Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1652:

Tể Tể cùng Tương Tư Hoành trăm miệng một lời, vô cùng chờ mong: “Ông bí thư chi bộ ơi, bên phía linh đường có thật là có cái thứ kia không? Thế thì chúng cháu lại càng muốn đi.”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Ông cụ cả Hoắc thở dài bất đắc dĩ, vội nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.

Kết quả, ông cụ cả Hoắc không ngờ người luôn luôn nghiêm khắc với con cái như Hoắc Trầm Lệnh lại dung túng cho hai đứa trẻ: “Vậy phiền bác dẫn Tể Tể cùng với Tiểu Hoành qua đó đi ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh cũng không tính ở lại.

Nhưng nếu Tể Tể cùng với Tiểu Hoành muốn qua kia thì chắc bên linh đường có vấn đề gì đó nên tất nhiên anh sẽ không cản lại.

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Lúc nói chuyện, ông cụ cả Hoắc suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình: “Không phải, Trầm Lệnh, bên kia… là linh đường đó!”

Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt đáp: “Cháu biết, nhưng được cái cả Tể Tể lẫn Tiểu Hoành lớn gan lắm, bác cả không cần lo cho bọn họ đâu ạ.”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Bà hai Hoắc nghe không nổi nữa: “Trầm Lệnh à, bác cả cháu nói có lý đấy. Tể Tể cùng với Tiểu Hoành quá nhỏ, bên phía linh đường… Trẻ con qua đó không thích hợp lắm đâu.”

Trừ phi không còn người thân chứ không thì con cháu nhà mình không thể không chắp tay thi lễ ở bên linh cữu. Hàng xóm, bạn bè thân thích sẽ không dẫn trẻ con ba, bốn tuổi tới linh đường đâu.

Trẻ con còn quá nhỏ, có đứa có dương khí thấp thì dễ nhìn thấy những thứ mà người lớn không nhìn thấy, về nhà gặp ác mộng là chuyện nhỏ. Trước đây từng có đứa trẻ không cẩn thận chạy tới linh đường, về nhà ốm sốt liên miên.

Nếu không phải giờ đã là thời hiện đại, điều kiện chữa bệnh đã phát triển rất nhiều, có thể mời cả thầy làm ma chay cưới hỏi đến kiểm tra thì có khi trẻ cũng không giữ được.

Ông năm Hoắc đã sớm ngúa mắt cả nhà Hoắc Trầm Lệnh.

Lúc này thấy Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành một hai phải đi theo tới ông bí thư chi bộ đến linh đường. Anh hai thì bị tức điên rồi, ông ta không nhịn được mà cười lạnh nói: “Người ta làm cha, làm chú hai còn chưa nói cái gì. Anh cả, chị hai là người ngoài thì ngăn cản làm cái gì?”

Hoắc Chí Dũng bị bảo vệ của Hoắc Trầm Lệnh dẫn tới dọa sợ cùng với vợ chồng Trương Giai Oánh cuối cùng cũng hồi phục tinh thần.

“Đúng thế! Dựa theo địa vị của anh Trầm Lệnh, chiếu lên thời cổ đại thì là hoàng đế cũng không quá. Đó là tử long chân khí. Minh Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành tuy là nhận nuôi nhưng cũng đã ở nhà họ Hoắc một thời gian, chắc cũng đã nhiễm được chút long khí trên người anh Lệnh.

Cho dù có cái tà ám gì cũng sợ bọn họ chứ nào dám tổn thương?”

Trương Giai Oánh cũng nói chêm vào: “Đúng thế! Chúng cháu làm tang sợ cũng không thấy có cái gì thì cô bác ngăn căn làm gì? Cô chú cho bọn họ đi đi!”

Ông cụ cả Hoắc cùng với bà hai Hoắc: “…”

Cả nhà ông ba này, không cứu được!

Bà hai Hoắc không nói gì luôn.

Ông cụ cả Hoắc làm bí thư chi bộ còn muốn nói gì đó nhưng hai thằng cháu lớn cứ kéo qua léo lại, lôi ông thẳng tới linh đường luôn.

Ông cụ cả Hoắc nổi trận lôi đinh.

“Hai thằng nhóc này…”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành đi cùng với ông bí thư chi bộ tưởng ông nói mình cùng với anh Tiểu Hoành thì vội vàng giải thích: “Ông bí thư chi bộ ơi, Tể Tể cùng với anh Tiểu Tương không phải nhãi ranh, Thỏ Đen không sinh chúng cháu đâu!”

Ông cụ cả Hoắc không nghĩ tới hai đứa nhỏ này lại tới đây thật, nghẹn họng: “Tể Tể, hai đứa…”

Ông chủ Mã nhìn thấy Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành thì hai mắt sáng quắc lên: “Ai nha, bác Hoắc, hai đứa nhỏ này trông xinh xắn phết nhỉ, nhìn qua là biết rất có phúc khí rồi đó.”

Nói rồi ông ta vội móc bùa bình an trong túi ra, nhét cho mỗi đứa một cái.

“Nào nào nào, tới đây nào. Lần đầu gặp mặt, ông Mã chưa kịp chuẩn bị quà ra mắt nào quá đặc biệt. Tặng cho hai bé bùa bình an này. Mong cho hai đứa bình an khỏe mạnh, trừ tà tránh quỷ, không gì kiêng kỵ.”

Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên giật giật khóe miệng, mí mắt căng chặt.

Mắt nhìn ông chủ Mã như nhìn tráng sĩ!

Ông chủ Mã để ý tới ánh mắt của bọn họ, không rõ nguyên do mà nhướn mày: “Hửm?”

****

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cùng quay đầu, dứt khoát nhìn sang hướng khác.

Hai người họ không biết gì hết.

Mà cho dù có biết thì bọn họ cũng sẽ không nói.

Có trời mới biết Tể Tể, Tiểu Tương và hai người bọn họ đã phải trải qua những gì trong căn miếu cũ nát ở sau núi.

Lực chú ý của Tể Tể nhanh chóng bị lá bùa bình an mà ông chủ Mã đưa qua hấp dẫn.

Thậm chí cô bé không cần nhìn kỹ cũng biết lá bùa bình an này thật ra là một lá bùa gọi quỷ, tuy âm khí trên lá bùa không quá dày đặc, nhưng không có một luồng âm khí nào có thể tránh thoát khỏi tầm mắt của công chúa nhỏ của địa phủ được cả.

Tương Tư Hoành cũng nhận ra âm khí bên trên, thế là vội vàng nhét lá bùa bình an của mình vào trong tay Tể Tể.

“Tể Tể, cho em nè.”

Ông chủ Mã cũng không ngại, bởi vì chỉ cần là người từng chạm phải lá bùa này thì bọn họ đều sẽ bị đánh dấu cả.

Thậm chí về sau dù người này không còn giữ lá bùa nữa thì chỉ cần ông ta muốn, người nọ cũng tuyệt đối không thể trốn thoát.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free