Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1653:
Tể Tể cầm lá bùa mà anh Tiểu Tương đưa tới và giơ lên xem, sau khi xác nhận nó cũng giống với lá bùa trong tay mình thì cô bé mới cười tủm tỉm nắm chặt nó trong bàn tay béo múp của mình.
“Cảm ơn anh Tiểu Tương.”
Ông cụ cả Hoắc thấy cảnh này thì thở phào nhẹ nhõm.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai cháu còn không mau cảm ơn ông chủ Mã đi.”
Một năm trước, ông chủ Mã đã tới trấn trên rồi mở một cửa hàng cưới xin và ma chay, dựa vào bản lĩnh của mình, một kẻ từ bên ngoài đến như ông ta đã nhanh chóng chiếm được một vị trí vững chắc ở đây, không biết bên thủ đô có biết đến không chứ khu vực làng trên xóm dưới quanh đây ai nấy cũng đều biết tới tên tuổi của ông ta.
Nhà ai mà có đám tang đều sẽ tới mời ông ta hỗ trợ.
Ông cụ cả Hoắc thầm nghĩ nếu có lá bùa bình an mà ông chủ Mã tặng thì cho dù Tể Tể và Tiểu Tương có tới nơi đặt linh cữu của người đã khuất thì cả hai cũng sẽ không nhìn thấy những thứ không nên thấy.
Tuy rằng... bản thân ông cũng không quá tin những chuyện đó.
Nhưng tóm lại, có thờ có thiêng có kiêng có lành mà.
Trong lúc ông cụ cả Hoắc đang ngẩn người suy nghĩ vu vơ thì Tể Tể đã nắm chặt hai lá bùa gọi quỷ, sau đó đi dạo một vòng quanh nơi đặt linh cữu của người đã khuất cùng với Tương Tư Hoành.
Thi thể của Hoắc Triệu Lâm và Trương Văn Tịnh đã được hoả táng, trong hai chiếc quan tài ở đây chỉ chứa mỗi tro cốt của bọn họ thôi, hơn nữa nắp quan tài tạm thời vẫn chưa được đóng lại.
Tương Tư Hoành đi đến bên người Tể Tể rồi nhỏ giọng hỏi cô bé.
“Tể Tể, có chỗ nào không ổn hả em?”
Tể Tể lắc đầu: “Không có.”
Tương Tư Hoành gật đầu.
“Anh cũng không thấy có chỗ nào có vấn đề cả, dù sao linh hồn của Hoắc Triệu Lâm và dì Văn Tịnh đều đã tới địa phủ báo danh rồi, tuyệt đối không có cơ hội phá phách trên nhân gian đâu.”
Tể Tể cũng gật đầu, sau đó học theo Tương Tư Hoành, cố tình đè thấp giọng thì thầm: “Nhưng trên lá bùa gọi quỷ của ông chủ Mã có âm khí, tuy số âm khí này rất ít ỏi, nhưng tóm lại trong chuyện này có gì đó kỳ lạ.”
Tương Tư Hoành cười rộ lên: “Nếu thế thì Tể Tể lại có thể ăn cơm rồi.”
Tể Tể xoa cái bụng tròn vo như quả bí của mình: “Nhưng anh Tiểu Tương ơi, hiện giờ Tể Tể không đói bụng chút nào cả.”
Tương Tư Hoành cười tươi hơn nữa: “Không sao, có gì mình trữ lại, khi nào em muốn ăn thì lấy ra ăn.”
Tể Tể cũng cười theo: “Tể Tể cũng nghĩ như vậy á.
”
Chứ nếu mà cất hết vào trong bụng thì cô bé sẽ ngủ lâu ơi là lâu, đến lúc đó chẳng những không thể dậy đi học được mà sẽ còn làm cha nuôi và các anh trai trên nhân gian sợ nữa.
Hai đứa nhỏ không khỏi cười rộ lên vì sự ăn ý của mình.
Sau khi cảm ơn ông chủ Mã xong, ông cụ cả Hoắc lập tức đẩy hai đứa cháu trai nhà mình đến trước mặt ông ta.
“Ông chủ Mã, phiền cậu xem giúp tôi hai thằng cháu trời đánh này với, đêm qua không biết bọn nó đi bắt thỏ hoang ở đâu mà hôm nay cứ nói chuyện như từ trên trời mới rớt xuống ấy, cậu xem giúp tôi xem bọn nó có bị làm sao không.”
Ông chủ Mã cười ha hả đồng ý, nhưng đến khi nhìn thấy Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên thì trong mắt ông ta chợt lóe qua một tia kinh ngạc.
Ông chủ Mã tưởng rằng mình nhìn lầm, thế là vội vàng dời tầm mắt khỏi người của Hoắc Triệu Hiên và chuyển sang người của Hoắc Triệu Hàn.
Ông ta từng gặp qua thằng nhóc này trong tiệm, còn tặng miễn phí cho nó một lá “bùa bình an” nữa kìa.
Dựa theo kế hoạch thì hẳn là hôm nay thằng nhóc này sẽ trở nên uể oải ỉu xìu, chờ hai ba tháng sau nó sẽ chết vì bệnh.
Nhưng vì sao bây giờ... trông nó không có một chút dấu hiệu bệnh tật nào hết vậy?
Tể Tể và Tương Tư Hoành đi một vòng xong lại quay về bên người của ông chủ Mã, thấy ông ta cứ nhìn chằm chằm anh Triệu Hàn, Tể Tể lập tức lon ton đi tới ngửa đầu hỏi ông ta: “Ông chủ Mã, bác đang nhìn gì thế ạ?”
Ông chủ Mã giật mình, vội lấy lại tinh thần đáp: “Không có gì, không có gì...”
Ông ta là kiểu người rất khinh rẻ nữ giới, bởi vậy khi thấy người tới hỏi là Tể Tể, sự khinh thường trong mắt của ông ta lộ rõ, có điều ông ta không nói thẳng ra mà thôi.
Tể Tể nhìn thấy, gót chân nhỏ lập tức dẫm nhẹ lên mặt đất.
Hừ!
Ông bác xấu xa này không thích mình!
Nhưng mà không sao hết!
Mạnh Bà từng nói với cô bé, thứ mà người sống trên nhân gian bây giờ thích nhất là “nhân dân tệ”, ngặt nỗi cô bé là công chúa nhỏ của địa phủ chứ không phải “nhân dân tệ”, người ta không thích cô bé cũng là chuyện bình thường.
Dù sao cô bé cũng đâu có thích ông bác xấu xa này đâu.
Nếu đã vậy thì... không cần phải nương tay làm gì!
Tể Tể đang ngẩng đầu đột nhiên nhoẻn miệng cười làm lộ ra hàm răng trắng tinh, kết hợp với đôi mắt tròn xoe ngập nước, có thể nói là vô cùng ngây thơ và đáng yêu.
“Bác Mã ơi, trên đời có quỷ thật sao ạ?”
Khóe miệng của ông cụ cả Hoắc hơi xụ xuống: “Ôi trời, Tể Tể à, quỷ gì mà quỷ hả cháu? Trên đời này làm gì có quỷ, mấy thứ này toàn là do người ta bịa ra để lừa bọn trẻ các cháu thôi.”