Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1634:

So với vết thương trước đây, tình trạng thương tích ngày hôm qua của ông ấy chẳng đáng là gì cả.

“Tôi không sao, chỉ là bệnh cũ tái phát ấy mà, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe lại thôi.”

Trương Yến Hồng còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng ngặt nỗi cô ấy và Yến Trường Ly không thân lắm.

Thấy đối phương ăn mặc sang trọng quý phái, cô ấy chỉ đành gật đầu cười rồi vội vàng đi vào bếp nhóm lửa nấu ăn.

Hoắc Khánh Dương thấy vậy, thật thà cười.

Viện lý do vào trong xem thử rồi đi vào phòng.

Trong sân chỉ còn lại Hoắc Trầm Lệnh, Tương Uyên và Yến Trường Ly, còn có Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn gần như dán sát vào tường.

Hai đứa không phải người nhìn ngóng xung quanh, dọc theo bức tường đi đến sân sau, rồi cùng lúc nằm sấp dưới bức tường của căn phòng nơi Tể Tể và Tương Tư Hoành đang ở.

Tương Tư Hoành đã tỉnh dậy.

Nhưng vì Tể Tể vẫn đang ngủ nên cậu ấy dứt khoát nằm trên giường.

Nghe thấy tiếng động, Tương Tư Hoành lạp tức bò dậy, đẩy cửa sổ ra, thò đầu nhỏ ra nhìn.

“Tiểu Hoàng?”

Hoàng Tử Duẫn nhẹ nhàng sủa một tiếng.

Hoắc Triệu Hiên cả đêm không ngủ, cả người ỉu xìu, đúng lúc từ phòng đối diện đi ra thì nhìn thấy Tương Tư Hoành đang gọi chú chó nhỏ màu vàng.

Chú chó nhỏ màu vàng tự nhiên vẫy vẫy đuôi.

Nhưng cậu ấy sống ở thôn trang nhiều năm như vậy, trong đầu lập tức lóe lên tiếng chó sủa hàng ngày ở thôn trang, cậu ấy cứ cảm thấy chú chó nhỏ màu vàng đó đáp lại tiếng gọi của Tương Tư Hoành một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Cậu ấy vỗ vỗ mặt, lắc đầu ngăn bản thân suy nghĩ quá nhiều.

Mặc dù đêm qua không những nhìn thấy quỷ hút máu mà còn thấy cả cương thi...

Đợi đã!

Cương thi?

Hoắc Triệu Hiên đột nhiên nhìn chằm chằm Tương Tư Hoành.

Khi chú Trầm Lệnh giới thiệu Tương Uyên, từng nói rằng Tương Uyên là cha ruột của Tương Tư Hoành.

Cha ruột là cương thi, vậy Tiểu Tương là...

Hoắc Triệu Hiên lập tức cứng đờ.

Đúng lúc Tương Tư Hoành ngước lên nhìn cậu ấy.

Tương Tư Hoành cũng rất thích hai anh trai Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên, thế nên nghiêng đầu cười với họ.

Vì sức mạnh bị hao hụt, thêm vào đó là mới sáng sớm.

Tương Tư Hoành đã quen với việc không giấu giếm bất cứ điều gì trước mặt Tể Tể. Cho nên lúc này khi cậu ấy mỉm cười, hai chiếc răng cương thi rõ ràng sắc bén và dài hơn răng nanh bình thường một chút cứ như vậy mà lộ ra.

Hoắc Triệu Hiên: “...”

Hoắc Triệu Hiên cảm thấy trước mắt tối sầm, hai chân mềm nhũn, sau đó thì không biết gì nữa.

Tương Tư Hoành giật mình, đang định dịch chuyển qua đó đỡ lấy cậu ấy, khóe mắt nhìn thấy Hoắc Khánh Dương đang từ phòng khách phía trước đi tới.

Tương Tư Hoành không dám hành động liều lĩnh.

“Chu Đại Phúc, mau đỡ anh ấy đi!”

