Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1635:

Cậu nghiến răng, dùng hết sức.

Hoắc Triệu Hiên đang bất tỉnh chẳng mấy chốc đã mở mắt.

“Anh?”

Hoắc Triệu Hàn gật đầu.

“Ừ, là anh đây, cảm thấy đỡ hơn chưa?”

Hoắc Triệu Hiên ngơ ngác.

“Anh ơi, em bị gì vậy?”

Hoắc Khánh Dương tức giận trừng mắt nhìn đứa con út một cái.

“Ai biết con bị gì, mới sáng sớm tự nhiên ngất xỉu. Con nói xem một thanh niên trai tráng như con sao cơ thể lại yếu đuối đến vậy hả?”

Cuối cùng Hoắc Triệu Hiên cũng lấy lại tinh thần, nhớ lại tình huống trước khi hôn mê.

Khi cậu ấy ngước mắt lên, vừa lúc nhìn thấy Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành lập tức cười toe toét với cậu ấy.

“Anh Triệu Hiên, anh vẫn ổn chứ?”

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Tể Tể dụi mắt, loạng choạng bước ra khỏi phòng với đôi chân trần mũm mĩm.

“Chú Khánh Dương, anh Tiểu Tương, anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên, mọi người đang làm gì thế?”

Hoắc Khánh Dương và những người khác đồng thời ngẩng đầu nhìn sang.

Tương Tư Hoành trực tiếp hơn, nhanh chóng quay người chạy đến bên cạnh Tể Tể.

“Tể Tể, em tỉnh rồi, có thấy khó chịu ở đâu không?”

Hoắc Triệu Hiên nhân cơ hội này nắm chặt lấy tay của cha và anh cả.

“Anh anh cả... Tiểu Tương em em em ấy...”

Hoắc Triệu Hàn khẽ gật đầu.

“Không sao đâu, Triệu Hiên, chú Trầm Lệnh ở nhà mà.”

Ý là chắc chắn chú Trầm Lệnh biết Tiểu Tương là cương thi, nhưng vì sao vẫn còn sống cho đến nay? Đương nhiên là vì Tiểu Tương sẽ không tùy tiện cắn người.

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Tể Tể thấy sắc mặt của Hoắc Triệu Hiên tái nhợt, như thể bị thứ gì đó hù dọa.

Sau khi đáp lại Tương Tư Hoành, cô bé bước nhanh đến chỗ Hoắc Triệu Hiên.

“Anh Triệu Hiên, có phải tối hôm qua anh nhìn thấy...”

Hoắc Trầm Lệnh từ sân trước đi tới.

“Tể Tể! Tiểu Tương, các con dậy rồi à?”

Tể Tể quay đầu lại, nhìn thấy cha nuôi trên trần gian.

“Cha!”

Cô bé tung tăng chạy tới ôm lấy đôi chân dài của cha nuôi, thân thiết cọ cọ.

“Cha ơi, cha vẫn ổn chứ?”

Cô bé có chút ấn tượng mơ hồ, máu Minh Vương trong cơ thể của cha nuôi đã bị kích phát do gặp phải nguy hiểm, sau đó cô bé hoang mang đi tìm cha.

Về phần chuyện gì đã xảy ra tiếp theo...

Hôm qua cô bé quá buồn ngủ, đầu óc mơ màng, không nhớ được gì cả.

Hoắc Trầm Lệnh không ngờ Tể Tể vẫn còn nhớ anh bị thương.

“Cha không sao, cha khỏe lắm, Tể Tể thì sao? Có nhớ chuyện xảy ra tối qua không?”

Tể Tể chớp đôi mắt to của mình.

“Nhớ ạ, Tể Tể đã đi cứu anh Tiểu Tương, sau đó... trở về giúp cha rồi cực kỳ buồn ngủ, ngủ mất tiêu. Sau đó, cha nói có đồ ăn ngon, thế là Tể Tể lại tỉnh dậy rồi.”

Ăn một bữa rồi lại ngủ tiếp.

Hoắc Trầm Lệnh: “...

Được rồi!

Có lẽ là ngày hôm qua con gái yêu dấu đã đến cứu anh và Yến Trường Ly trong giấc ngủ, rồi lại đánh nhau trong giấc ngủ.

