Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1618:

“Quỷ… có quỷ!”

“Cứu!”

Tiếng hét chói tai của Dương Hiểu khiến Lạc Lạc sợ hãi.

Đứa trẻ ôm chặt lấy Dương Hiểu, gân cổ gào khóc.

Đây là dạng nhà hai tầng ba căn hộ, cửa phòng của chú ba nhà họ Kỷ không thể mở được nhưng hai nhà còn lại vừa hay có người.

Tể Tể cố tình hù dọa Dương Hiểu, cho nên cơn gió lạnh đáng sợ và tiếng cười quỷ dị chỉ có mình Dương Hiểu có thể nghe được.

Nhưng tiếng hét sợ hãi đến mức suy sụp của Dương Hiểu vang vọng khắp cả tòa nhà.

Gia đình đứng mũi chịu sào là cư dân ở cùng một tầng với chú ba nhà họ Kỷ.

Một nhà có sáu người thuộc ba thế hệ, nhà còn lại chỉ đơn giản là một gia đình ba người.

Nhưng hai gia đình đều không phải là người dễ trêu chọc.

Mọi người đều đang ngủ trưa.

Đột nhiên nghe thấy tiếng thét chói tai của người phụ nữ và tiếng gào khóc của trẻ con vang lên. Trong gia đình ba người, người đầu tiên bị đánh thức là đứa con trai của người trong xã hội.

Người đó mang dép đi ra ngoài và nghĩ rằng đã xảy ra chuyện gì đó.

Kết quả vừa mở cửa ra thì thấy một người phụ nữ dẫn theo đứa trẻ, còn trên hành lang thì trống rỗng không có gì cả.

Đứa con trai người xã hội đen khoảng ba mươi tuổi ngay lập tức cộc cằn.

“Làm gì vậy? Ban ngày ban mặt mà khóc tang!”

Khi người này gầm lên thì Lạc Lạc sợ hãi và khóc lớn tiếng hơn nữa.

Khi nhìn thấy có người thì Dương Hiểu lập tức bò dậy khỏi mặt đất và lảo đảo chạy tới.

“Anh ơi, anh ơi, cứu… có quỷ!”

Người đàn ông xã hội đen đang say rượu, đầu đau đến kêu lên ong ong.

Gã ta không tin vào những chuyện ma quỷ thần thánh nhất.

Sau khi nghe thấy những gì Dương Hiểu nói, gã ta giơ tay lên tát vào mặt cô ta.

“Bị hâm à! Đệt! Cút ngay cho tao! Nếu không tao giết chết mày đấy!”

****

Dương Hiểu bị tát ngã xuống đất.

Ngay cả Lạc Lạc đang được cô ta bảo vệ cũng ngã xuống đất.

Dù cho Dương Hiểu đang vô cùng sợ hãi nhưng cô ta vẫn nhớ tới việc bảo vệ con trai mình.

Lạc Lạc bị dọa sợ và khóc lớn tiếng hơn nữa.

Người đàn ông xã hội đen càng cáu kỉnh hơn.

Khi gã ta đang hung hăng đe dọa Dương Hiểu thì một gia đình khác cũng mở cửa ra.

Người đi ra là một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi có thân hình tròn trịa.

Do giọng nói của Dương Hiểu quá lớn, giống như gặp quỷ vậy, người phụ nữ khó khăn lắm mới dỗ được hai đứa cháu cưng của mình đi ngủ, kết quả đứa cháu cưng bị đánh thức và đang khóc lóc ầm ĩ ở nhà.

Người phụ nữ vội vàng dỗ dành hai đứa cháu nhưng chẳng thể dỗ được gì cả.

Ngay cả đứa con trai và con dâu đang nghỉ trưa cũng bị đánh thức.

Hai vợ chồng cũng không phải người kiên nhẫn gì, họ đi tới dỗ dành các con nhưng bọn trẻ vẫn khóc lóc ầm ĩ, ồn đến hai vợ chồng nhức cả đầu.

Người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi nhanh chóng lao ra ngoài cửa trong lúc con trai và con dâu đang dỗ bọn trẻ.

Ông lão vốn đang nằm trên ghế sofa chơi điện thoại và ngắm các cô gái xinh đẹp cũng thấy rất khó chịu bởi tiếng ồn ào, thế là cùng bà ta đi ra cửa và nhanh chóng mở cửa ra.

Người phụ nữ lập tức chửi Dương Hiểu ở hành lang xối xả.

“Con khốn này ở đâu ra vậy, trưa trời trưa trật không đi ngủ mà chạy ra ngoài gào khóc như quỷ vậy?”

“Mày không ngủ thì cởi trần ra đứng đường đi, sẽ có người thích đấy!”

Đủ loại lời chửi thề hỏi thăm đến tổ tông mười tám đời của Dương Hiểu mà không hề trùng lặp!

Ông lão đi ra cùng bà ta chửi càng thô tục hơn!

Mắng đủ loại lời khó nghe!

Lạc Lạc càng sợ hãi và khóc lớn hơn.

Đầu óc của Dương Hiểu vang lên ong ong.

Cô ta bị tát một bạt tai nên gò má nhanh chóng sưng tấy.

Khó khăn lắm mới thấy được người, cho dù cô ta có giận dữ đến cực độ thì cô ta vẫn ôm chầm lấy con trai và suy sụp giải thích.

“Có quỷ! Mọi người tin tôi đi, thật sự có quỷ!”

Tể Tể thấy chị Trương Phán Nam được mình dắt đi đang nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, sau đó nhìn Dương Hiểu đang bị bao vây, thế là cô bé tiếp tục cười theo giọng nói rùng rợn của đám ma quỷ.

“Hắc hắc hắc ~ hí hí hí…”

Dương Hiểu sợ đến toàn thân run rẩy, trên mặt đất nhanh chóng xuất hiện một vết ướt.

Khi ngửi thấy mùi khai gắt mũi thì Tể Tể vội vàng ngắt khứu giác đi.

Cô bé vừa quay đầu lại thì thấy chị Trương Phán Nam đang nhìn chằm chằm phía Dương Hiểu.

Tể Tể do dự một hồi rồi ngây ngô hỏi cô bé.

“Chị Phán Nam, chị muốn qua giúp mẹ chị sao?”

Trương Phán Nam cũng chỉ là một bé gái bảy tuổi học lớp một.

Khi nhìn thấy Dương Hiểu bị người đàn ông xã hội đen tát thì cô bé theo bản năng muốn chạy tới.

Nhưng cô bé vừa bước được một bước thì khựng lại.

Sau đó cô bé nhìn chằm chằm về phía Dương Hiểu, đôi tay nhỏ bé siết chặt lại thành nắm đấm.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng Dương Hiểu đã vô số lần tát cô bé chỉ vì em trai Lạc Lạc, thế là cô bé không còn nỗi kích động muốn chạy tới gọi mẹ nữa.

Những đứa trẻ trong kiểu gia đình như họ, cho dù còn nhỏ nhưng chúng cũng trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ bình thường.

Thậm chí biết rõ việc cân đo đong đếm.

Lúc Tể Tể hỏi cô bé thì đôi mắt của Trương Phán Nam run lên.

Cô bé chợt nhìn sang Tể Tể và nghẹn ngào hỏi cô bé.

“Em Tể Tể ơi, anh hai mất tích rồi, em… em có thể tìm anh hai giúp chị được không?”

Tể Tể nghĩ đến anh Trương Dương vẫn đang được cấp cứu trong bệnh viện thì cô bé cười tủm tỉm gật đầu, ngây ngô an ủi Trương Phán Nam có sắc mặt trắng bệch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free