Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1615:

Với ánh mắt nhìn quả bóng đen, như thể đang viết rõ rành rành một dòng chữ lớn.

Đây là vinh dự của các người khi được bổn Tể Tể ăn!

Sau khi Tể Tể ăn xong thì cô bé cũng tiện tay thu hồi kết giới lại.

Ngay khi ngước mắt lên nhìn qua cửa sổ thì cô bé nhìn thấy hơi thở vô cùng yếu ớt từ nơi sâu thẳm của khu rừng phía xa.

Cô bé nhìn kỹ lại thì thấy một chiếc bao tải lớn được đặt giữa đống cành khô lá rụng.

Trên chiếc bao tải lớn có vài nơi lộ ra tí ti vết máu.

****

Ngay khi kết giới vừa biến mất thì Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành lập tức lao vào nhà gỗ nhỏ.

“Tể Tể.”

Tể Tể không quay đầu lại mà đi nhanh vài bước, nhón chân lên, dùng đôi tay nhỏ mập để bám vào cánh cửa sổ cao hơn cô bé rất nhiều.

Đôi chân nhỏ cứ trèo vào tường nhưng mãi vẫn không trèo lên được.

Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng đặt tay mình ở dưới chân nhỏ của Tể Tể.

Tể Tể sững sờ.

Tương Tư Hoành chớp đôi mắt to nhìn cô bé.

“Tể Tể giẫm lên đi.”

Tể Tể không giẫm lên mà dùng sức mạnh bật lên ngay tại chỗ và tránh bàn tay của Tương Tư Hoành ra.

Bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm cuối cùng cũng nắm được bệ cửa sổ phía dưới cửa sổ, cô bé tựa đầu lên đó, cái cằm nhỏ vừa hay tựa vào bệ cửa sổ.

Yến Nguyệt Thần cao hơn họ.

Tể Tể phải nhảy lên nắm lấy bệ cửa sổ mới có thể thấy được bên ngoài, và Tương Tư Hoành cũng vậy.

Yến Nguyệt Thần suy nghĩ một hồi rồi lập tức đưa tay ôm lấy eo của Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành kinh ngạc và được Yến Nguyệt Thần bế lên.

“Tiểu Tương, em cũng xem đi.”

Tương Tư Hoành: “…”

Tương Tư Hoành còn chưa kịp lên tiếng thì đôi mắt to của Tể Tể mãi nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải đang rỉ máu trong khu rừng đằng xa rồi vội vàng nói với Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, anh nhìn trong khu rừng bên kia kìa, trong túi có người và người đó còn sống.”

Tương Tư Hoành mặc kệ sự xấu hổ khi bị Yến Nguyệt Thần bế lên, cậu ấy nhanh chóng nhìn sang.

Quả nhiên nhìn thấy chiếc túi mà Tể Tể nói nhưng chiếc túi đang rỉ máu.

“Tể Tể, chúng ta qua đó đi.”

Tể Tể gật đầu.

Cô bé nhất thời quên mất việc mình đã ăn ba con quỷ hút máu vừa nãy, tuy nội thương vẫn còn nhưng bên trong cơ thể cũng đang nhanh chóng tự chữa lành lại, sức mạnh cũng tăng lên nhanh chóng.

Cô bé cứ xem như mình vẫn còn rất yếu.

Sau khi Tương Tư Hoành nói xong, Tể Tể bám lấy cửa sổ, đôi chân nhỏ mập đang treo lủng lẳng đá vào bức tường gỗ rất thô.

Đi kèm với tiếng tự cổ vũ bản thân “hây dô”, cô bé dùng lực quá mức nên lăn ra với tư thế đập đầu xuống đất.

Tương Tư Hoành giật mình và vội vàng kéo người lại.

Nhưng tốc độ của Yến Nguyệt Thần nhanh hơn cậu ấy, buông bàn tay đang ôm lấy eo của cậu ấy ra, lên xuống một phát, người đã đến bên ngoài cửa sổ, vừa hay nằm dưới cái đầu nhỏ chạm xuống đất của Tể Tể.

