Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1651:
“Hoắc Triệu Hiên, cháu muốn bị đánh đứng không? Sao não lại ở bụng hả?”
Hoắc Triệu Hiên sốt ruột quá che nhầm chỗ: “…”
Ông năm Hoắc muốn nói nhưng không có cơ hội chen lời.
Lúc này thấy hai anh em Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên cố ý ngắt lơi, cau mày nhân danh trưởng bối mà giục bọn họ.
“Triệu Hàn, Triệu Hiên các cháu đã là sinh viên cả rồi, đừng có không hiểu chuyện như thế! Mau dẫn hai đứa nhỏ kia ra, nhanh lên!”
Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên nhìn về phía Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành theo bản năng.
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành cùng lúc lắc đầu: “Không! Tụi em không đi đâu ạ!”
Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên vội gật đầu: “Ừa, tụi anh không đi, tuyệt đối không đi đâu hết.”
Ông năm Hoắc: “…”
Ông hai Hoắc thấy mấy đứa trẻ như nói chêm chọc cười mình, mất hết mặt mũi.
Ông hai hoắc thất kiếu bốc khói, cả người đau đớn nhưng cơ thể run rẩy vì tức điên dựa vào tường mà bò dậy.
“Giả Lan Hình, tôi nói lại lần nữa, tôi muốn ly hôn với bà!”
Bà hai Hoắc như đã thay tâm đổi lòng, không hề để tâm tới ông ta như bình thường: “Ly hôn thì ly hôn thôi!”
Cản bản là Tể Tể không hiểu ly hôn là như thế nào, nhưng không ảnh hưởng tới sự ủng hộ nhiệt thành của cô bé đối với bà hai Hoắc: “Ly hôn thì ly hôn!”
Tương Tư Hoành cũng không chịu tụt lại: “Đúng, ly hôn thì ly hôn! Bà hai càng thoải mái!”
Ông hai Hoắc: “…”
[Ngoại truyện: Ông hai Hoắc: Bảy tám chục tuổi còn đòi ly hôn, đúng là nổ to thật!
Bà hai Hoắc cười lạnh: Ha hả!]
****
Ông hai Hoắc tức điên vì con nhóc Minh Tể Tể rồi!
“Con nhóc kia, mày…”
Lúc ông ta chuẩn bị ra tay, đại não điều khiển nâng tay lên.
Tuy thế, bà Hai hoắc vẫn không thể nào chịu được, giơ tay hung hăng tát cho ông ta một phát vang đội.
“Cút! Ông về lấy chứng minh thư với sổ hộ khẩu đi. Tôi… tôi có chứng minh thư ở đây luôn rồi, lát nữa gặp ông ở đền thờ của thôn trang!”
Ông hai Hoắc đã ăn mấy bạt tai đờ cả người.
Ông ta ngừng thở, đồng tử giãn ra to nhất.
Không biết là bị đánh tới ngốc nghếch hay là ngạc nhiên trước sự thay đổi của bà hai Hoắc: “Bà bà bà…”
Bà hai hoắc không thèm liếc mắt nhìn ông ta lấy một cái, quay người đi vào trong, tiếp tục hỗ trợ mọi người chuẩn bị tang sự.
Ông hai Hoắc: “…”
Ông hai Hoắc tức đến mức dậm chân.
“Giả Lan Hinh, bà mau…”
Chữ “Ông đây” còn chưa thành câu thì bỗng nhiên ông hai Hoắc thấy lưng như bị kim châm, khóe mắt liếc qua nhìn Hoắc Trầm Lệnh mặt lạnh băng cùng với Lăng Phong – nhìn qua đã biết là người tàn ác cùng với đám vệ sĩ đeo kinh đen mặc tay trang thì nuốt ngay chữ “Ông đây” lại.
Như thể biết nếu lại nói tục thì sẽ bị đánh tiếp vậy.
Nếu như thế nữa thì ông ta sẽ thành trò cười của cả cái thôn trang mất.
Ông hai Hoắc cắn răng.
“Bà cứ chờ đấy, tôi đi lấy ngay đây!”
Ông cụ cả Hoắc gọi ông hai Hoắc không nổi: “Ông hai, chú làm cái gì thế hả? Giờ đã hơn bảy mươi rồi còn ly hôn cái gì nữa? Lan Hinh chỉ nói mấy câu khi tức giận thôi, chú coi thật làm cái gì?’
Tể Tể nghe thấy thế, mở đôi mắt to nhìn Tương Tư Hoành hỏi: “Anh Tư Hoành ơi, cái gì là lời nói khi tức giận thôi ạ?”
Đúng là Tương Tư Hoành có biết thật: “Nó chính là lời nói khi mà mình tức giận đó, bình thường thì câu nói này sẽ không mang tính chân thật, tức giận qua đi thì cũng qua luôn, coi như chưa từng có gì xảy ra.”
Tể Tể suy tư.
Trái lại, bà hai Hoắc đang thu dọn đồ nghe thấy thế thì lạnh lùng mở miệng: “Anh cả, lời em nói không phải lời nói dỗi khi tức giận đâu!”
Ông cụ cả Hoắc ngẩn người: “Em dâu à, em…”
Bà hai Hoắc còn chưa kịp nói xong thì ông hai Hoắc đau nhức toàn thân cũng buông lời hung ác: “Đúng! Em cũng không nói dỗi cáu gì đâu! Giờ em đi lấy chứng minh thư với sổ hộ khâu luôn đây! Đến lúc đó ai không ly hôn thì làm cháu!”
Ông cụ cả Hoắc tính nói thêm gì đó nhưng Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên vội giữ ống tay ông.
Hoắc Triệu Hàn: “Ông ơi, đây là chuyện của nhà ông hai, ông đừng tham gia vào làm gì ạ.”
Hoắc Triệu Hiên: “Đúng! Ông ơi! Giờ ông ba đang làm tang sự, linh đường còn chưa chuẩn bị xong. Chúng mình qua nhà chính hỗ trợ đi ạ.”
Ông cụ cả Hoắc: “…”
Được!
Vậy thì qua nhà chính!
Trước nói Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành tham gia, hai đứa chỉ là trẻ con, có nói thì người lớn chắc cũng không so đo.
Nhưng hai đứa nhà mình đã lớn lắm rồi mà?
Đầu óc của nhà ông bà, tâm tư kia…
Chỉ một chữ không ưng ý là quay qua tìm ông nói lý lẽ, tiện thể đòi thêm vài chỗ tốt.
Ông cụ cả Hoắc không dám nghĩ nhiều, càng nghĩ lại càng sốt ruột.
“Đúng! Đi qua nhà chính đi!”
Nói rồi ông nhìn qua ông chủ Mã được ông kéo qua đi sang bên kia, vừa hay dẫn theo hai thằng cháu đau đầu đau bụng các thứ đi qua đó.
Tể Tể quay đầu vừa hay nhìn thấy ông chủ Mã.
Nhóc con nghĩ tới lúc ở sau núi, anh Triệu Hàn đã cầm cả “bùa bình an” thì mắt sáng lên.
“Ông bí thư chi bộ ơi, Tể Tể cũng muốn đi cùng với mọi người.”
Tất nhiên Tương Tư Hoành không thể rớt lại phía sau: “Ông bí thư chi bộ ơi, cháu cũng muốn đi cùng.”
Ông cụ cả Hoắc nghẹn họng: “Tể Tể, Tiểu Hoành, bên kia là linh đường, hai đứa còn nhỏ, dễ gặp phải mấy thứ linh tinh, qua đó không hay đâu.”