Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1616:

Yến Nguyệt Thần nhanh chóng gọi cho Yến Trường Ly để nói rõ tình hình.

Giờ đã quá muộn để gọi 120 rồi.

Nơi này hẻo lánh.

Ở đây cách xa thôn trang nhà họ Hoắc mà cũng không gần thành phố.

Trương Dương rõ ràng sắp không trụ nổi nữa rồi.

Khi Tể Tể chuẩn bị bế Trương Dương lên thì Tương Tư Hoành nhấc chân của Trương Dương lên.

“Tể Tể, em giữ chặt nửa thân trên, chúng ta đến bệnh viện Số Một ngay lập tức.”

Tể Tể gật đầu.

“Được!”

Yến Nguyệt Thần: “Vậy anh…”

Tể Tể nghĩ đến tài xế nhà họ Yến vẫn đang đợi ở ven phía đằng xa.

“Anh Nguyệt Thần, anh tìm cách giải thích với chú tài xế đi, Tể Tể và anh Tiểu Tương đưa anh Trương Dương đi trước.”

Dứt lời, Tể Tể và Tương Tư Hoành vác Trương Dương biến mất ngay tại chỗ.

Khi họ xuất hiện lại lần nữa thì họ xuất hiện ngay trong phòng làm việc của Cố Thích Phong.

Cố Thích Phong đang chuẩn bị tan làm, anh ấy vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật, mệt mỏi đến mức nghỉ ngơi một hồi trong phòng nghỉ của phòng làm việc. Lúc này anh ấy đang cởi áo chuẩn bị đi tắm, thay quần áo xong thì sẽ về nhà.

Tể Tể và Tương Tư Hoành cứ thế mang Trương Dương người đầy máu bất thình lình xuất hiện ở trước mặt anh ấy.

Trước mắt Tể Tể là một cái chân đầy lông.

“Chú Cố, chú mau cứu anh Trương Dương đi!”

Tương Tư Hoành ngẩng đầu lên.

“Đúng vậy, chú Cố, anh Trương Dương sắp chết rồi.”

Cố Thích Phong đang chuẩn bị cởi chiếc quần lót cuối cùng ra: “…”

Cố Thích Phong thốt ra một câu “ôi đệt”, sợ hãi đến ngồi phịch xuống đất.

“Hai… hai đứa…”

Tể Tể nhìn tử khí quanh người Trương Dương sắp khép lại.

“Chú Cố, nhanh lên, nhanh lên đi, nếu không thì anh Trương Dương sẽ chết đó.”

Anh Trương Dương rõ ràng đã vượt qua được kiếp nạn đó và có thể bình an lớn lên.

Cố Thích Phong: “…”

Tể Tể sợ rằng không kịp, suy nghĩ một hồi rồi cô bé đặt Trương Dương vào vòng tay của Tương Tư Hoành.

“Chú Cố, phòng phẫu thuật nào đang trống vậy?”

Cố Thích Phong: “Số ba!”

Tể Tể không nói lời nào, nhấc chân lên vác Cố Thích Phong chạy đến phòng phẫu thuật số ba.

Tương Tư Hoành thấy vậy thì vác Trương Dương lên đuổi theo.

Cố Thích Phong: “…”

Vào khoảnh khắc hai đứa bé ra khỏi phòng làm việc thì toàn bộ camera giám sát cả khu bệnh viện ngay lập tức biến thành một mảng bông tuyết.

Sau khi đến phòng phẫu thuật, Tương Tư Hoành đặt Trương Dương lên bàn mổ, Tể Tể đặt Cố Thích Phong xuống đất.

“Chú Cố, mau lên!”

Não của Cố Thích Phong đang ngừng hoạt động.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Nửa bên mông của anh ấy cũng đang lộ ra ngoài rồi!

Cuối cùng nhìn thấy Trương Dương cả người đầy máu, lúc này anh ấy mới chợt định thần lại.

