Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1636:
Thấy mọi người đều ở sân sau, vệ sinh cá nhân xong họ cũng tới chào hỏi.
Trong sân bỗng chốc trở nên sôi nổi.
Hoắc Triệu Hiên vừa sợ hãi vừa tò mò, nhân lúc mọi người đang ăn sáng, thấy Tể Tể đã ăn no và đang chơi đùa ở ngoài sân, cậu ấy lặng lẽ đi đến chỗ Tể Tể.
“Tể Tể, em có thể ra ngoài đi dạo với anh Triệu Hiên không?”
Tể Tể nhìn sắc mặt tái nhợt của Yến Trường Ly, hàng lông mi dài cong vuốt lóe lên.
“Được ạ! Nhưng anh Triệu Hiên ơi, anh đợi Tể Tể một lát nhé.”
Hoắc Triệu Hiên không ngại chờ thêm một lát.
“Được, Tể Tể muốn làm gì? Anh Triệu Hiên có thể giúp em.”
Tể Tể cười hì hì.
“Không cần đâu anh Triệu Hiên, anh ở đây đợi tí là được, Tể Tể sẽ quay lại liền.”
“Ừ.”
Tể Tể trở lại phòng khách, Yến Trường Ly đang chuẩn bị đi ra.
“Tể Tể.”
Tể Tể kéo lấy tay áo của Yến Trường Ly bước ra ngoài, nhỏ giọng nói với Yến Trường Ly.
“Chú Yến ơi, bây giờ Tể Tể ăn no có sức rồi. Tể Tể có thể lấy ánh sáng công đức của chú đổi thành tuổi thọ, nhưng chú Yến cần phải có sức khỏe tốt hơn.”
Yến Trường Ly đang định nói không cần thì Yến Nguyệt Thần chạy tới.
“Cảm ơn Tể Tể, anh sẽ chăm sóc cha, để ông ấy có thể mau chóng khỏe lại.”
Tể Tể mỉm cười, đôi mắt to híp lại thành hình lưỡi liềm.
“Không cần cảm ơn đâu ạ, chú Yến là người tốt, người tốt thì phải sống lâu chớ.”
Nói rồi Tể Tể lại cười khúc khích bổ sung.
“Cơ mà cũng không cần phải khỏe hẳn đâu, cơ thể của chú Yến quá suy nhược, không thể dưỡng lại trong ngày một ngày hai được, đợi nội thương đỡ hơn một chút là được rồi.”
Yến Nguyệt Thần nghiêm túc gật đầu.
“Được!”
Tể Tể buông bàn tay mũm mĩm ra, vẫy tay với họ rồi tung tăng đi tìm Hoắc Triệu Hiên.
Tương Tư Hoành nhìn thấy thì nóng lòng muốn qua đó.
Bàn tay to lớn của Tương Uyên đặt lên vai của cậu ấy.
“Tư Hoành à, con là con trai, đừng suốt ngày đi theo đuôi con gái chứ!”
Tương Tư Hoành không thèm suy nghĩ mà hỏi ngược lại Tương Uyên.
“Cha ơi, vậy sao cha không sinh con ra là con gái hả?”
Tương Uyên giật giật khóe miệng.
Câu “Cha là đàn ông, không thể sinh con, sinh con là việc của phụ nữ” vừa đến miệng thì vội nuốt xuống.
Anh ấy chợt nhớ ra về vấn đề sinh con trai hay con gái, thời đại mà anh ấy sống đều cho là vấn đề của phụ nữ, nhưng y học hiện đại đã chứng minh rằng chuyện đó không liên quan gì đến phụ nữ mà tất cả đều là vấn đề của đàn ông.
Anh ấy…
****
Trong lúc Tương Uyên ngây người, Tương Tư Hoành thậm chí còn chẳng buồn lau miệng, cậu ấy ngậm một đống thức ăn trong mồm rồi chạy đi tìm Tể Tể.
Tể Tể và Hoắc Triệu Hiên đã ra khỏi sân, lúc này đang đứng ở con ngõ nhỏ bên cạnh đại lộ Đông Tây.
“Anh Triệu Hiên, chúng mình đi dạo ở đâu bây giờ ạ?”
Tương Tư Hoành lao ra từ trong sân, cậu ấy gân cổ lên kêu: “Tể Tể!”
Tể Tể không chút nghĩ ngợi đáp lại: “Vâng... úi!”
Tể Tể đột nhiên bị Hoắc Triệu Hiên bịt miệng lại, đôi mắt đen lúng liếng của cô bé trợn tròn xoe.
Cô bé vô cùng kinh ngạc, nhưng bởi vì biết anh Triệu Hiên không phải người xấu cho nên mới không giãy giụa.
Đôi mắt đen láy tròn xoe của cô bé đảo quanh, trong mắt tràn đầy cảm xúc khó hiểu.
Hoắc Triệu Hiên thở dài, sau đó dắt Tể Tể đi sâu vào trong con ngõ nhỏ.
Cậu ấy vừa chạy vừa nhỏ giọng nói chuyện với cô bé: “Tể Tể, tạm thời mình đừng để Tiểu Tương lại đây, anh Triệu Hiên có chuyện muốn hỏi em, mà chuyện này lại không tiện để Tiểu Tương nghe được.”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to rồi gật đầu: “Vâng ạ~”
Tể Tể cực kỳ tò mò, là chuyện gì mà anh Triệu Hiên phải hỏi mình, hơn nữa còn không thể để anh Tiểu Tương biết thế nhỉ?
Hoắc Triệu Hiên dắt Tể Tể đi một mạch tới cuối con hẻm, sau đó lại vòng vèo tới bên cạnh chỗ ngoặt ở phía sau đại lộ Đông Tây.
Vì để chắc ăn, Hoắc Triệu Hiên còn nhìn trái nhìn phải một hồi, chờ xác nhận nơi này chỉ có hai người họ thì cậu ấy mới ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt của Tể Tể và hỏi: “Tể Tể, em nói thật cho anh Triệu Hiên biết đi, có phải Tiểu Tương cũng là cương thi hay không?”
Tể Tể kinh ngạc nhìn Hoắc Triệu Hiên: “Anh Triệu Hiên, sao anh biết anh Tiểu Tương là cương thi ạ?”
Hiện giờ anh Tiểu Tương đã mạnh hơn hẳn so với lúc mới tới trang viên, người thường hoàn toàn không thể nhận ra được anh ấy là cương thi đâu.
Hoắc Triệu Hiên sốc bay màu, nhưng cậu ấy cũng không có ý định lừa gạt cô bé: “Đêm hôm qua... anh và anh Triệu Hàn của em có tới nhà để tìm các em, kết quả... kết quả bọn anh lại đụng phải quỷ hút máu, còn bị bọn chúng bắt đi, sau đó... ngay lúc bọn anh sắp bị bọn chúng hút máu thì một người đáng sợ có răng nanh nhọn hoắt, đồng tử còn đỏ hơn cả quỷ hút máu đột nhiên xuất hiện.”
Tể Tể lập tức nghĩ tới Tương Uyên: “Là bác Tương ạ?”
Hoắc Triệu Hiên gật đầu: “Đúng vậy, vốn dĩ anh và anh Triệu Hàn của em cũng không biết chú ấy là cương thi, là con quỷ hút máu bắt bọn anh tự khai ra, tên đó nói là “tuy cương thi và quỷ hút máu không cùng một quốc gia, nhưng hai bên đều sống nhờ việc hút máu, đừng xen vào chuyện của người khác”, đại loại thế.”
Tể Tể: “Sau đó thì sao ạ? Có phải bác Tương đã xử lý bọn họ hay không?”