Chu Đại Phúc đang chuẩn bị ngủ một giấc tận hưởng cuộc sống của một chú heo: “…”

Không phải chứ!

Có nhầm lẫn gì không vậy, thân hình nhỏ bé hiện giờ của nó làm sao mà đỡ được?

Nhưng nếu không nghe lời, lát nữa Minh Tể Tể tỉnh lại thì nó sẽ gặp rắc rối to!

Chu Đại Phúc sải bốn cái chân ngắn ngủi của mình ra, gần như chạy như bay.

Trước vẻ mặt kinh ngạc đến mức quai hàm gần như muốn rớt xuống đất của Hoắc Khánh Dương, Chu Đại Phúc nhanh chóng để thân hình nhỏ mập mạp như thể sắp biến thành quả bóng của mình nằm sấp xuống đất.

Hoắc Triệu Hiên ngất xỉu ngã đúng lên người của nó.

Không biết có phải là trùng hợp hay không mà đầu của cậu ấy vừa lúc cắm thẳng vào cái bụng đầy thịt của nó.

Chu Đại Phúc: “...”

Đùi của công chúa nhỏ địa phủ, thật khó ôm!

****

Hoắc Khánh Dương nghe "phịch" một tiếng thì mới hoàn hồn lại, gấp gáp chạy tới.

“Triệu Hiên! Triệu Hiên!”

Hoắc Triệu Hàn ở trong phòng giật mình thức giấc, lồm cồm ngồi dậy, vuốt sơ tóc rồi lao nhanh ra ngoài.

Tương Tư Hoành cũng hì hục chạy ra ngoài.

“Anh Triệu Hiên!”

Hoắc Triệu Hàn cũng đã tới.

“Tiểu Hiên? Tiểu Hiên? Tỉnh lại đi!”

Hoắc Khánh Dương lo lắng không thôi, kéo Hoắc Triệu Hiên từ trên mặt đất lên, chuẩn bị cõng cậu ấy đến bệnh viện.

Ngoại trừ Tương Tư Hoành, không ai chú ý đến Chu Đại Phúc bị Hoắc Triệu Hiên đè phía dưới.

Chu Đại Phúc bị đè đến mức nhe răng trợn mắt, rên rỉ vài tiếng rồi điên cuồng bỏ chạy.

Trong chớp mắt đã biến mất khỏi sân.

Nếu tiếp tục ở lại, nó sợ là sẽ chết mất thôi.

Tương Tư Hoành không có thời gian để ý đến Chu Đại Phúc, đi đến gần Hoắc Khánh Dương, kiễng chân nhìn Hoắc Triệu Hiên.

“Anh Triệu Hiên, anh làm sao vậy?”

Hoắc Triệu Hàn nhìn thấy Tương Tư Hoành, cả người thoáng chốc cứng đờ. Dường như cậu đã nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên hỏi Tương Tư Hoành.

“Tiểu... Tiểu Tương, lúc em nhìn thấy Triệu Hiên, em ấy... ngất xỉu chưa?”

Tương Tư Hoành vội vàng lắc đầu.

“Chưa, anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên chào hỏi em xong thì đột nhiên ngất xỉu.”

Mặc dù cậu ấy không biết tại sao.

Cảm thấy quái lạ.

Hoắc Triệu Hàn: “...”

Hiểu rồi!

Rất có thể là vì em trai nhận ra thân phận cương thi của Tương Tư Hoành, không chịu nổi cú sốc này nên mới bất ngờ ngất đi.

Không phải là vấn đề lớn.

Thấy cha mình sợ đến mức mặt mũi quay cuồng, chuẩn bị cõng em trai đến bệnh viện, Hoắc Triệu Hàn vội vàng kéo người xuống.

“Cha, không sao đâu, Triệu Hiên sẽ tỉnh lại ngay thôi.”

Hoắc Khánh Dương vừa lo vừa sợ.

“Hả?”

Hoắc Triệu Hàn giơ tay ấn vào nhân trung của Hoắc Triệu Hiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free