Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1632:

Tể Tể lại quay sang nhìn Bách Minh Tư và Lục Hoài, đôi mắt to tròn sáng bừng như đèn pha: "Anh Minh Tư, anh Lục Hoài, hai anh đến đây khi nào vậy?"

Bách Minh Tư không nói gì, chỉ mỉm cười cưng chiều nhìn Tể Tể, còn Lục Hoài thì kể lại lý do mà họ đã nói với Tương Tư Hoành lúc trước.

Nghe vậy, hai mắt Tể Tể sáng lên: "Nghĩa là anh Minh Tư cố ý dẫn anh Lục Hoài ra ngoài trải nghiệm hả?"

Bách Minh Tư cười gật đầu: "Có thể nói là vậy."

Nhìn mái tóc bay tứ tung trong gió của Tể Tể, Bách Minh Tư ngứa mắt không chịu nổi, đành hỏi: "Tể Tể này, hay là để anh Minh Tư cột tóc giúp em nhé?"

Tể Tể vươn tay sờ mái tóc dài thường xuyên che khuất tầm mắt của mình, vui vẻ gật đầu: "Dạ! Anh Minh Từ, cột tóc xong chúng ta với cha về nhà ăn đồ ngon ha... Là ai?"

Tể Tể xoay người, cuối cùng bé cũng phát hiện căn nhà cũ đã hóa thành một bãi chiến trường tan hoang, bé lập tức nổi trận lôi đình: "Cha, là ai phá hư nhà của chúng ta vậy?"

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Yến Trường Ly: "..."

Lúc này, cuối cùng vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng cũng đã tới nơi: "Trầm Lệnh..."

Khi phát hiện nhà của ông tư biến thành đống đổ nát, hai vợ chồng há hốc mồm kinh ngạc, to đến mức nhét vừa cả một trái trứng gà.

Trương Yến Hồng lắp bắp nói không thành câu: "Này này này..."

Hoắc Khánh Dương cũng nghẹn họng, nhìn trân trân: "Ban nãy tôi còn bảo sao tự dưng có cảm giác trời rung đất chuyển, cứ tưởng động đất, ai ngờ là... Trầm Lệnh à, mấy chú tính tu sửa lại nhà cũ đấy à?"

Tể Tể ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cha nuôi trên trần gian của mình: "Cha ơi?"

Hoắc Trầm Lệnh ho khan một tiếng, cong khóe miệng, mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy! Nhà này được xây khá lâu, nhà tôi cũng ít ghé thăm, giờ mới phát hiện bố cục căn nhà có vấn đề nên mới vội vàng nhờ người tới tháo dỡ suốt đêm đó."

Hoắc Khánh Dương sợ ngây người: "Trầm Lệnh à, xét trong cái làng này thì căn nhà của các chú là căn tân tiến nhất, hiện đại nhất đấy, rốt cuộc có vấn đề chỗ nào vậy?"

Trương Yến Hồng cũng chen miệng vào: "Chính xác! Hơn nữa Trầm Lệnh à, đám Triệu Lâm không phải đã... gì gì đó rồi sao? Xác đã bị mang đi hỏa táng, thím ba của chú cũng đã xuất viện, hai ngày nay đang bận lo ma chay, mà trong lúc nhà họ có tang thì mấy chú cũng đâu thể nhờ người trong thôn tới giúp mình một tay được. Chú còn chọn lúc này để dỡ nhà, thế mấy ngày tới chú tính ở đâu đây?"

Hoắc Trầm Lệnh cười nhẹ, giải thích: "Tôi tính nhờ người chuyển một căn nhà đơn giản tới ở tạm, đợi khi nào nhà thím ba lo ma chay xong xuôi mới chính thức khởi công tu sửa lại nhà cũ.

"

Trương Yến Hồng còn định nói thêm gì có, nhưng lại bị Hoắc Khánh Dương kéo tay áo ngăn cản. Hai vợ chồng cực kỳ ăn ý với nhau, thế nên Trương Yến Hồng lập tức hiểu ngay ý của chồng mình, bèn không nhiều lời chi nữa.

Thay vào đó, cô ấy vui vẻ quay sang nhìn Tể Tể: "Tể Tể, Tiểu Tương, tới nhà bác gái ăn cơm đi, bác gái đã nấu rất nhiều món ngon, còn có cả một con dê nướng nguyên con nữa đó, chắc chắn mấy đứa sẽ thích lắm cho xem."

Hai mắt Tể Tể tức khắc sáng rực lên.

Hoắc Khánh Dương thì âm thầm đảo mắt quan sát Yến Trường Ly và Yến Nguyệt Thần máu me be bét trong lòng ông ấy: "Đây là..."

Hoắc Trầm Lệnh nói dối không chớp mắt: "Đối tác làm ăn với tôi đấy, vì vẫn còn vài chi tiết trong hợp đồng chưa thương lượng xong nên mới dẫn con trai tới đây tìm tôi bàn tiếp, đứa nhỏ này thích xem mấy phim điện ảnh nên tính lấy sốt cà chua giả làm máu để chơi, ai ngờ đâu lại bất cẩn dây ra khắp người, bẩn hết cả quần áo."

Hoắc Khánh Dương: "..."

Hoắc Khánh Dương vô thức quay sang nhìn Yến Trường Ly.

Yến Trường Ly lịch sự mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy đó, không dọa sợ hai người chứ?"

Hoắc Khánh Dương vội vàng lắc đầu.

Lúc này trời đã tối mịt, mặc dù trăng đêm nay rất sáng nhưng cũng chẳng thể chói chang được như ban ngày, vậy nên anh ấy cũng không nhìn rõ, chỉ thấy mỗi một mảng đỏ sẫm thật lớn thôi.

Nếu người ta đã bảo là sốt cà chua, Hoắc Khánh Dương cũng không cần nghĩ nhiều thêm làm gì: "Đã vậy, hay là hai người cũng tới nhà tôi luôn đi, tiện thể tắm rửa thay đồ cho đứa nhỏ luôn."

Dứt lời, Hoắc Khánh Dương đưa mắt nhìn quanh: "Hai thằng nhóc Triệu Hàn với Triệu Hiên biến đâu rồi ta? Tôi bảo bọn nó chạy đi gọi mấy chú về ăn cơm, kết quả đã nửa tiếng trôi qua mà chẳng thấy bóng ai về, điện thoại cũng không liên lạc được."

Đúng lúc này, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nghe thấy từ đằng sau truyền tới tiếng xé gió. Anh khẽ rùng mình, khoảnh khắc người kia chuẩn bị lọt vào tầm mắt của hai vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng, anh vội vàng nhích người sang bên cạnh.

Tương Uyên dẫn theo Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên trở về không ngờ tới Hoắc Trầm Lệnh sẽ tự dưng cử động, bèn vội vã thắng lại, suýt nữa là đâm sầm vào người anh: “Má nó, Hoắc Trầm Lệnh, anh làm gì đấy hả?”

Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng lập tức bị Tương Uyên thu hút hết sự chú ý: “Anh này là… Sao ban nãy… không nhìn thấy?”

Hoắc Trầm Lệnh cười mỉm chi giải thích: “Đây là cha ruột của Tiểu Tương, tên Tương Uyên, đảm nhận việc tháo dỡ nhà cũ, ban nãy anh ấy đứng khá xa, lại bị cây cối um tùm che khuất nên hai người không thấy cũng là bình thường.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free