bàn tay và một chiếc lược cũng to xấp xỉ như thế từ trong túi ra.
“Đây đây, Tể Tể là con gái nên lấy lược nhé, còn Tiểu Tương tuy là con trai nhưng cũng phải biết chăm chút bản thân, cho nên chiếc gương này cũng tặng cho cháu.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành mừng rỡ cười tít mắt: “Vâng ạ ~”
Ông cụ cả Hoắc còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị cháu trai cả che miệng lại.
Ông chủ Mã đứng lên cười với ông một cái rồi bỏ đi lo những việc khác.
Ông cụ cả Hoắc tức giận giơ chân đạp một cái lên mu bàn chân của cháu trai cả Hoắc Triệu Hàn của mình.
Hoắc Triệu Hàn đau đến mức khóe miệng run rẩy, cậu nhanh chóng che miệng mình lại, sợ tiếng hét thất thanh của mình sẽ làm Tể Tể và Tương Tư Hoành hoảng sợ.
Ông cụ cả Hoắc tức giận trừng mắt nhìn cậu: “Hai đứa bây làm cái gì vậy? Hả! Lên cơn hay đầu óc chập cheng rồi? Ông đang muốn nói chuyện thì hai đứa lại che miệng ông lại, ông bảo hai đứa dẫn Tể Tể và Tiểu Tương ra ngoài chơi thì hai đứa lại điếc có chọn lọc, cố tình không nghe thấy, thế là thế nào hả! Sự thông minh ngày thường của cả hai đâu cả rồi?”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể đã vội cất chiếc lược vào trong túi, sau đó ôm chặt chân ông cụ cả Hoắc và dụi dụi một cách thân mật.
“Ông bí thư chi bộ đừng tức giận mà ạ, giờ Tể Tể ra ngoài chơi với anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên liền nè ~”
Tương Tư Hoành cũng thuận thế ôm lấy một bên chân khác của ông cụ cả Hoắc: “Ông bí thư chi bộ cứ yên tâm, bọn cháu ra ngoài chơi ngay đây.”
Ông cụ cả Hoắc còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã lanh lẹ buông chân ông ra, sau đó xoay người, một người nắm tay Hoắc Triệu Hàn, một người nắm tay Hoắc Triệu Hiên chạy ùa ra ngoài.
Ông cụ cả Hoắc: “...”
Sớm muộn gì ông cũng bị hai đứa cháu trai mắt mù tai điếc này chọc cho tức chết mất!
****
Hai anh chàng to con lớn xác Hoắc Triệu Hiên và Hoắc Triệu Hàn mặt tái mét khi bị Tể Tể và Tương Tư Hoành vác ra ngoài lối đi bộ.
Tể Tể quay đầu nhìn hai người họ.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên ơi, hai anh làm sao thế?”
Hoắc Triệu Hiên thì không dám thở mạnh.
Hoắc Triệu Hàn là anh nên còn đỡ hơn một tí.
Nhưng cũng chỉ có một tí xíu xiu mà thôi.
“Không có gì, chỉ là… không biết nên dẫn hai đứa đi đâu chơi mà thôi.”
Tể Tể cười hì hì.
“Anh Triệu Hàn, chúng mình đi loanh quanh gần đây thôi ạ.
Mấy chỗ khác chơi không vui.”
Tương Tư Hoành cũng gật đầu.
“Đúng thế.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên tưởng rằng hai đứa nhóc này muốn đi ăn cỗ.
Nhưng mà nhà bà ba Hoắc đang có đám tang, mà chú Trầm Lệnh cũng cãi nhau với bên đó, chú ấy còn gọi cả vệ sĩ tới nữa, chỉ sợ lần này không có cỗ để mà ăn rồi.
Hoắc Triệu Hiên gãi gãi sau gáy.
“Tể Tể, em đói bụng hả?”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
Sợ Hoắc Triệu Hàn không tin, cô bé còn ưỡn cái bụng to tròn như quả dưa hấu của mình ra cho cậu ấy xem.
“Anh Triệu Hàn ơi, anh xem bụng Tể Tể no căng rồi nè.”
Hoắc Triệu Hàn nhìn thấy cái bụng to tròn của Tể Tể thì khóe miệng giật giật.
“Ờ… nhìn nó cũng giống… no rồi ha…”
Hoắc Triệu Hiên thì lầm bầm làu bàu.
“Không phải là trông giống ăn no, mà giống… ăn rất nhiều thì có.”
Tể Tể nghe thấy được, lập tức gật gật lia lịa.
“Đúng vậy ạ. Anh Triệu Hiên, lúc nãy Tể Tể ăn hơi nhiều á.”
Hoắc Triệu Hiên giật mình.
“Tể Tể, em nghe được anh nói gì à?”
Tể Tể cười híp mắt nhìn Hoắc Triệu Hiên.
“Đương nhiên là nghe được, tai của Tể Tể thính lắm á nha.”
Chỉ cần cô bé muốn thì trong vòng bán kính một trăm dặm vẫn có thể nghe được rõ ràng.
Hoắc Triệu Hiên xấu hổ nhìn lên trời.
Hoắc Triệu Hàn thì sờ mũi đề nghị.
“Tể Tể, hay là chúng ta đi dạo vài vòng trong thôn trang để tiêu cơm nhé?”
Tể Tể vui vẻ cười đồng ý.
“Vâng ạ~”
Hoắc Triệu Hàn lại hỏi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, em có muốn đi cùng bọn anh không?”
Tương Tư Hoành gật đầu ngay không có một chút do dự nào.
“Đi ạ. Tể Tể đi đâu thì em đi đó.”
Hoắc Triệu Hàn bật cười ha ha.
Hai đứa nhóc này thân thiết ghê ha.
Thế là bốn người hai nhỏ hai lớn đi bộ từ trước nhà bà ba Hoắc đi ra đường cái.
Từ nhà bà ba Hoắc đi ra là đường hướng đông tây, đi hết đường đông tây thì tới đường nam bắc, sau khi đi tám vòng thôn trang thì Hoắc Triệu Hiên đã kiệt sức đi hết nổi rồi.
“Tể Tể, anh nghĩ chắc là đi đủ rồi nhỉ?”
Tể Tể lắc lắc bàn tay nhỏ.
“Chưa chưa chưa, còn sớm mà, anh Triệu Hiên, anh nhìn bụng của Tể Tể nè.”
Hoắc Triệu Hiên nhìn xuống, á đù, cái bụng của Tể Tể không xẹp đi được tí nào, vẫn là một quả dưa hấu tròn ủm.
Hoắc Triệu Hàn kiệt sức rồi.
Nhưng mà hai anh em họ lại không dám để cho hai đứa bé nghĩ mình đang khó chịu.
Thế là cắn răng tiếp tục kiên trì đi tiếp.
“Thế thì mình tiếp tục đi thôi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cười lộ cả hàm răng trắng.