Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1657:
“Vâng ạ.”
Tới vòng thứ mười tám thì Hoắc Triệu Hiên đã không thở nổi nữa rồi, Hoắc Triệu Hàn thì chống nạnh, mồ hôi đầy đầu, thở hổn hển.
Lại nhìn sang hai đứa nhóc Tể Tể và Tương Tư Hoành, mặt mũi sáng loáng, càng chạy hai cặp chân ngắn càng nhanh.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
“Tể Tể, Tiểu Tương, bọn anh… đi hết nổi rồi.”
Tể Tể vui vẻ vẫy vẫy bàn tay nhỏ.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, hai anh ở lại nghỉ một lúc đi, Tể Tể với anh Tiểu Tương tiếp tục đi bộ cho tiêu cơm.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên như được nghe tiếng trời ban.
“Được.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành chuẩn bị chạy đi, đột nhiên nhớ tới cái gì đó thì quay đầu lại nhìn hai ông anh của mình.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên giật thót cả mình.
Ủa sao vậy?
Đừng nói là đổi ý nha.
Tương Tư Hoành hỏi Tể Tể: “Tể Tể, sao vậy em?”
Tể Tể nhìn hai ông anh nhà mình đang tái mét cả mặt, cố gắng nhỏ giọng xuống để nghe cho nó dịu dàng.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên ơi, hay là hai anh đưa bùa gọi quỷ lại cho Tể Tể đi?”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên giật mình, vội vàng móc cái ‘bùa bình an’ chết tiệt ở trong túi ra.
Nhớ tới trận gió lạnh rét tận xương tủy ở trước ngôi miếu hoang kia, tim hai người như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tể Tể à, trừ cái này ra thì bọn anh còn phải chú ý cái gì nữa không?”
Tể Tể nghiêng đầu nhỏ nghĩ một lúc.
“Tốt nhất là không nên cách Tể Tể xa quá, không thì lỡ… các anh đụng phải quỷ thì Tể Tể chạy tới cứu không kịp, các anh sẽ bị thương hoặc chết đó.”
Mặt của hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lập tức tái mét.
“Vậy ông nội và cha mẹ của bọn anh thì sao?”
Cái này thì Tể Tể đã chuẩn bị từ trước rồi.
“Bọn họ không sao đâu, Tể Tể đã phái Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn qua đó canh chừng rồi.”
Lúc này hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên mới chú tới con chó vàng và con heo đen ở ngoài cửa ngôi miếu hoang lúc đó không có ở đây.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn Tể Tể nhé.”
Tể Tể cười khanh khách, lộ ra hàm răng trắng noãn, lắc lắc đầu.
“Không có gì, không có gì, các anh đều là người tốt, Tể Tể thích bảo vệ người tốt.”
Lúc này hai anh em Hoắc Triệu Hiên và Hoắc Triệu Hàn đột nhiên không biết phải nói gì nữa.
Bởi vì hai anh em họ đột nhiên đã nhận ra được một vấn đề nghiêm trọng.
Nếu cách Tể Tể quá xa thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng mà theo tốc độ chạy như nãy giờ của hai đứa nhóc Tể Tể và Tiểu Tương này thì chỉ sợ bọn họ còn chưa đụng phải quỷ thì đã bị mệt chết rồi.
Tương Tư Hoành hỗ trợ nghĩ kế.
“Tể Tể, hay là để cho anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên đi tìm chú hai đi, chú hai có thể nhìn thấy quỷ mà.”
Tể Tể cảm thấy ý kiến này rất hay.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên nghe thế thì lắc đầu quầy quậy.
“Đừng đừng đừng! Chú Trầm Lệnh bận rộn nhiều việc lắm, bọn anh không muốn quấy rầy chú ấy.”
Tể Tể nhẹ nhàng giải thích.
“Mặc dù cha em có nhiều việc bận rộn nhưng mà vẫn có thời gian để quan tâm hai anh mà. Hai anh cứ yên tâm ở bên cạnh cha em là được.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vẫn không chịu đồng ý.
“Không, không cần đâu. Bọn anh không cần đâu. Thật đấy.”
Tể Tể buồn rầu.
Tương Tư Hoành nghĩ một lúc, sau đó đưa hai tay ra mỗi tay nhấc một người lên.
“Tể Tể, chúng ta đi dạo bộ như thế này cũng được.”
Tể Tể thấy thế thì hai mắt sáng rực lên.
“Như thế cũng rất tốt, anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên không cần phải đi bộ nữa. Sức của anh Tiểu Tương rất mạnh, đi cũng nhanh nữa, hai anh cứ xem như là mình đang ngồi xe ấy.”
Hai đứa nhóc không cần phải lo lắng hai ông anh người bình thường của mình không đi theo kịp tốc độ của hai bọn họ.
“Anh Tiểu Tương, mình đi thôi.”
Tương Tư Hoành cười tủm tỉm gật đầu, kéo hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên chạy như bay.
Tể Tể đi ngang hàng với cậu ấy, tốc độ của hai người họ khiến cho hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cảm giác như mình là con diều đang được người ta thả lên trời.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Cái tốc độ mà cảnh vật xung quanh đều biến thành tàn ảnh như thế này mà hai đứa nhỏ này còn bảo là đi dạo bộ hả?
Chờ tới khi Tể Tể và Tương Tư Hoành dẫn theo hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên dừng lại thì bầy trời đã chập tối, không khí cũng bắt đầu lạnh xuống.
Tương Tư Hoành vừa chạy vừa hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, hình như trời sắp mưa hay sao đấy.”
Tể Tể dừng lại, khuôn mặt nghiêm túc.
“Đúng là trời sắp mưa thật, nhưng mà cũng có quỷ tới nữa.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên bị gió thổi đến mức choáng váng: “Gì? Trời còn chưa tối mà.”
Tể Tể ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mờ tối, cô bé nắm tay lại thành quả đấm nhỏ, phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Trời sắp tối rồi.”
****
Năm phút sau, trời đã tối thui.
Hoắc Triệu Hàn lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, mới có bốn giờ hai mươi phút chiều.
Mùa này, ở thôn trang thì bình thường phải hơn sáu giờ tối thì trời mới bắt đầu tắt nắng.