Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1617:
Tể Tể nhướng mày lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trông thật dữ tợn.
“Dám lợi dụng huyền thuật để thay đổi mệnh số của người bình thường, mà còn là người bổn Tể Tể đã từng giúp đỡ, đúng là tự tìm đến cái chết!”
Trong một căn hộ rộng lớn nào đó ở khu dân cư cao cấp ở thủ đô, người đàn ông trung niên vốn đang nói chuyện với Thân vương Jesse đột nhiên cảm thấy ngực đau dữ dội rồi phun ra máu.
Thân vương Jesse cau mày.
“Ông Kỷ…”
Đàn ông há miệng ra nhưng không nói được lời nào, mi tâm xuất hiện một vết máu và lan tràn xuống phía dưới.
Chỉ trong nháy mắt, cả người nổ tung ngay tại chỗ, cả căn hộ rộng lớn toàn là máu thịt.
Thân vương Jesse nhanh chóng lùi về sau, trong đôi mắt màu xanh đậm tràn đầy vẻ khó tin.
“Phản phệ!”
“Đây là phản phệ!”
Thân vương Jesse vừa chê bai lại chán ghét nhìn sàn nhà phủ đầy thịt nát máu tanh, anh ta biến mất không chút dấu vết giống như lúc đến đây vậy.
Vào khoảnh khắc Thân vương Jesse rời đi thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Dương Hiểu dẫn theo Trương Phán Nam, nắm lấy tay của đứa con trai út đứng ngoài cửa và bấm chuông lần nữa.
Nhưng mãi không có ai ra mở cửa.
Dương Hiểu tối sầm mặt lại, lấy điện thoại ra gọi cho Kỷ Lăng.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
“Dương Hiểu, tôi đã nói cô đừng tìm tôi nữa mà!”
Dương Hiểu hung dữ lên tiếng.
“Nếu không phải chú ba của anh không mở cửa thì anh tưởng tôi sẽ tìm anh sao?”
Kỷ Lăng ít nhiều cảm thấy có chút nghi ngờ.
“Chú ba không mở cửa sao?”
Sắc mặt của Dương Hiểu vô cùng khó coi.
“Đúng vậy!”
Kỷ Lăng ở đầu dây bên kia dâng lên một dự cảm xấu.
Anh ta suy nghĩ một hồi rồi nhàn nhạt nói khi anh ta vẫn ngồi trên chiếc ghế nằm ở ban công lầu hai.
“Báo cảnh sát đi.”
Dương Hiểu cạn lời.
“Báo cảnh sát? Kỷ Lăng, anh điên rồi hả? Bản thân anh đã là một người tàn phế, anh không giúp tôi cũng thôi đi, thế mà còn muốn đẩy tôi vào hố lửa à?”
“La Vĩnh Châu đã bị nhốt vào trong tù rồi! Trương Siêu vì Phán Nam là con gái của La Vĩnh Châu, vợ cũ của ông ta, Trương Liên Chi đã bị giết chết bởi trận pháp khi La Vĩnh Châu nhờ chú ba của anh bày ra, bản thân ông ta cũng có đứa con trai và đang bàn về chuyện ly hôn với tôi rồi! Bây giờ chú ba của anh đóng cửa lại, muốn vứt bỏ tôi à, mơ đi!”
Kỷ Lăng còn chưa kịp lên tiếng thì Dương Hiểu lại hung hăng nói thêm.
“Kỷ Lăng, tôi nói cho anh biết, nhà họ Kỷ các anh muốn đá văng tôi ra à, trừ phi tôi chết mới được!”
“Tôi biết nhà họ Kỷ các anh rất lợi hại, có thể âm thầm giết chết tôi nhưng anh cũng đừng quên, dù sao tôi cũng là người phụ nữ đã từng ở bên cạnh Thiệu Cảnh, các anh tưởng tôi sẽ không để lại lối thoát cho bản thân sao?”
