Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1637:

Hoắc Triệu Hiên càng kinh ngạc: “Sao em biết?”

Tể Tể nở nụ cười thật ngây thơ, nhìn qua vừa mềm mại lại vừa đáng yêu: “Nếu là Tể Tể thì Tể Tể cũng sẽ xử lý bọn họ mà! Quỷ hút máu chạy tới địa bàn của Hoa Quốc và ức hiếp người thường ở đây thì đáng bị ăn đánh lắm! Hơn nữa còn phải đập bọn chúng tới mức không còn chút cặn nào mới được ấy ạ!”

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Hoắc Triệu Hiên hít sâu một hơi: “Tể Tể, thế nghĩa là cả em và chú Trầm Lệnh đều biết Tiểu Tương và cha em ấy là cương thi hả?”

Tể Tể gật đầu một cách thản nhiên: “Vâng ạ.”

Hoắc Triệu Hiên lại hít vào một hơi: “Vậy mọi người... mọi người không sợ à?”

Có trời mới biết đêm qua khi nhìn thấy quỷ hút máu cậu ấy đã sợ tới mức nào, kết quả sau đó khi nhìn thấy chú Tương chỉ dùng một chiêu đã hạ đo ván hai tên quỷ hút máu thì lại càng hoảng hơn nữa.

Cậu ấy cảm giác toàn bộ thế giới đều trở nên phi khoa học chỉ trong một đêm!

Nếu không nhờ anh trai luôn kiên trì làm công tác tư tưởng cho Hoắc Triệu Hiên, hơn nữa bản thân cậu ấy cũng biết Tương Uyên đến để cứu cả hai thì chắc cậu ấy đã bị hù chết từ lâu rồi.

Tể Tể cười khanh khách, làm lộ ra mấy cái răng nanh nho nhỏ.

“Không sợ đâu ạ, bác Tương và anh Tiểu Tương đều là người một nhà mà.”

Không chờ Hoắc Triệu Hiên nói chuyện, Tể Tể đã nhận ra lỗi sai của mình, thế là lập tức giải thích: “À không, là cương thi một nhà mới phải.”

Hoắc Triệu Hiên còn định nói thêm gì nữa, nào biết lúc tầm mắt nhìn về phía sau lưng của của Tể Tể, cậu ấy thấy được Tương Tư Hoành đã lặng yên xuất hiện từ lúc nào.

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Tương Tư Hoành không thèm nhìn Hoắc Triệu Hiên, lực chú ý của cậu ấy đều đổ dồn lên người Tể Tể.

Cậu bé có chút tủi hờn hỏi: “Tể Tể, em không nghe anh gọi em sao?”

Nghe được giọng nói của Tương Tư Hoành, Tể Tể vội quay đầu lại xem: “Anh Tiểu Tương, anh tìm tới rồi ạ.”

Tương Tư Hoành tủi thân gật đầu.

“Ừm!” Giọng nói của cậu ấy rầu rĩ khỏi phải bàn: “Tể Tể, sao em không trả lời anh?”

Tể Tể quay đầu lại nhìn Hoắc Triệu Hiên: “Bởi vì anh Triệu Hiên nói có chuyện muốn hỏi Tể Tể, mà chuyện này lại không thích hợp để anh Tiểu Tương nghe.”

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Ủa alo!

Tể Tể ơi là Tể Tể!

Sao em nỡ lòng nào bán đứng anh ngay trước mặt của nhóc cương thi như thế này hả?!

Hoắc Triệu Hiên vốn đã sợ cương thi rồi, vừa nghe Tể Tể nói như vậy, Hoắc Triệu Hiên đã bắt đầu ảo tưởng đến cảnh Tiểu Tương tức giận nhào tới cắn cho cậu ấy một cái.

Tương Tư Hoành “ồ” một tiếng, sau đó giương mắt nhìn về phía Hoắc Triệu Hiên đã cứng đờ ở bên kia: “Anh Triệu Hiên, anh hỏi về chuyện gì mà không tiện để em nghe vậy ạ?”

Đầu óc của Hoắc Triệu Hiên lập tức chết máy.

Tể Tể nhìn thấy thì không nhịn được cười hì hì giải thích thay cho cậu ấy: “Anh Triệu Hiên đã biết anh Tiểu Tương và bác Tương là cương thi rồi, anh ấy hỏi Tể Tể và cha có biết và có sợ hay không.”

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Không chờ Hoắc Triệu Hiên nói chuyện, Tể Tể lại mềm giọng bổ sung thêm: “Anh Triệu Hiên chỉ đang quan tâm Tể Tể và cha thôi, đúng không ạ?”

Đầu óc Hoắc Triệu Hiên trống trơn, cảm thấy mình sắp bị Tể Tể “khui sạch” nội tâm rồi, cậu ấy gian nan nuốt một ngụm nước miếng, sau đó ậm ừ nói: “Ừm...”

Tương Tư Hoành đã hiểu.

Thì ra là đang quan tâm đến Tể Tể và chú hai.

Cậu bé cười rộ lên, sau đó quay sang giải thích với Hoắc Triệu Hiên: “Thì ra là thế, anh Triệu Hiên cứ yên tâm, em muốn bảo vệ Tể Tể còn không kịp thì sao có thể làm Tể Tể sợ em được ạ?”

Cậu bé lại bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa cho dù em có muốn ăn hiếp Tể Tể thì cũng không đánh lại em ấy đâu.”

Hoắc Triệu Hiên há hốc mồm: “Hả?”

Trong đầu cậu ấy chợt hiện lên suy nghĩ gì đó, đáng tiếc nó lướt qua quá nhanh làm cậu ấy không kịp suy nghĩ thêm.

Tương Tư Hoành vừa định giải thích rõ ràng hơn thì chợt thấy có một đám người đột nhiên đi tới từ con phố phía sau đại lộ Đông Tây.

Mọi người vừa đi vừa trò chuyện, trên cánh tay còn cột miếng vải có thêu chữ “hiếu”.

“Hôm nay tổ chức tang lễ à?”

“Đúng vậy!”

“Ôi trời! Đúng là chuyện động trời mà! Chuyện vui hóa chuyện buồn, hơn nữa còn chết một hơi hết ba người!”

“Chứ gì nữa! Tóm lại là lỗi của Triệu Lâm cả, tôi thấy con bé Văn Tịnh kia nhiều lần rồi, con gái người ta ngoan ngoãn hiền lành thế mà Triệu Lâm lại vẫn cái thói trăng hoa không bỏ, giờ thì thấy rồi đó, trăng hoa cho cố vô giờ đi tong luôn cái mạng.”

“Thôi thôi, mình đừng nói những chuyện đó nữa. À phải rồi, hôm qua lúc mọi người ngủ có phát hiện chuyện gì kỳ lạ không?”

“Không phát hiện mới là lạ đó? Tôi còn tưởng là động đất nữa kìa!”

“Đúng đó! Nhà bọn tôi cũng tưởng động đất nè, cảm giác mặt đất rung chuyển liên hồi luôn, ông chồng của tôi sợ tới mức bật dậy khỏi giường lao thẳng ra ngoài, quan trọng là lúc đó ông ấy chỉ mặc có cái quần lót thôi!”

“Đây khác gì! Nhà bọn tôi cũng tưởng là động đất! Có điều chuyện này chỉ kéo dài một chút thôi, sau đó không thấy gì nữa, báo hại cả nhà tôi sợ tới mức thức cả đêm, chờ đến sáng hôm nay mới biết được thì ra là nhà cũ của ông tư sụp chứ chẳng phải động đất gì sất!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free