Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1639:
Cậu ấy dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành tới chân núi, sau đó cũng không định gạt bọn họ.
“Tiểu Tương, thật ra anh Triệu Hàn dẫn em tới đây là có chuyện muốn nhờ em.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc hỏi: “Là chuyện gì vậy anh Triệu Hàn?”
Hoắc Triệu Hiên khó tin hỏi lại: “Anh, đừng nói anh thấy Tiểu Tương là cương thi nên muốn để em ấy đi vào căn miếu cũ nát trong núi nha?”
Đúng là Hoắc Triệu Hàn có suy nghĩ như vậy thật.
Cậu cười gật đầu: “Đúng vậy!”
Hoắc Triệu Hiên nhìn thân thể nho nhỏ của Tương Tư Hoành, lại nhìn thân thể mũm mĩm của Tể Tể.
“Anh à, căn miếu kia quỷ dị lắm, dù Tiểu Tương có là cương thi đi chăng nữa thì em ấy vẫn còn rất nhỏ, lỡ như xảy ra chuyện gì thì em ấy có thể đánh thắng nổi thứ trong miếu kia sao?”
Đôi mắt của Tể Tể lập tức sáng ngời: “Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, ý của các anh là căn miếu trong núi kia có quỷ à?”
Hoắc Triệu Hiên vội che miệng Tể Tể lại: “Suỵt suỵt! Tể Tể, em đừng có nhắc tới thứ kia, nó linh lắm, chỉ cần nhắc tên là nó sẽ tìm tới cửa đó.”
Đôi mắt của Tể Tể lại càng sáng: “Anh Triệu Hàn, chúng ta mau đi tới đó xem thử đi.”
Nói xong, cô bé lập tức chạy ùa vào trong núi.
Hoắc Triệu Hàn sợ hết hồn, vội vàng kéo cánh tay múp míp như củ sen của cô bé lại.
“Ôi trời, Tể Tể ơi, em không được đi, em còn nhỏ lắm, chút nữa anh sẽ dẫn Tiểu Tương vào trong núi, em và Triệu Hiên cứ ở chỗ này chơi chờ bọn anh ra là được.”
Nói xong, cậu lại lấy một lá bùa bình an từ trong túi ra nhét vào tay của Tể Tể.
“Em giữ lá bùa bình an này đi, chỗ này cách thôn rất gần, nếu thấy có chuyện gì không ổn thì em và Triệu Hiên liền lập tức trở về, sau đó đến nhà bà ba tìm ông chủ Mã, ông ta là chủ tiệm cưới hỏi và ma chay ở trấn trên, mấy ngày nay đều có mặt ở nhà bà ba, ông ta sẽ đến giúp chúng ta.”
Hoàng Tử Duẫn đi sau bọn họ nãy giờ thấy lá bùa bình an kia thì không khỏi sủa “gâu gâu” hai tiếng.
Tể Tể nhìn lá bùa bình an trong tay, đôi chân mày nhỏ xinh không khỏi cau chặt lại: “Anh Triệu Hàn, anh chắc chắn đây là bùa bình an à?”
Hoắc Triệu Hàn gật đầu: “Đúng vậy, ông chủ Mã nói đây là bùa bình an, trên người anh vẫn còn mấy lá, nếu không anh nào dám dẫn Tiểu Tương vào trong căn miếu cũ nát kia cơ chứ.”
Tể Tể chần chờ một lát, sau đó dùng biểu cảm một lời khó nói hết nhìn Hoắc Triệu Hàn: “Anh Triệu Hàn, đây không phải bùa bình an, nó là bùa gọi quỷ.”
Hoắc Triệu Hàn đần mặt ra: “Hả, em nói sao?”
Hoắc Triệu Hiên cũng khiếp sợ không thôi: “Bùa gì cơ?”
Tể Tể lặp lại: “Bùa gọi quỷ ạ.
”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “...”
Tương Tư Hoành lập tức hưng phấn hẳn lên: “Tể Tể, hai chúng ta mau cầm những lá bùa này vào trong núi đi, sau đó lại quay về tìm ông chủ Mã, ông ta có bùa gọi quỷ thì trong tay nhất định có quỷ, chờ tìm được đám quỷ đó rồi, nếu bọn chúng từng hại người thì Tể Tể có thể ăn sạch bọn chúng.”
Đôi mắt Tể Tể sáng rực lên: “Được! Chúng ta mau đi thôi!”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “...”
Gì vậy chứ!
Sao bọn họ lại nghe không hiểu lời nói của hai bạn nhỏ học mẫu giáo thế này?
Còn nữa, nếu đây là bùa gọi quỷ thật thì sao hai bạn nhỏ lại kích động dữ vậy?
Còn bảo để Tể Tể ăn quỷ?
Tể Tể là người mà!
Trong lúc hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên ngây người, Tể Tể và Tương Tư Hoành đã nắm tay nhau lon ton đi vào con đường nhỏ trong núi.
Hoàng Tử Duẫn vội vàng đuổi theo.
Hai đứa nhỏ hoàn toàn không thèm nhìn đường, chỉ đi thẳng một mạch về phía trước.
Chờ đến khi hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lấy lại tinh thần thì thân hình của hai đứa nhỏ đã sắp bị cỏ dại hoàn toàn che khuất rồi, cả hai thấy thế thì sợ hết hồn, thậm chí không kịp suy nghĩ đã vội vàng đuổi theo.
Hoắc Triệu Hàn: “Tể Tể, Tiểu Tương, hai đứa chờ đã! Bên kia không có đường đâu, đường ở bên này, ở bên này nè.”
Hoắc Triệu Hiên cũng nóng ruột không thôi: “Anh à, mấy chuyện kiểu này mình thà tin là có chứ đừng tin là không, chúng ta… hay thôi chúng ta đi về đi anh?”
Hoắc Triệu Hàn còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã trăm miệng một lời.
“Không được! Anh Triệu Hiên, chúng ta nhất định phải đi! Lỡ như ở đó có đồ ăn ngon thì sao ạ!”
Hoắc Triệu Hiên: “...”
Tể Tể!
Em sao vậy em ơi!
Tiểu Tương là cương thi nên không sợ những thứ này thì không nói, nhưng Tể Tể chỉ là một cô bé con nhỏ xinh thôi, thậm chí có lẽ là do còn nhỏ nên cô bé không biết quỷ là gì, hơn nữa làm gì có ai để đồ ăn ngon trong ngôi miếu cũ nát nằm sâu trong núi chứ!
Vừa nghe đã thấy chỗ đó có vấn đề rồi!
****
Hoắc Triệu Hiên vừa định hỏi Tể Tể cho rõ thì Tể Tể vừa chạy đi xem thử có gì ngon để ăn không đã quay lại, cô bé nắm tay cậu ấy chui vào trong rừng cây.
“Tể Tể, em nghe anh Triệu Hiên nói nè… Em… Tể Tể, cẩn thận đó, đằng trước có…”
“Tể Tể, bên đó không có đường đi.”
“Tể Tể, bên kia có cái hố to quá kìa…”
“Tể Tể, đằng trước là bụi cỏ gai…”
…
Hoắc Triệu Hiên bị Tể Tể kéo đi, lúc đầu còn rất lo lắng phòng này phòng kia, sau một hồi bị kéo đi thì im luôn.