Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1641:

Mặt heo đen thui của Chu Đại Phúc cũng cạn lời.

Nhưng Tể Tể và Tương Tư Hoành không nhìn ra được, bởi vì nó quá đen.

Tương Tư Hoành cũng tức giận.

“Chu Đại Phúc, mày muốn bị Tể Tể nuốt sống à?”

Chu Đại Phúc vô cùng oan ức.

“Không có mà, tôi đây là… đây là thấy ở trong thôn trang không có việc gì làm, mà đại nhân nhỏ đang ngủ nên mới đi ra ngoài chơi thôi mà.”

Tể Tể híp mắt lại.

“Bên trong ngôi miếu hoang này có mùi của mày, cái mùi này không phải là mới có.”

Chu Đại Phúc cứng ngắc.

Nó biết nó là nó không thể giấu được nữa.

Bốn cái chân ngắn của Chu Đại Phúc mềm nhũn, rầm một cái quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ giải thích.

“Đại nhân nhỏ, lúc trước còn ở trong tị thế châu thì tiểu nhân đã có nói với ngài rồi, bà ba Hoắc đã từng giúp đỡ tiểu nhân lúc tiểu nhân độ kiếp, cho nên sau đó bà ta đã tới nơi mà tiểu nhân ở để nhờ nhốt đại nhân, tiện thể thì đi xem phong thủy cho phần mộ tổ tiên của nhà bà ta, muốn sửa sao cho nhà bà ta ngồi không mà cũng có tiền.”

Tể Tể không hiểu trận pháp, chỉ biết phân biệt nó có hại hay là không mà thôi.

Nhưng cô bé nhớ tới một chuyện.

“Trận mưa đêm qua hình như có trận pháp, có phải là mày làm hay không?”

Chu Đại Phúc khóc òa lên.

“Đại nhân nhỏ anh minh. Ngài hãy nghe tiểu nhân giải thích, trận pháp kia là thứ mà tiểu nhân đã để lại từ lâu lắc rồi, tiểu nhân cũng không biết tại sao mấy con quỷ hút máu cũng tới đó tấn công, tiểu… tiểu nhân cũng không biết mà.”

Tương Tư Hoành lạnh lùng mở miệng nói.

“Thế thì tại sao trong ngôi miếu hoang này có mùi của mày?”

Chu Đại Phúc vội vàng giải thích.

“Lúc trước, là lúc trước lâu lắm rồi. Lúc trước ở đây có mấy con cô hồn dã quỷ tới gây rối, tiểu nhân tới đây giải quyết chúng nó rồi dùng tị thế châu ở đây một khoảng thời gian.”

Tể Tể nhìn chằm chằm vào Chu Đại Phúc.

“Thế bây giờ mày và bà ba Hoắc có còn liên lạc với nhau không?”

Chu Đại Phúc nhanh chóng lắc đầu lia lịa.

“Không có, không có liên lạc nữa, tiểu nhân đã trả ơn xong rồi.”

Tể Tể hừ lạnh một cái.

“Được rồi, thế mày ra ngoài bảo vệ anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên cùng với Tiểu Hoàng đi, nếu như bọn họ bị quỷ làm bị thương thì bản Tể Tể sẽ…”

Chu Đại Phúc vội vàng nói: “Vâng ạ, vâng ạ. Tiểu nhân hiểu rồi, tiểu nhân đi ngay bây giờ.”

Còn quỷ ở đâu ra thì Chu Đại Phúc lại không hiểu lắm.

Nhưng chờ tới khi Chu Đại Phúc đi ra khỏi ngôi miếu hoang, thấy bầu trời âm u cùng với từng cơn gió to giật mạnh đầy sát khí thì Chu Đại Phúc má mồm thật to, tròng mắt trợn tròn muốn lồi ra.

Má ơi!

Là con quỷ mắt mù nào không sợ chết mà còn dám chạy tới đây gây sự với công chúa nhỏ của Địa phủ vậy hả?

****

Lúc Chu Đại Phúc đang há hốc mồm chữ O thì Tể Tể đã kéo Tương Tư Hoành chạy sâu vào trong tận cùng ngôi miếu hoang.

Bên trong miếu hoang vốn có thờ một bức tượng Phật tổ, nhưng không biết nó đã bị ai lấy mất rồi, hiện chỉ có một cái bàn mốc meo, xung quanh toàn là mạng nhện

Ngôi miếu hoang này là kiểu nhà gỗ cách đây mấy chục năm, cột xà nhà đều bị nứt khiến nó trở thành một ngôi nhà có thể bị đổ nát bất cứ lúc nào.

Bên trong này có không ít tảng đá lớn, Tể Tể và Tương Tư Hoành núp ở sau mấy tảng đá lớn đó.

Tương Tư Hoành nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

“Tể Tể, để anh đi dụ bọn họ qua đây.”

Tể Tể có chút lo lắng nhìn cậu bé.

“Nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, anh còn chưa khỏe hẳn mà, lỡ may đánh nhau làm phép che mắt của bác Tương mất hiệu lực thì sao?”

Tương Tư Hoành không thèm để ý.

“Không sao, Tể Tể có đồ ăn là được rồi.”

Tể Tể còn có hơi băn khoăn.

“Nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, nếu thế thì anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên cũng sẽ thấy mất.”

Tương Tư Hoành: “…”

Hai đứa bé còn chưa bàn bạc xong thì ở bên ngoài ngôi miếu hoang có một cơn gió to thổi tới.

Tiếng của Hoàng Tử Duẫn lập tức truyền tới.

“Gâu gâu gâu!”

Tương Tư Hoành nghe một lúc thì tiếng sủa của Tiểu Hoàng đã không còn nữa.

Hai con quỷ hút máu đi vào cùng với gió lạnh, bọn chúng nhanh chóng tìm được Tể Tể và Tương Tư Hoành đang núp ở sau mấy tảng đá lớn.

Con quỷ hút máu số một: “Chà chà, xem ở đây có cái gì đây nè.”

Con quỷ hút máu số hai: “Ha ha ha! Đây là thức ăn cho chúng ta được chuẩn bị sẵn đấy à? Ha ha ha! Không thể không nói nhà họ Kỷ càng lúc càng chu đáo đó nha.”

Lúc Tể Tể vừa định mở miệng ăn thì Tương Tư Hoành đã kéo lấy tay cô bé.

“Người nhà họ Kỷ? Nhà họ Kỷ nào?”

Con quỷ hút máu số hai cúi đầu nhìn chằm chằm vào Tương Tư Hoành.

“Đương nhiên là nhà họ Kỷ, một trong năm gia tộc huyền môn lớn nhất của nước Hoa rồi. Bọn tao chính là quỷ hút máu trong truyền thuyết đây. Không một ai có thể sống tới ngày thứ hai sau khi thấy được bọn tao đó mấy đứa nhóc à.”

Tương Tư Hoành làm ra vẻ sợ hãi.

“Hả? Quỷ hút máu sao?”

Tể Tể nhìn Tương Tư Hoành rồi lại nhìn sang hai con quỷ hút máu, diễn còn giả trân hơn nữa.

“Á á á! Quỷ hút máu hả?”

Con quỷ hút máu số hai nghe thế thì vô cùng sung sướng, gã ta cười ha hả.

“Đúng thế. Bọn tao chính là quỷ hút máu trong truyền thuyết đây, bọn tao chuyên môn hút máu của loài người, biến một người đang sống thành một khối xác khô.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free