Chẳng trách khi đánh với Yến Nguyệt Thần, tốc độ lại nhanh như vậy.

Còn phá hủy toàn bộ nhà cũ.

Yến Nguyệt Thần cũng đã tỉnh.

Cậu ấy đang mặc áo tay dài và quần đùi của Hoắc Triệu Hiên, quần áo rất rộng, quần đùi có thể trực tiếp mặc thành quần dài, chỉ là miễn cưỡng không giẫm lên mép quần.

Cậu nhóc bước ra khỏi phòng với khuôn mặt xanh xao ốm yếu và đôi mắt chứa đầy tơ máu.

Khi nhìn thấy Tể Tể, hai má tái nhợt của Yến Nguyệt Thần hơi đỏ lên, nhìn thoáng qua Tương Tư Hoành và Hoắc Trầm Lệnh.

“Tể Tể, Tiểu Tương, bác Hoắc.”

Tể Tể chớp mắt.

Vốn dĩ muốn trực tiếp hỏi Yến Nguyệt Thần, nhưng thấy Yến Nguyệt Thần nhìn đám người Hoắc Khánh Dương, cho nên Tể Tể trực tiếp hỏi Tương Tư Hoành đứng bên cạnh.

“Anh Tiểu Tương, anh Nguyệt Thần bị sốt sao? Anh xem hai má của anh ấy đều đỏ bừng cả lên!”

Tương Tư Hoành lắc đầu, nhỏ giọng nói.

“Không biết nữa, nhưng anh ta là quỷ hút máu, bị cảm lạnh hay sốt thông thường thì chỉ cần nghỉ ngơi là hết thôi, Tể Tể đừng lo lắng.”

Tể Tể cũng nghĩ vậy nên cũng không để ý nữa.

Mà Yến Nguyệt Thần nhìn thấy Hoắc Khánh Dương và những người khác, cậu nhóc chưa từng gặp họ bao giờ, trên khuôn mặt nhỏ ốm yếu của cậu ấy lộ ra vẻ bối rối.

Yến Trường Ly vội vã từ sân trước chạy tới.

“Nguyệt Thần, con tỉnh rồi.”

Nhìn thấy Yến Trường Ly, hốc mắt của Yến Nguyệt Thần đỏ lên.

“Cha!”

Yến Trường Ly ôm cậu ấy vào lòng, mỉm cười nhẹ nhàng an ủi.

“Cha không sao, tối qua Tể Tể và Tiểu Tương đều ở đây, cha vẫn ổn mà, con xem nè.”

Yến Nguyệt Thần ngạc nhiên, đỏ mắt nhìn chằm chằm Yến Trường Ly, phát hiện tuy mặt của cha mình trông nhợt nhạt như vừa mới bệnh nặng. Nhưng ít nhất vẫn tỉnh táo và không có vết thương nặng.

“Cha!”

Giọng nói của Yến Nguyệt Thần nghẹn ngào, ôm chặt lấy Yến Trường Ly.

Yến Trường Ly nhỏ gọng dịu dàng dỗ dành cậu ấy, một lúc sau cậu ấy mới chui ra khỏi vòng tay của ông ấy, lau mặt, quay người vừa xấu hổ vừa mắc cỡ chào hỏi.

“Chào bác Khánh Dương, chào anh Triệu Hàn, chào anh Triệu Hiên.”

Hoắc Khánh Dương vui vẻ đáp lại.

Hoắc Triệu Hàn cũng cười híp mắt.

Về phần Hoắc Triệu Hiên, cứ cách vài giây lại lén lút nhìn Tương Tư Hoành một cái, vừa căng thẳng vừa bất lực.

Tể Tể nhạy bén nhìn ra được.

“Anh Triệu Hiên, anh có gì muốn nói với anh Tiểu Tương sao?”

Tương Tư Hoành bị gọi tên, ngạc nhiên nhìn sang, Hoắc Triệu Hiên vốn đang thả lỏng được một chút, lập tức đứng thẳng người, ánh mắt đảo quanh.

“Hả? Không... không có.”

Lục Hoài và Bạch Minh Tư cũng đã tỉnh dậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free