Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1642:
Tể Tể dùng sức dụi dụi mắt, lúc ngẩng đầu lên thì hai con mắt của cô bé đã đỏ hoe.
“Thế… Thế cô chú sẽ hút khô máu của Tể Tể và anh Tiểu Tương sao?”
Con quỷ hút máu số hai nhe ra hàm răng tàn ác.
“Đúng vậy.”
Tể Tể lập tức vén tay áo lên, lộ ra cánh tay như củ sen.
“Hút đi. Hút bao nhiêu thì Tể Tể ăn bọn mày bấy nhiêu.”
Dù sao thì mấy bữa nay ăn hơi nhiều rồi, mặc dù có ăn nữa thì vẫn vô nhưng mà nó không có tiêu.
Nếu như lúc đó anh Triệu Hàn không nói là cái miếu hoang này có gì đó kỳ quái thì bây giờ Tể Tể còn đang ở nhà ngủ ngáy khò khò rồi cơ.
Con quỷ hút máu số hai bật cười.
“Ăn bọn tao ít hơn một tí? Ha ha ha!”
Con quỷ hút máu số hai cười gập cả người lại, con quỷ hút máu số một thì cảnh giác híp mắt, thò sang nói nhỏ với con quỷ hút máu số hai.
“Đừng cười nữa, bộ mày không thấy hai đứa nhóc này có gì lạ hay sao?"
Con quỷ hút máu số hai không quan tâm.
“Có gì lạ đâu chứ?”
Con quỷ hút máu số một: “Hai đứa này hình như không hề sợ chúng ta.”
Con quỷ hút máu số hai tự cho lời giải thích.
“Tụi nó mới bây lớn chứ, biết quỷ hút máu là cái gì là đã ghê lắm rồi, hơn nữa bây giờ mấy đứa nhóc cũng rất thích quỷ hút máu chiếu trên tivi đó, có thể sống mãi không già, còn có thể bay, có sức mạnh, tụi nó mê lắm.”
Con quỷ hút máu số một: “…”
Ả ta luôn cảm thấy có gì đó sai sai, con mắt đảo liên tục.
“Được rồi, thế thì mày ở lại đây xử lý hai đứa này nhé, tao đi xem thử con quỷ mà nhà họ Kỷ phái tới đã tới đâu rồi.”
“Đi đi, tao sẽ để lại phần ăn cho mày.”
Con quỷ hút máu số một không nói lại, ả ta nhanh chóng đi ra ngoài.
Tương Tư Hoành thấy thế thì lập tức chạy qua cản đường ả ta lại.
“Cô ơi, cô đừng đi, cô nói bọn họ là quỷ hút máu là thật sao? Có phải là cô đang lừa bọn cháu không thế?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt, gật đầu.
“Đúng á. Không thì sao hai người còn chưa hút máu?”
Con quỷ hút máu số hai nghe bọn họ nói ra câu nói ngu xuẩn như thế thì bật cười.
“Hút hút hút. Tới đây đi nhóc con, đứa nào tới trước nào, mau đưa cổ đây cho tao hút.”
Tương Tư Hoành lập tức đưa cổ ra.
Tể Tể thấy thế thì nhanh chóng chạy tới chỗ con quỷ hút máu số một.
“Cô ơi, thế thì cô hút Tể Tể đi.”
Con quỷ hút máu số một lắc đầu từ chối.
“Bạn nhỏ à, cô chú chỉ đùa bọn cháu chơi thôi, bọn cô đều là người bình thường, trên đời này làm gì có quỷ hút máu chứ, cô và chú còn có việc phải làm nên đi trước đây, tạm biệt nha.
”
Cơm đã tới tận miệng rồi thì dù có không đói thì Tể Tể vẫn sẽ không để cho nó chạy thoát, đó là sự tôn trọng mà cô bé dành cho đồ ăn của mình.
“Nhưng mà cô ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương đều tin mà.”
Lúc đầu con quỷ hút máu số một còn chưa xác định được nhưng bây giờ thì nó đã có thể xác định được hai đứa nhóc này tuyệt đối có vấn đề.
“Đã bảo là giả mà.”
Con quỷ hút máu số một nói xong thì lách qua Tể Tể muốn chạy ra ngoài.
Nhưng Tể Tể lại như quỷ mị, lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt ả ta, ngước đầu nhỏ lên nhìn ả ta.
“Nhưng mà cô ơi, cha cháu nói trên đời này có quỷ hút máu thật mà.”
Mặt con quỷ hút máu số một lập tức biến sắc, ả ta nhớ tới lúc trước Đới Lâm đã từng nói với ả ta lúc trước khi ả ta tới thôn trang của nhà họ Hoắc.
“Vương nói công chúa nhỏ của Địa phủ của nước Hoa – Minh Tể Tể – hiện đang ở trần gian, các cô phải cẩn thận, con nhỏ đó mạnh lắm.”
Con quỷ hút máu số một mím môi.
Ả ta đột nhiên ngồi xổm xuống, tầm mắt của ả ta ngang hàng với Tể Tể.
“Cô bé con, cháu tên là Tể Tể à?”
Tể Tể cười ha hả gật đầu.
“Đúng nha.”
Con quỷ hút máu số một lại hỏi: “Cháu tới từ Địa phủ sao?”
Tể Tể lắc đầu.
“Không phải, Tể Tể tới từ thôn trang.”
Sát ý trên người con quỷ hút máu số một tràn ra bất ngờ, hai tay ả ta bóp lấy cổ của Tể Tể, dùng toàn bộ sức mạnh của mình kéo một cái.
“Xoạt xoạt” một tiếng, cái đầu nhỏ của Tể Tể bị ả ta kéo đứt lìa khỏi cổ.
Con quỷ hút máu số hai giật mình.
“Mày làm cái trò gì thế?”
Con quỷ hút máu số một ác độc nói.
“Mau giết chết bọn họ, mau lên.”
Mặc dù con quỷ hút máu số hai không hiểu ra sao nhưng vẫn nhanh chóng ra tay, năm ngón tay của gã ta chụp lên ngực của Tương Tư Hoành.
Lại vài tiếng “xoạt xoạt” vang lên, năm ngón tay của con quỷ hút máu số hai bị đứt ba cái.
Cái đầu nhỏ của Tể Tể vẫn còn ở trên tay con quỷ hút máu số một, cô bé cười híp mắt nhìn ả ta.
“Người nào của nhà họ Kỷ là người đã liên lạc với cô thế ạ?”
Con quỷ hút máu số một: “Mày thế mà là Minh Tể Tể thật.”
Tể Tể cười hì hì gật đầu.
“Là Tể Tể đây, cô xấu xa ơi, cô còn chưa nói cho Tể Tể biết ai là người nhà họ Kỷ đã liên lạc với cô đó nha.”
Chắc chắn không phải là Kỷ Lăng, cô bé đã tra số mệnh của Kỷ Lăng rồi, hưởng thọ 63 tuổi, chết vì ung thư phổi.
Nếu như Kỷ Lăng hợp tác với quỷ hút máu thì mạng đã được đổi rồi.