Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1654:

Nói xong, ông cụ cả Hoắc quyết định chờ sau khi đám tang nhà thằng ba xong xuôi thì ông phải tìm cơ hội đi tâm sự với Trầm Lệnh một phen mới được.

Cho dù Trương Ninh đã qua đời thì bọn họ cũng không thể chểnh mảng trong việc dạy dỗ hai đứa bé ba bốn tuổi như vậy chứ!

Xem đi... mới bây lớn mà đã biết đến quỷ rồi!

Nhất định là do dùng mấy sản phẩm điện tử như điện thoại hay máy tính bảng nhiều quá đây mà.

Hai thằng cháu trai nhà ông hồi ba bốn tuổi chỉ biết vọc đất chứ có biết quỷ quái là cái gì đâu cơ chứ.

Tể Tể cười khúc khích: “Ông bí thư chi bộ ơi, trên đời có quỷ thật mà, Tể Tể từng gặp qua rồi.”

Hơn nữa gặp qua rất nhiều là đằng khác.

Ông cụ cả Hoắc: “...”

Ông chủ Mã nghe Tể Tể nói thế thì cúi đầu gãi sống mũi, trong mắt chợt lóe lên một tia lệ khí.

Có lẽ con nhóc này đã từng gặp qua quỷ thật, bởi vì trên người của nó có “hơi thở” bị quỷ đánh dấu, nhưng không biết vì sao một đứa bé nhỏ xíu như vậy mà vẫn có thể tung tăng nhảy nhót như bình thường.

Dường như chợt nhớ tới chuyện gì, ông chủ Mã bỗng nhiên quay sang nhìn về phía ông cụ cả Hoắc.

“Bác cả Hoắc, tôi nghe nói trong thôn trang nhà họ Hoắc có người quen biết với người nhà họ Bách - gia tộc thông linh ở thủ đô nhỉ, không biết bác cả Hoắc có biết đó là nhà nào không?”

Chuyện này ông cụ cả Hoắc có biết thật, nhưng ngay lúc vừa hé miệng thì ông cụ cả Hoắc lại sực nhớ tới tính khiêm tốn của nhà họ Bách, thế là quyết định nuốt ngược câu nói lại vào bụng.

Nhà thằng tư là nhà có quan hệ tốt nhất với nhà họ Bách, hiện giờ Trầm Lệnh cũng đang ở trong thôn, nếu ông chủ Mã thật sự muốn biết tin tức này thì có thể đi hỏi Trầm Lệnh, tóm lại ông không nên tự tiện tiết lộ những chuyện này với người khác.

Ông cụ cả Hoắc cười tủm tỉm lắc đầu: “Chuyện này hả... chuyện này tôi cũng không biết.”

Ông chủ Mã vờ như không thấy vẻ xấu hổ trong mắt của ông cụ cả Hoắc, tiếp tục cười ha hả đáp lời: “Vậy thì thôi, có gì chờ người dân trong thôn tới phúng điếu thì tôi sẽ tìm cơ hội hỏi thăm tiếp vậy.”

Ông cụ cả Hoắc chỉ chờ có thế: “Đúng đúng đúng, đi hỏi nhiều người là quyết định rất đúng đắn, tuy tôi là bí thư chi bộ nhưng tôi đã lớn tuổi rồi, cũng ít khi rời khỏi thôn. Lần cuối tôi đến thủ đô là từ rất lâu về trước cơ, cho nên tôi hoàn toàn không biết nhà họ Bách nào ở thủ đô cả.”

Đáy mắt của ông chủ Mã hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Ha hả!

Giả vờ giả vịt tiếp đi!

Tưởng tôi không biết gì thật à?

Có lẽ lúc trước ông ta không biết thật, nhưng sau khi nhìn thấy Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn tung tăng nhảy nhót thì ông ta lập tức khẳng định gia đình có mối quan hệ thân thiết với gia tộc thông linh ở thủ đô nhất định là gia đình của Hoắc Trầm Lệnh.

Nếu không một người sống từng bị đám quỷ mà ông ta nuôi đánh dấu sao có thể bình yên vô sự sau khi đi vào sau núi được!

Tám chín phần mười là trên người của hai đứa nhóc này có mang theo bùa hộ mệnh do người nhà họ Bách tặng rồi.

Nếu lão bí thư già này muốn giấu diếm thì đừng trách ông ta không khách sáo.

Cứ chờ đi, tối hôm nay, nơi đặt linh cữu của người đã khuất nhất định sẽ trở nên cực kỳ rộn ràng cho mà xem.

****

Nghĩ đến đây, ông chủ Mã chợt nhớ đến nhà họ Bách ở thủ đô, thế là ánh mắt của ông ta lập tức trở nên lạnh như băng.

Nhà họ Bách...

Bọn họ chính là kẻ thù truyền kiếp của ông ta!

Chỉ cần là người mà nhà họ Bách muốn che chở thì Mã Thành Long ông ta nhất định phải khiến đối phương cửa nát nhà tan, của cải khánh kiệt, vợ con biệt ly, tóm lại không thể có kết cục tốt!

Tể Tể lập tức nhận ra bầu không khí quanh người ông ta đã trở nên âm trầm lạnh lẽo, thậm chí còn nhuộm đẫm sát khí.

Cô bé cực kỳ thông minh, vừa thấy thế đã hiểu ngay những biến hóa cảm xúc này của ông chủ Mã có liên quan đến nhà họ Bách ở thủ đô.

Nhưng nhà họ Bách ở thủ đô, lại còn là gia tộc thông linh, đây chẳng phải là nhà của ông Bách và anh Minh Tư sao?

Ông bác xấu xa này tính gây bất lợi cho anh Minh Tư và ông Bách à?

Vậy sao được!

Tể Tể mím chặt môi, sau đó ngẩng cái đầu nhỏ lên non nớt hỏi: “Bác Mã, bác muốn biết về nhà của ông Bách sao ạ?”

Ông cụ cả Hoắc nghe thấy Tể Tể nói thế thì sửng sốt không thôi, ông vội khom lưng, giơ tay nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Tể Tể rồi cười ha hả trò chuyện với ông chủ Mã: “Ông chủ Mã, ông đừng nghe con bé Tể Tể này nói bừa, con bé mới học mẫu giáo thôi, trong nhà có bao nhiêu người, tên gọi là gì con bé còn chưa nhớ hết nữa là.”

Tể Tể: “...”

Tể Tể sốc bay màu.

Cha Minh Vương từng nói lúc chưa tới năm tháng tuổi là cô bé đã có thể nhớ rõ toàn bộ nhân viên công tác của các bộ ngành quan trọng ở địa phủ rồi đó.

Hơn hai chục triệu người đấy chứ ít gì!

Đứng từ xa nhìn lại chỉ thấy một biển người đông nghìn nghịt, nhiều hơn một trăm nghìn âm binh mà Tống Kiều từng mượn của địa phủ nhiều.

Ông chủ Mã nhìn Tể Tể đang ngớ người, tuy ông ta rất khinh thường bọn con gái, nhưng vì cần lợi dụng Minh Tể Tể để đối phó với người nhà họ Bách nên ông ta giả vờ ngồi xổm xuống, giơ tay nắm lấy một bàn tay béo múp còn lại của cô bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free