Tể Tể sững sốt.

“Ơ?”

Yến Nguyệt Thần nằm trên mặt đất, quay đầu lại nhìn Tể Tể đã té vào người mình.

“Tể Tể, em có bị té ngã ở đâu không?”

Tể Tể vội vàng bò dậy khỏi người Yến Nguyệt Thần rồi dìu cậu ấy dậy.

“Không, không, cảm ơn anh Nguyệt Thần. Anh Nguyệt Thần, anh có sao không? Tể Tể có đè anh bị thương không?”

Yến Nguyệt Thần vội vàng lắc đầu.

“Không, anh ổn.”

Giọng nói ngây ngô u ám của Tương Tư Hoành phát ra từ trong căn nhà gỗ nhỏ.

“Người không ổn là anh đây!”

Yến Nguyệt Thần và Tể Tể cùng lúc quay đầu lại.

Nghe thấy anh Tiểu Tương nói mình không ổn, Tể Tể theo bản năng xuyên tường đi vào.

Vừa hay nhìn thấy Tương Tư Hoành bò dậy khỏi mặt đất sau khi ngã xuống đất.

Tể Tể sợ ngây người.

“Anh Tiểu Tương, sao anh ngã xuống đất vậy?”

Trước khi Tương Tư Hoành kịp lên tiếng thì Tể Tể vội vàng đi vòng quanh Tương Tư Hoành, vừa xoay vòng vừa cẩn thận kiểm tra tình trạng sức khỏe của cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương, anh té có đau không?”

Tương Tư Hoành giận dữ trằng mắt nhìn Yến Nguyệt Thần vòng qua cửa chạy vào nhưng khi nói chuyện với Tể Tể thì giọng nói lại rất dịu dàng.

“Không đau, Tể Tể đừng lo.”

Yến Nguyệt Thần trông có vẻ lúng túng và đầy áy náy.

“Tiểu Tương, xin lỗi, vừa nãy anh… nhất thời quá gấp gáp nên quên mất việc vẫn còn đang bế em.”

Tương Tư Hoành bực bội ậm ừ.

“Sau này anh đừng đột nhiên bế tôi lên nữa!”

Yến Nguyệt Thần tốt tính đáp lời.

“Được.”

Tương Tư Hoành ngay lập tức bổ sung thêm một câu.

“Anh cũng đừng bế Tể Tể! Tể Tể là con gái!”

Yến Nguyệt Thần ngây người, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.

“Được.”

Tể Tể há cái miệng nhỏ ra vừa định nói gì đó thì cô bé cảm nhận được hơi thở trong chiếc bao tải ở khu rừng đằng xa càng lúc càng yếu, thế là cô bé không quan tâm đến việc nói chuyện với hai anh nữa, mỗi bên dắt một đứa nhanh chóng lao ra khỏi cửa và chạy vào trong rừng.

Ba đứa nhỏ đi vào nơi sâu trong rừng, kéo sợi dây thừng ở miệng bao tải ra.

Đến khi nhìn thấy người bên trong thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đều sốc vô cùng.

Tể Tể không thể tin được.

“Anh Trương Dương?”

Trương Dương đang thoi thóp.

Cậu ấy thậm chí không thể mở mắt ra được, trên người vẫn đang không ngừng chảy máu.

Bên cạnh có một cái hố không sâu lắm và có cả một chiếc cuốc được vứt bên trong.

Tể Tể nhanh chóng quan sát Trương Dương kỹ càng và phát hiện mệnh số của cậu ấy lại thay đổi.

Tử khí trước đó rõ ràng đã tiêu tán nhưng lúc này tử khí lại quấn quanh người cậu ấy.

Nếu không phải họ tình cờ đến đây thì vài phút nữa, có lẽ anh Trương Dương sẽ bị nhân viên công tác địa phủ dẫn hồn đến đưa đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free