Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1643:

Lúc trước khi cô bé giải thoát cho những con quỷ bên trong tị thế châu có tiện thể nhìn lướt qua số mệnh của Kỷ Lăng, nó vẫn như cũ, chưa được thay đổi.

Mà thầy Kỷ, kẻ đã sửa lại mệnh số của anh Trương Dương thì đã bị nổ tung xác nát bét rồi.

Tể Tể nhíu mày.

Giọng nói non nớt của cô bé có thêm một chút tàn khốc.

“Cô xấu xa, Tể Tể cho cô một giây để nói cho Tể Tể biết người đó là ai, Tể Tể sẽ cho cô chết thoải mái hơn một chút.”

Con quỷ hút máu số một làm lơ, ả ta cố gắng dùng sức muốn bóp nát đầu Tể Tể thành bụi phấn.

Tể Tể hừ lạnh một tiếng, tay nhỏ đưa lên rút linh hồn của con quỷ hút máu số một vô cùng quen tay, lại tùy tiện xé một cái.

Con quỷ hút máu số một thét lên một tiếng đau đớn.

“A a a!”

Trong mắt của Tể Tể không có một chút cảm xúc nào.

“Tể Tể đã cho cô một cơ hội, là do cô không biết quý trọng nó. Mặc dù Tể Tể không đói bụng nhưng mà một con quỷ hút máu đã từng giết người thì không nên tồn tại trên đời này.”

Tương Tư Hoành đánh gục con quỷ hút máu số hai, sau đó dùng chân đá gã ta về phía Tể Tể.

“Tể Tể, mau ăn nè.”

Tể Tể không đói bụng: “…”

Từ chối thức ăn được đút tới là không lễ phép.

Thế nên Tể Tể mở miệng ra, hút một cái nuốt luôn linh hồn của con quỷ hút máu số hai.

Còn con quỷ hút máu số một thì…

Tể Tể còn chưa định ăn ả ta thì đột nhiên có một luồng âm khí nồng nặc bao phủ toàn bộ ngôi miếu hoang.

Mà cái luồng âm khí này rất quen nhá.

****

Tể Tể hơi nhíu mày lại: “Chú Tống à?”

Bóng dáng cao lớn của Tống Đế Vương đã tới ngoài cửa lớn đột nhiên dừng bước, ông ta vô thức xoay người chuẩn bị rời đi.

Cái đầu nhỏ của Tể Tể bay ra ngoài còn cơ thể mập mạp của cô bé vẫn ở trong cái miếu đổ nát.

“Chú Tống!”

Ống tay áo của Tống Đế Vương vung lên, đuổi đám ác quỷ ở cách đó không xa đi.

Tống Đế Vương giả vờ như bây giờ mới nhìn thấy Tể Tể ở đó, gương mặt hòa ái, cúi đầu nhìn về hướng của Tể Tể nhưng chỉ thấy cái đầu nhỏ của cô bé.

Tống Đế Vương nhíu mày: “Tể Tể, sao cháu lại ở đây? Cháu xảy ra chuyện gì à?”

Tể Tể nhìn quanh một chút: “Anh Triệu Hàn nói cái miếu hoang này rất kỳ quái, Tể Tể và anh Tiểu Tương tới đây xem thử, chơi đùa chút ấy mà!”

Tống Đế Vương: “…”

Chơi cái gì mà lại khiến đầu tách ra khỏi cơ thể luôn thế này?

Tống Đế Vương vừa tính hỏi chuyện, cái đầu nhỏ của Tể Tể đã biến thành một cái bóng đen rồi biến mất.

Trong lòng Tống Đế Vương bỗng nhiên có dự cảm xấu: “Tể Tể?”

Đầu Tể Tể giống như quỷ, đột nhiên xuất hiện trước mặt Tống Đế Vương.

“Chú Tống, sao thế?”

Tống Đế Vương cúi đầu, nhìn thấy trái tim đang đập của năm con ác quỷ trong tay Tể Tể.

“Tể Tể, cháu đây là…”

Tể Tể dùng âm khí để khóa năm con ác quỷ lại rồi ném đám đó vào trong cái miếu đổ nát, cơ thể bé con của cô bé ở trong miếu chuẩn xác tóm được đám ác quỷ, sau đó gom linh hồn của đám quỷ hút máu cùng với linh hồn của mấy con ác quỷ lại chung với nhau.

Cái đầu nhỏ của Tể Tể vẫn ở bên ngoài, bay lên, bay lên cho tới khi ánh mắt cô bé ngang bằng với tầm mắt của Tống Đế Vương.

“Tể Tể vừa mới phát hiện ra đám ác quỷ này nên lập tức bắt bọn nó về.”

Tương Tư Hoành cũng chạy ra.

“Tể Tể, bắt được hết đám ác quỷ rồi à?”

Tể Tể quay đầu ra hiệu cho Tương Tư Hoành nhìn về phía cơ thể của cô bé ở bên kia, hai bàn tay trên cơ thể tròn tròn đã mở rộng ra: “Ở bên đó.”

Tương Tư Hoành quay đầu nhìn kỹ một chút, cả quỷ hút máu và ác quỷ tổng lại có sáu con.

Tương Tư Hoành vui vẻ: “Nhiều vậy sao Tể Tể, có đủ ăn một bữa không?”

Hiếm khi Tể Tể buồn bực chun mũi: “Anh Tiểu Tương, này có hơi nhiều, Tể Tể không ăn được nữa.”

Đôi mắt Tương Tư Hoành sáng rỡ lên: “Vậy thì tốt quá, rốt cuộc Tể Tể cũng ăn no bụng rồi.”

Sức ăn của Tể Tể rất lớn, sau khi cô bé lên trần gian thì lúc nào cũng giống như không được ăn no.

Nghe cậu ấy nói thế, Tể Tể đang có chút phiền muộn cười hì hì.

“Đúng! Nhưng mà gần đầy em ăn hơi nhiều, đặc biệt là quỷ hút máu có linh hồn khá hoàn chỉnh, so ra nó giúp Tể Tể no bụng, no hơn nhiều so với đám quỷ xấu xa kia.”

Tương Tư Hoành: “Vậy lần sau chúng ta đi tìm Nguyệt Thần để anh ấy tìm quỷ hút máu cho em ăn.”

Tể Tể cảm thấy chuyện này khả thi đấy: “Được!”

Tống Đế Vương: “…”

Đôi mắt Tống Đế Vương có hơi láo liên.

“Tể Tể, sao cháu lại tìm được... Quỷ hút máu?”

Mặc dù lần trước ông ta đã nhìn thấy Tể Tể chém giết khắp nơi dưới Địa phủ, nhưng mà… Quỷ hút máu ở trần gian nổi tiếng là giỏi ẩn nấp, cho dù Tể Tể có mạnh tới cỡ nào đi nữa cũng không chung một chủng tộc với quỷ hút máu, rất khó tìm ra bọn họ.

Cũng chính là vì như vậy, ông ta mới tò mò muốn tới đây xem tình hình một chút.

Tương Tư Hoành nhìn Tể Tể đang chăm chú nhìn đám quỷ bên trong, cậu ấy thẳng thắn giúp Tể Tể trả lời: “Có anh Nguyệt Thần giúp một tay. Nhưng lần này không phải, lần này là ngoài ý muốn đụng phải bọn họ.”

Tống Đế Vương: “…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free