Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1655:

Tể Tể tò mò nhìn ông ta: “Bác Mã, bác có chuyện gì muốn nói với Tể Tể sao ạ?”

Ông chủ Mã cười tủm tỉm gật đầu: “Ừ, bác Mã có chuyện muốn nói với Tể Tể.”

Tương Tư Hoành vòng qua ông cụ cả Hoắc và đi tới bên cạnh họ: “Bác Mã, bác muốn nói gì với Tể Tể vậy, cho cháu nghe với được không?”

Ông chủ Mã nhìn Tể Tể, lại quay qua nhìn Tương Tư Hoành, cuối cùng duỗi tay nắm cả bàn tay nhỏ của cậu ấy.

“Đương nhiên là được rồi!”

Ông cụ cả Hoắc nhíu mày nhìn về phía hai đứa cháu trai đang đứng như trời trồng ở bên kia, vừa liên tục nháy mắt ra hiệu với chúng vừa nhanh chóng lên tiếng.

“Ông chủ Mã, hai đứa bé này còn nhỏ lắm, cậu đừng vì tụi nó mà chậm trễ thời gian trang hoàng nơi đặt linh cữu của người đã khuất chứ. Triệu Hàn, Triệu Hiên, hai đứa dẫn Tể Tể và Tiểu Tương ra ngoài chơi đi.”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên vẫn đứng yên tại chỗ, cố gắng quan sát biểu cảm trên mặt của Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Thấy hai đứa nhỏ đang hứng chí bừng bừng chờ nghe ông chủ Mã nói chuyện, hai anh em theo bản năng lui về phía sau một bước

Ông cụ cả Hoắc tức giận đến mức thiếu điều muốn giơ chân đá cho hai thằng cháu trời đánh này của mình mấy đá.

“Triệu Hàn! Triệu Hiên!”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên giật bắn mình, Hoắc Triệu Hàn nhanh chóng lên tiếng: “Ông nội à, tuy Tể Tể và Tiểu Tương còn nhỏ nhưng hai đứa nó vừa thông minh lại vừa đáng yêu, trong tay còn cầm lá bùa bình an mà ông chủ Mã tặng, để hai đứa nó ở đây chơi thêm một chút cũng không sao đâu ạ.”

Hoắc Triệu Hiên hùa theo: “Phải đó! Có bùa bình an của ông chủ Mã mà ông.”

Ông chủ Mã cũng cười ha hả gật đầu: “Đúng vậy, bác cả Hoắc không cần lo lắng đâu.”

Nói xong, ông chủ Mã lại lấy năm lá bùa bình an từ trong túi ra nhét vào trong tay của ba ông cháu.

“Chỗ tôi còn năm lá bùa bình an, ba ông cháu bác cả Hoắc mỗi người giữ một lá, hai lá còn lại chờ bác cả Hoắc về nhà thì đưa cho cha mẹ của hai đứa Triệu Hàn và Triệu Hiên này.”

Nói xong, ông ta chợt đè thấp giọng, ra vẻ cao siêu bảo: “Bác cả Hoắc, không phải tôi gạt bác, nhưng tối nay chỉ sợ nơi đặt linh cữu của người đã khuất sẽ không bình yên đâu.”

Ông cụ cả Hoắc giật nảy mình: “Cái gì?!”

Ông chủ Mã ra vẻ cao thâm thở dài: “Còn trẻ, chết oan, hơn nữa trong bụng của bên nữ còn có một đứa bé chết non, cả nhà này mà không thành hung thần mới là lạ đấy.”

Mặt ông cụ cả Hoắc lập tức trắng bệch: “Hả? Vậy... vậy số bùa này có hơi ít rồi đó.

Ông chủ Mã nghe thế thì cười rộ lên: “Bác cả Hoắc cứ yên tâm, tôi đã bày ra trận pháp ở nơi đặt linh cữu rồi, cho dù bọn họ có thành hung thần ác quỷ thì cũng đã có trận pháp của tôi cản bọn họ lại.”

Ông cụ cả Hoắc vẫn cảm thấy lo lắng: “Vậy còn những người thân ruột thịt gần gũi nhất với bọn họ thì sao?”

Ông chủ Mã cười ha hả giải thích: “Yên tâm yên tâm, tôi đã gửi bùa bình an cho người nhà của người chết từ lâu rồi.”

Lúc này ông cụ cả Hoắc mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Dù sao người túc trực bên linh cữu buổi tối cũng là các thành viên trong gia đình của thằng ba, chỉ cần người dân trong thôn không tới nhiều chuyện thì hẳn là sẽ không có chuyện gì.

Tể Tể, Tương Tư Hoành, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên im lặng nghe ông chủ Mã nói nhăng nói cuội.

Ánh mắt nhìn ông chủ Mã của Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đã thay đổi, từ ánh mắt nhìn tráng sĩ thành ánh mắt nhìn tử sĩ!

Dám giả thần giả quỷ trước mặt Tể Tể...

À không!

Phải nói là: Dám gọi quỷ tới hại người ngay trước mặt Tể Tể, đây rõ ràng là tự tìm đường chết còn gì!

Lúc trước khi bọn họ đứng trong vòng bảo vệ do Tể Tể để lại ở trước căn miếu cũ nát, cả hai đã tận mắt nhìn thấy đầu và thân của Tể Tể chia lìa nhưng cô bé vẫn có thể tung tăng nhảy nhót, mỗi bên còn tự làm một việc khác nhau đấy.

Về phần vì sao Tể Tể có thể làm như vậy... hai anh em họ không dám hỏi nhiều.

Sợ thấy ông cố nội rồi còn dám hó hé gì nữa!

Bởi vì đã vô tình nhìn thấy một mặt vô cùng khủng bố của Tể Tể cho nên bây giờ cô bé mà nói cái gì thì hai anh em cũng nghe theo răm rắp.

Cho dù là Tể Tể nói muốn đi đào mồ mả tổ tiên...

Vậy đào đi!

Dù sao đánh thì đánh không lại, cản cũng cản không được, vậy chỉ có thể…

Gia nhập vào trong đó!

Ông cụ cả Hoắc vừa gật đầu đồng ý, ông chủ Mã đã quay sang bắt đầu trò chuyện với Tể Tể và Tương Tư Hoành.

“Tể Tể, Tiểu Tương, bác Mã siêu thích hai cháu, cho nên bác sẽ tặng cho hai cháu một thứ siêu tốt luôn, có thứ này thì hai cháu muốn đi đâu chơi cũng được hết, hoàn toàn không cần phải sợ những thứ linh tinh nữa.”

Tể Tể ngây thơ hỏi lại, như thể vẫn đang ái ngại sinh vật tên “quỷ” mà ông cụ cả Hoắc nhắc tới: “Nghĩa là cho dù gặp quỷ cũng không sợ sao ạ?”

Ông chủ Mã cười ha ha: “Đương nhiên rồi!”

Ông ta không hề hỏi thêm về nhà họ Bách nữa.

Con nít sẽ không nói dối, nếu Minh Tể Tể nhắc tới ông Bách thì chắc chắn là nó đang nói về nhà họ Bách mà ông ta nghĩ đến rồi.

Tể Tể nhìn sự âm hiểm không hề che giấu trong mắt của ông ta, thế là cũng ngoan ngoãn cười rộ lên: “Tốt quá tốt quá! Bác Mã mau cho bọn cháu thứ đó đi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free