Tình trạng của Trương Dương quả thật không mấy lạc quan, Cố Thích Phong thậm chí quên mất việc mình đang lộ nửa bên mông ra ngoài, anh ấy nhanh chóng lao tới cửa phòng phẫu thuật và hét lớn với bên ngoài.

“Tiểu Khúc! Cấp cứu!”

Tiểu Khúc đang đi trên hành lang, ngay khi nhìn thấy Cố Thích Phong chỉ có mỗi chiếc quần lót màu đỏ trên người thì con ngươi của anh ta sắp bật ra khỏi hốc mắt.

Cố Thích Phong hét vào mặt anh ta.

“Đứng ngây người ra đó làm gì? Ngay lập tức chuẩn bị tất cả mọi thuốc cấp cứu và trợ lý rồi đưa đến phòng cấp cứu số ba! Nhất định phải hoàn thành trong vòng một phút!”

Tiểu Khúc giật mình.

“Này! Viện trưởng, lập tức!”

Để đề phòng, Tể Tể nhanh chóng lập ra một kết giới.

Ngay cả khi anh Trương Dương thực sự linh hồn đã rời khỏi thể xác thì việc này cũng có thể đảm bảo rằng nhân viên công tác địa phủ không thể tìm được bên này, không thể nào dẫn hồn xuống địa phủ.

Ngay khi cô bé đang định triệu hồi Sổ Sinh Tử và Bút Phán Quan, Tiểu Khúc đã đẩy xe và cùng năm sáu bác sĩ y tá nhanh chóng lao vào phòng cấp cứu.

Tể Tể nhìn thời gian rồi thở dài như một bà cụ non.

Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng sử dụng thuật ẩn thân để bao trùm lấy Tể Tể và mình.

Dường như Cố Thích Phong không nhận thấy được ánh mắt kinh ngạc kỳ lạ của các bác sĩ y tá, anh ấy nhanh chóng mặc áo phẫu thuật vô trùng vào rồi bắt đầu cấp cứu Trương Dương bằng tốc độ nhanh nhất.

****

Tể Tể lại nghĩ đến chị Trương Phán Nam, em gái của Trương Dương.

Anh Trương Dương đã xảy ra chuyện, vậy còn chị Trương Phán Nam thì sao?

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể đi tìm em gái của anh Trương Dương.”

Tương Tư Hoành liếc nhìn toàn bộ phòng phẫu thuật.

“Tể Tể, anh Trương Dương hẳn sẽ được cứu sống mà đúng không?”

Tể Tể nhìn đám tử khí sắp khép lại và thấy đám tử khí đó bắt đầu lùi về sau tan biến thì đôi mắt to của cô bé sáng lên.

“Ừm, chú Cố rất lợi hại!”

Về mệnh số bị thay đổi…

Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng triệu hồi Sổ Sinh Tử và Bút Phán Quan.

Cô bé nhanh chóng tìm được trang của anh Trương Dương.

Khi nhìn thấy bốn chữ tám tuổi, chết oan thì Tể Tể cau chặt mày lại.

Nhưng không sao.

Sức mạnh của cô bé hiện giờ đã được khôi phục lại rất nhiều.

Không khó để thay đổi lại mệnh số của anh Trương Dương.

Tể Tể nín thở tập trung lại, một luồng sức mạnh vô hình xé nát bốn chữ “tám tuổi, chết oan” trên cuốn Sổ Sinh Tử, trực tiếp sửa lại ghi chép ban đầu của Trương Dương trong Sổ Sinh Tử.

“Bảy mươi lăm tuổi, chết vì bệnh tật.”

Sau khi Tể Tể dùng Bút Phán Quan lấy tám chữ “bảy mươi lăm tuổi, chết vì bệnh tật” che đi bốn chữ “tám tuổi, chết oan” thì Sổ Sinh Tử khẽ run lên, thế là bốn chữ “tám tuổi, chết oan” đã biến mất sạch sẽ.

Cùng lúc đó, Tể Tể thu hồi đi kết giới ở phòng cấp cứu.

Một luồng sức mạnh kinh khủng vô hình tràn ra ngoài từ kết giới của Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free