Sau khi đe dọa xong, Dương Hiểu tưởng Kỷ Lăng sẽ hoảng sợ.
Kết quả cô ta không đợi được Kỷ Lăng lên tiếng mà cuộc gọi đã được cúp ngang.
Dương Hiểu: “…”
Dương Hiểu nổi đóa, cơn lửa giận dữ cháy hừng hực trong lòng và không có nơi nào để trút giận.
Vừa đúng lúc Trương Phán Nam ngẩng đầu lên, rụt rè hỏi cô ta.
“Mẹ ơi, anh đâu rồi?”
Đáy mắt của Dương Hiểu lóe lên một tia bất an, giơ tay lên tát Trương Phán Nam một bạt tay
“Anh anh anh! Nó là anh gì của mày chứ?”
“Trương Phán Nam, tao nói cho mày biết, mày với nó không có bất kỳ quan hệ máu mủ gì cả, việc mà mày phải làm cả đời này chính là bảo vệ em trai của mày thật tốt, mọi thứ đều lấy em trai của mày làm trung tâm!”
Trương Phán Nam bị dọa sợ.
Bên má sưng tấy lên nhưng cô bé cắn chặt môi không dám khóc.
Cô bé càng không dám nói thêm chữ nào.
Cho dù là vậy, Dương Hiểu vẫn thấy gai mắt với Trương Phán Nam.
Cô ta đã đánh người quen thói và vẫn thấy tức giận, thế là cô ta giơ tay lên tát vào bên má còn lại của Trương Phán Nam.
Vừa đúng lúc Tể Tể đến nơi.
Ngay khi nhìn thấy Dương Hiểu tát qua thì cô bé đang ẩn thân giơ bàn tay nhỏ mập lên.
Một tiếng “chát” vang lên, cái tát kia đã giáng thẳng vào mặt cô ta.
Dương Hiểu đau đến hét lên và nhìn Trương Phán Nam với vẻ không dám tin được.
Trương Phán Nam sợ đến nhắm chặt mắt, cúi đầu xuống dùng hai tay ôm chặt đầu, toàn thân run rẩy.
Tể Tể thấy vậy, nhanh chóng nắm lấy tay của Trương Phán Nam và dẫn cô bé bỏ chạy trong khi Dương Hiểu đang sốc.
Dương Hiểu: “…”
Khi Dương Hiểu định ra tay đấm đá vài phát thì phát hiện con gái đã biến mất không thấy đâu.
Hành lang cũng có vẻ âm u, một luồng khí lạnh khiến cô ta sởn gai ốc.
Con trai út Lạc Lạc còn nhỏ nên có thể nhìn thấy Tể Tể.
Tể Tể cũng không thèm để ý, thậm chí còn nháy mắt với cậu bé.
Lạc Lạc gào khóc.
“Mẹ, mẹ ơi, chị gái đó đã dẫn chị đi mất rồi!”
Dương Hiểu mặc kệ gò má đang đau nhức, cô ta nhìn con trai mình với vẻ khó tin.
“Lạc Lạc, chị gái nào? Ở đâu có chị gái?”
Lạc Lạc nói có căn cứ hẳn hoi.
“Chính là chị gái mập mạp…”
Dương Hiểu: “…”
Tể Tể dẫn Trương Phán Nam chạy đến một góc, cô bé phồng má lên khi nhìn gò má sưng đỏ của Trương Phán Nam.
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi dùng đôi tay nhỏ bé bịt tai của Trương Phán Nam lại, sau đó bắt đầu cười rùng rợn giống như bọn ma quỷ vậy.
“Hí hí hí… he he he…”
Giọng nói ngây ngô ma quái đi cùng với cơn gió lạnh bay về phía Dương Hiểu.
Sắc mặt của Dương Hiểu ngay lập tức trở nên trắng bệch, đâu còn quan tâm đến gò má bị tát đau của mình, cô ta gân giọng kinh hãi hét lên.