Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1640:
Bởi vì cậu ấy phát hiện cái mà cậu ấy cho rằng Tể Tể đang kéo cậu ấy chạy lung tung trong rừng nhưng thực ra là đi thẳng một đường.
Lúc Hoắc Triệu Hiên tưởng sẽ bị dẫm trúng bẫy thú, hoặc sẽ bị lá cỏ gai rạch làm bị thương thì cánh tay nhỏ của Tể Tể kéo một cái, thế là bọn họ có thể đi qua an toàn.
Hoắc Triệu Hiên: “…”
Chẳng lẽ cậu ấy đang ở trong ảo cảnh sao?
Hay là cậu ấy đang mơ thế nhỉ?
Tể Tể không để ý tới Hoắc Triệu Hiên đang suy nghĩ gì, nhưng lại thấy Hoắc Triệu Hàn đang bị anh Tiểu Tương nhà mình kéo đi thì thỉnh thoảng lại quay ra nhìn mình.
Tể Tể vừa kéo Hoắc Triệu Hiên đi về phía trước vừa hỏi Hoắc Triệu Hàn.
“Anh Triệu Hàn ơi, sao nãy giờ anh nhìn Tể Tể hoài vậy ạ?”
Hoắc Triệu Hàn nói thẳng.
“Tể Tể, em cũng là cương thi hả?”
Nghe đồn rằng cương thi không chết, cũng sẽ không bị giết, lúc Tiểu Tương kéo cậu đi thì dù là bụi cỏ gai to dày cỡ nào cũng không thể để lại một vết xước nhỏ nào trên người của Tiểu Tương được.
Tể Tể có làn da trắng nõn mịn mà, hơn nữa còn nhiều thịt, múp míp, nhưng trên người cô bé cũng không có một vết thương nào.
Tể Tể lắc lắc cái đầu nhỏ.
“Không phải, không phải, anh Triệu Hàn ơi, bây giờ Tể Tể là người á.”
Hoắc Triệu Hàn bắt lấy được từ mấu chốt: “Bây giờ là người?”
Thế trước kia không phải là người à?
Tể Tể gật đầu, vừa đi vừa nói chuyện không hề ảnh hưởng tới tốc độ đi của cô bé.
“Đúng ạ.”
Đến giờ thì Hoắc Triệu Hiên mới nói chuyện được.
“Thế trước kia Tể Tể là…”
Tể Tể đột nhiên dừng lại.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, là cái miếu hoang ở kia có phải không?”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đều cùng lúc ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt của hai người đều lộ ra vẻ khó tin.
“Đúng thế.”
Bình thường hai người tới đây cùng với người lớn trong nhà thì nhanh nhất cũng phải mất một tiếng đồng hồ.
Nhưng mà bây giờ thì bọn họ đi được bao lâu nhỉ?
Hoắc Triệu Hiên vội vàng móc điện thoại ở trong túi quần ra, nhấn xem giờ, kết quả vừa lấy điện thoại ra thì phát hiện ở đây không có sóng, mà thời gian thì chỉ mới trôi qua có mười phút thôi.
Hoắc Triệu Hiên sợ hãi, không ngừng dụi dụi mắt.
“Trời ơi…”
Hoắc Triệu Hàn tới gần.
“Sao thế em?”
Hoắc Triệu Hiên vừa định giải thích thì Tể Tể thả tay cậu ấy ra, đôi chân ngắn hự hự chạy vọt vào trong ngôi miếu hoang, Tương Tư Hoành cũng nhanh chóng đuổi theo.
Vừa mới vào trong ngôi miếu hoang thì Tể Tể nhớ tới điều gì đó, cô bé đưa tay ra ngoài rồi điểm nhẹ một cái, tạo một kết giới bảo vệ Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên ở bên trong.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên ơi, hai anh cứ ở yên trong đó chờ Tể Tể làm xong việc rồi sẽ ra ngay.
”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đương nhiên sẽ không chịu.
Dù Tương Tư Hoành là cương thi, Tể Tể nhìn cũng không phải là người bình thường nhưng hai đứa bé chỉ mới có ba, bốn tuổi thôi.
Nếu có chuyện gì xảy ra, dù cho Tể Tể không phải là con của chú Trầm Lệnh thì bọn họ cũng sẽ áy náy cả đời mất.
Hai người không nghe lời, muốn chạy theo vào trong.
Tương Tư Hoành thấy thế thì lại bỏ thêm một tầng kết giới giam giữ.
“Tiểu Hoàng, mày ở bên ngoài chờ.”
Hoàng Tử Duẫn sủa nhẹ hai tiếng rồi ngoan ngoãn đứng ở ngoài.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên chỉ vừa mới đi được hai ba bước thì đã đụng phải một bức tường trong suốt, không thể đi tiếp được nữa.
Tương Tư Hoành cũng chạy vào trong miếu hoang, vừa chạy vừa nói.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, hai anh cứ ở ngoài chờ nhé. Trong này nguy hiểm lắm, hai anh ở ngoài đó mới an toàn.”
Tể Tể lập tức nói theo.
“Đúng thế.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Làm gì có chuyện để cho hai đứa em mới học mẫu giáo bảo vệ hai người anh lớn to xác như vậy chứ?
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai em mau ra đây. Cái miếu hoang này đáng sợ lắm, hai em đừng vào.”
“Tể Tể, Tiểu Tương!”
…
Mặc cho Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên có kêu gào rát cổ họng thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã đi vào trong ngôi miếu hoang và không hề có một lời đáp lại nào.
Mây đen không biết từ khi nào đã bắt đầu tụ tập lại, gió cũng bắt đầu nổi lên.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lo lắng đi qua đi lại.
Lại nhìn điện thoại, vẫn không có sóng.
“Phải làm sao bây giờ?”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên không hề nghĩ tới hai đứa nhỏ còn chưa tốt nghiệp trường mẫu giáo lại to gan đến thế, nhốt bọn họ ở bên ngoài rồi tự mình chui vào trong miếu hoang.
Nếu lỡ có chuyện gì không may xảy ra thì…
Hai anh em họ không dám tưởng tượng nữa.
Bên trong ngôi miếu hoang, Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa đi vào đã phát hiện ra điều kỳ lạ.
Tương Tư Hoành hỏi: “Tể Tể, em có thấy cái mùi này nó quen quen không?”
Tể Tể gật đầu, cô bé đã nhớ rồi.
“Là Chu Đại Phúc!”
Đôi mắt Tương Tư Hoành sáng lên.
“Đúng rồi, chính là nó.”
Chân mày Tể Tể nhăn nhíu lại.
“Chu Đại Phúc, mau ra đây. Không thì bản Tể Tể sẽ ăn mày luôn đó.”
Chu Đại Phúc đang ngủ say chảy cả nước dãi ở trong một góc của ngôi miếu hoang nghe tiếng gọi thì giật mình, vội vàng bật dậy.
“Công chúa nhỏ?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy tới chỗ phát ra tiếng nói.
“Chu Đại Phúc, sao mày lại ở đây?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