Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1638:
“Hả?”
“Trầm Lệnh và bọn nhỏ ở bên kia mà, bọn họ...”
“Không sao hết không sao hết, bọn họ nói là căn nhà đó xuống cấp với lỗi thời quá nên mới cho nổ sập để xây lại. Cả gia đình họ đêm hôm đó đứng bên ngoài chờ chứ không ngủ, cuối cùng quyết định sang nhà Khánh Dương ở tạm. Ban nãy tôi qua chỗ đó ngó thử, đã có công nhân tới bắt đầu công tác dọn dẹp rồi.”
“Có tiền thật tốt mà!”
“Đúng đó! Hầy, chỉ biết ước!”
“Mấy người chờ coi, bảo đảm việc tang lễ lần này của nhà bà ba khó làm lắm cho mà xem!”
“Đúng đó! Tuy bà ba còn ở bệnh viện chưa về, nhưng người nhà của Chí Khôn và Chí Dũng đều đã trở lại, hiện giờ chỉ còn chờ Trầm Lệnh qua đó nữa thôi.”
Mọi người tôi một câu bà một câu, trong lúc cả đám đang tám chuyện thật rôm rả thì bất ngờ thấy được Tể Tể, Tương Tư Hoành và Hoắc Triệu Hiên ở bên kia.
“Triệu Hiên, Tể Tể, Tiểu Tương, mấy đứa đi chơi hả?”
Tể Tể cười nhe hàm răng trắng toát, sau đó ngoan ngoãn chào hỏi mọi người: “Cháu chào ông bà, cháu chào cô chú, cháu chào bác trai bác gái, cháu chào anh chị ạ ~”
Mọi người không khỏi phì cười trước lời chào này của cô bé.
****
Đang là ban ngày ban mặt, lại có nhiều người như vậy nên Hoắc Triệu Hiên đã không còn sợ hãi như ban nãy nữa.
Cậu ấy và Tương Tư Hoành cũng cười chào hỏi với mọi người.
Nhìn miếng vải có thêu chữ “hiếu” trên cánh tay của những người kia, Hoắc Triệu Hiên lập tức biết mọi người đều đang đi tới nhà của bà ba để hỗ trợ, cậu ấy xã giao hai ba câu với bọn họ rồi dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành trở về.
Nhà bọn họ cũng phải sang nhà bà ba để phụ giúp.
Lúc này hẳn là mọi người đã ăn sáng xong và chuẩn bị qua đó rồi.
Hoắc Triệu Hiên vừa dẫn theo hai đứa nhỏ về tới cổng nhà thì đã đụng phải Hoắc Triệu Hàn mới đi ra từ bên trong.
Về phần người lớn trong nhà, trừ Yến Trường Ly và Tương Uyên không có quen biết gì với bà ba của nhà họ Hoắc ra thì những người khác bao gồm Hoắc Trầm Lệnh đều đã đi sang đó.
Tầm mắt của Hoắc Triệu Hàn đảo qua người Tương Tư Hoành, thấy được chú chó vàng vẫn luôn đi theo phía sau cậu ấy.
“Triệu Hiên, em dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi đâu đấy?”
Bởi vì có đông người ở đây nên Hoắc Triệu Hiên đã can đảm hơn rất nhiều: “Bọn em chơi trong ngõ nhỏ á anh.”
Nói xong, cậu ấy nhìn vào trong sân, khi thấy không có người lớn nào ở bên trong thì lấy làm lạ hỏi: “Anh ơi, cha mẹ và đám người chú Trầm Lệnh đâu rồi ạ?”
Hoắc Triệu Hàn gật đầu: “Cha mẹ và chú Trầm Lệnh đều đến nhà bà ba trước rồi, chú Yến và Nguyệt Thần thì không khỏe lắm, Lục Hoài và Minh Tư thì bận đi học, bác Tương cũng có việc đột xuất nên bọn họ đã lái xe về thành phố cả rồi.
”
Tể Tể biết anh Nguyệt Thần cố ý dẫn chú Yến về thành phố để dưỡng bệnh.
Hôm qua anh Lục Hoài và anh Minh Tư đến đây là để truy lùng quỷ hút máu, nếu đã xử lý xong thì bọn họ phải trở về, dù sao cả hai cũng là học sinh trung học mà, không thể chậm trễ việc học tập được.
Tể Tể thầm nghĩ chờ đám tang bên nhà bà ba xong xuôi thì hẳn là cha cũng sẽ dẫn cô bé và anh Tiểu Tương trở về đi học lại.
Trong lúc Tể Tể đang ngẩn người, Hoắc Triệu Hàn đã đi qua nắm lấy tay cô bé.
“Đi thôi Tể Tể, anh Triệu Hàn dẫn bọn em ra sau núi chơi.”
Tể Tể đang nghĩ tới chuyện học hành, nghe Hoắc Triệu Hàn nói thế thì không nhịn được hỏi: “Anh Triệu Hàn, sao anh và anh Triệu Hiên không đi học vậy ạ?”
Hoắc Triệu Hàn vừa nắm tay dẫn cô bé đi vừa giải thích: “Anh Triệu Hàn đã vào đại học rồi, khoảng thời gian này không có lịch học, thấy trong nhà có chuyện nên trở về luôn. Còn anh Triệu Hiên của em là vì trong trường có tổ chức thi cử gì đấy nên được cho nghỉ, bởi vậy em ấy cũng theo anh về đây.”
Tể Tể ngoan ngoãn “ồ” một tiếng tỏ vẻ mình đã biết.
Hoắc Triệu Hàn hỏi cô bé: “Còn Tể Tể và Tiểu Tương thì sao, tại sao hai đứa lại nghỉ vậy?”
Tể Tể mềm giọng giải thích: “Bởi vì dạo gần đây Tể Tể cứ hay buồn ngủ nên không đi học được, bởi vậy cha đã xin nghỉ cho Tể Tể ạ.”
Tương Tư Hoành cũng giải thích: “Em thì thích chơi với Tể Tể, nếu Tể Tể xin nghỉ thì em cũng không muốn đi học đâu.”
Hoắc Triệu Hàn bật cười.
Hoắc Triệu Hiên im lặng từ nãy tới giờ, bởi vì hiện tại không có nhiều người ở chung quanh nên cậu ấy lại bắt đầu lo lắng.
Bốn đứa trẻ hai lớn hai nhỏ băng qua đại lộ Nam Bắc, phía sau còn có Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc đi theo, đoàn người cứ thế không nhanh không chậm đi tới dưới chân ngọn núi lớn phía sau trang viên.
Hoắc Triệu Hàn đã tự làm công tác tư tưởng từ sớm rồi, tuy Tương Uyên và Tương Tư Hoành đều là cương thi, nhưng bọn họ lại không hề gặp người là cắn giống với cương thi bình thường.
Hơn nữa trước đó Tiểu Tương vẫn luôn ở trong trang viên của chú Trầm Lệnh, sau đó còn được bác Trầm Huy nhận nuôi, nếu vậy thì đã là người một nhà rồi còn gì.
Mà người một nhà thì có gì cần phải sợ?
Cha mẹ từng nói qua, bọn họ có thể nghi ngờ nhân phẩm của bất kỳ ai trong thôn, nhưng chỉ riêng người nhà của ông tư là không được.
Tuy người nhà của ông tư chỉ về thôn trang nhà họ Hoắc vào ngày lễ tết để viếng mồ mả hoặc cúng tổ tiên thôi, nhưng Hoắc Triệu Hàn đã được nghe nói về nhà bọn họ từ nhỏ, mưa dầm thấm đất nên rất thích người nhà của ông tư.