Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1633:

Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng ngó quanh nơi mình đang đứng một vòng, đúng là gần đó có một lùm cây, không nhìn thấy người cũng là bình thường thật.

Thế nên hai vợ chồng không nghi ngờ gì lời giải thích này, cùng quay sang mắng hai đứa con trai của mình: “Hai đứa cũng giỏi quá ha! Cha mẹ bảo hai đứa đi gọi đám Tể Tể về ăn cơm cơ mà, sao cả hai lại biến đâu mất dạng vậy hả?”

Hai đứa con trai lớn già đầu Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “...”

Cha mạ ơi! Họ thật sự không muốn nhớ lại những chuyện vừa xảy ra tí nào hết á!

****

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên bị Tương Uyên dẫn về không ngừng nuốt nước bọt.

Hai anh em họ nhìn thấy cảnh chú Trầm Lệnh cố tình ngăn Tương Uyên một cách rõ mồn một.

Chắc chắn là chú Trầm Lệnh đã biết thân phận của Tương Uyên!

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên liếc mắt nhìn nhau, Hoắc Triệu Hàn lấy lại tinh thần trước, ho khan một tiếng, nói chuyện không được tự nhiên lắm.

“Mẹ, chúng con... nhìn thấy một con thỏ hoang, chúng con định bắt con thỏ đó trước rồi mới đến gọi bọn Tể Tể.”

Hoắc Triệu Hiên cũng bình tĩnh lại, vội vàng gật đầu.

Ánh mắt hoảng hốt, lại sợ bị cha mẹ phát hiện, thế là cậu ấy cúi đầu nhìn xuống mặt đất đầy sỏi và xi măng.

“Dạ đúng thế! Chúng con... đi bắt thỏ ạ!”

Trương Yến Hồng cau mày.

“Thỏ? Ở thôn trang nhà chúng ta có thỏ à?”

Hoắc Khánh Dương nhìn khu rừng cách đó không xa và bóng dáng mờ mờ của núi rừng phía sau đống đổ nát.

“Ở gần sông núi, có thỏ hoang là chuyện bình thường mà.”

Trương Yến Hồng cũng không còn nghi ngờ nữa.

Nhưng vẫn tức giận giơ tay nện vào sau đầu của hai đứa con trai.

“Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn khiến cha mẹ lo lắng!”

Hoắc Khánh Dương bổ sung.

“Đúng vậy! May là sang đây để mời gia đình của chú Trầm Lệnh dùng bữa tối, nếu đổi lại là chú Chí Dũng của các con thì... Hơ hơ!”

Hoắc Triệu Hiên nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Không đâu! Ngoại trừ ma chay cưới hỏi ra thì gia đình chúng ta sẽ không mời gia đình chú Chí Dũng qua nhà ăn tối, cũng đâu phải bị úng não như họ đâu.”

Hoắc Khánh Dương cau mày.

“Thằng nhóc kia, con đang lẩm bẩm cái gì đó?”

Hoắc Triệu Hàn vội vàng kéo tay áo của em trai.

“Cha, chúng con có nói gì đâu, cũng không còn sớm nữa, chúng ta trở về ăn cơm đi, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất.”

Tể Tể chờ câu nói này nãy giờ.

“Dạ phải đó! Đồ ăn nguội rồi sẽ không ngon đâu.”

Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng vốn đã vô cùng thích Tể Tể, thấy cô bé chảy nước miếng như một bé mèo tham ăn thì vui không tả nổi.

“Được rồi, được rồi, đi thôi, Tể Tể, bác bế con qua nhé.

Tể Tể lập tức vung đôi chân ngắn ngủn của mình ra, quen đường quen lối chạy về hướng nhà của Hoắc Khánh Dương.

Giọng nói vui vẻ đầy sự non nớt theo làn gió đêm mát lạnh truyền vào tai của mọi người.

“Tể Tể tự đi được, Tể Tể đi nhanh lắm á.”

Tương Tư Hoành thấy vậy nhanh chóng đi theo.

“Cháu cũng đi rất nhanh!”

Mới đầu vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng không hề chú ý tới cậu ấy, nhưng sau khi Tương Tư Hoành bắt đầu chạy thì cả hai vợ chồng mới đồng thời để ý đến một vấn đề.

“Ủa, đầu của Tiểu Tương...”

Hoắc Trầm Lệnh bước nhanh về phía trước, đúng lúc chắn ngang tầm nhìn của họ.

“Anh Khánh Dương, chị dâu, vậy thì làm phiền hai anh chị rồi.”

Trương Yến Hồng mỉm cười không biết nói gì.

“Trầm Lệnh, cậu khách sáo quá! Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm nào.”

Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười, thản nhiên nhìn Tương Uyên một cái.

Tương Uyên hiểu ý, nhanh chóng đuổi theo đứa con trai với cái đầu phẳng như chảo rán.

Với hình dạng cái đầu đó, nửa đêm đi ngang qua gần hết cái thôn trang, định dọa bao nhiêu người chết khiếp đây?!

Tương Uyên vừa đuổi theo, vừa nhanh chóng dùng thủ thuật che mắt khiến đầu của con trai mình trông giống như một người bình thường.

Yến Trường Ly vẫn đang ôm Yến Nguyệt Thần hôn mê bất tỉnh, ngay khi ông ấy chuẩn bị từ chối thì bị Hoắc Khánh Dương nhiệt tình kéo đi.

Thật khó để từ chối lòng hiếu khách như vậy.

Đêm hôm đó, Hoắc Trầm Lệnh và những người khác còn có Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn đều ngủ tại nhà của Hoắc Khánh Dương.

Yến Trường Ly thức suốt đêm, tuy tim phổi cực kỳ đau đớn, nhưng vẫn sợ Yến Nguyệt Thần tỉnh lại giữa chừng lại tiếp tục mất khống chế.

Trước đây vào những lúc như thế này, Yến Nguyệt Thần sẽ bị ông ấy dùng bùa chú đánh ngã, bất tỉnh.

Nhưng không đến một tiếng, nhất định sẽ tỉnh dậy.

Đêm hôm nay, Yến Nguyệt Thần không hề tỉnh lại.

Yến Trường Ly thức cả đêm, trên người lại bị thương.

Vào sáng sớm hôm sau, khi xuất hiện trước mặt mọi người, vẻ mặt của Yến Trường Ly tái nhợt đến mức mà Trương Yến Hồng tưởng rằng ông ấy sắp chết đến nơi.

“Anh Yến, anh...“

Lúc này mới sáu giờ rưỡi sáng.

Bọn trẻ vẫn chưa dậy.

Trong sân chỉ có vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên, sau đó là ông ấy.

Yến Trường Ly ngượng ngùng nhìn Trương Yến Hồng.

“Xin lỗi vì đã làm cô sợ.”

Trương Yến Hồng vội vàng lắc đầu.

“Không sao, chỉ là anh Yến này, anh có muốn đến bệnh viện khám ngay không?”

Yến Trường Ly xua tay.

Ông ấy biết rõ tình trạng cơ thể của mình.

Đêm qua Tể Tể đã kịp thời trở lại, mặc dù trước đó ông ấy bị Nguyệt Thần làm bị thương, nhưng giữa chừng đã được Hoắc Trầm Lệnh ngăn cản lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free