Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1614:
Ba người nước ngoài có sóng mũi cao, tóc vàng, mắt xanh pha chút máu tanh bị trói vào chiếc ghế bên trong, có hai nam một nữ.
Khi thấy một đứa trẻ xông vào và trông có vẻ là người Hoa Quốc.
Thế là người phụ nữ biết nói tiếng Hoa Quốc nhẹ giọng lại dụ dỗ cô bé.
“Cô bé à, chú và dì đã gặp phải người xấu và bị người xấu bắt cóc, cháu mau cởi trói cho chú và dì đi, được không?”
Trên sợi dây có máu của quỷ hút máu đời thứ nhất, rõ ràng chỉ là một sợi dây hết sức bình thường nhưng lại trở thành xiềng xích giam cầm họ.
Nhưng đối với người bình thường mà nói thì đó chỉ là sợi dây thừng bình thường mà thôi.
Chỉ cần nhờ người bình thường giúp đỡ thì việc cởi trói là chuyện trong phút chốc.
Họ biết quỷ hút máu đời thứ nhất tự đại kiêu ngạo nên sợi dây thừng được thắt nút thòng lọng chứ không phải nút chết.
Tể Tể nghe thấy vậy thì hào hứng gật đầu.
“Được thôi~”
Mùi vị của thức ăn sống sẽ ngon hơn vật chết.
Đặc biệt là quỷ hút máu, mà còn là quỷ hút máu nặng nghiệp.
Bổ dưỡng hết sức!
Tể Tể cười toe toét đến mức sắp thấy răng không thấy mắt.
Ba con quỷ hút máu cũng cười.
Họ cười đến mức sắp không nhịn được để lộ ra những chiếc răng nanh sắc bén.
Hoa Quốc có một câu nói cổ xưa rất đúng.
Trời không tuyệt đường người!
Ba con quỷ hút máu nhìn nhau: Đồng loại được cởi trói đầu tiên khoan giết chết con bé này.
Suy cho cùng vì đồng loại không thể nào cởi trói được hai sợi dây thừng còn lại, họ cần con bé này giúp cởi hết hai sợi dây thừng còn lại.
Sau đó họ sẽ cùng nhau thưởng thức mùi vị trần gian non nớt này!
Ba con quỷ hút máu cùng lúc nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng nõn mềm mại của Tể Tể.
Vẻ mặt say mê, như thể ngửi thấy mùi máu thơm phức vậy.
Tể Tể cũng nhanh nhẹn.
Động tác của cô bé nhanh đến mức ba con quỷ hút máu chưa kịp phản ứng lại thì cả ba nút thắt đều được cởi ra rồi.
Cô bé như thể sợ ba con quỷ hút máu không biết nên sau khi cởi trói xong, cô bé còn vỗ đôi tay nhỏ mập của mình.
Cô bé nhe răng ra và nhìn họ bằng đôi mắt sáng ngời.
“Xong rồi, xong rồi! Chú và dì ơi, cởi trói xong rồi!”
Ba con quỷ hút máu ngay lập tức nhe răng nanh nhọn hoắt của mình ra.
“Bé con, giúp người thì giúp cho trót, tiễn phật thì tiễn đến tây phương! Chú và dì rất đói bụng, máu của cháu chắc chắn rất ngon, để cho chú và dì uống chút đi nào.”
Tể Tể vén tay áo lên và để lộ ra cánh tay nhỏ nhắn như ngó sen.
“Được thôi~”
Ba con quỷ hút máu: “…”
Ba con quỷ hút máu đều bối rối.
Trong hoàn cảnh bình thường, khi một đứa trẻ nhỏ như vậy nhìn thấy đôi mắt đỏ như máu và những chiếc răng nanh sắc nhọn của họ, chẳng phải đều sợ đến gào khóc bỏ chạy ra khỏi cửa sao?
Ba con quỷ hút máu nhìn nhau.
Quỷ hút máu số một: Đầu óc của đứa nhỏ này có phải không được bình thường không?
Quỷ hút máu số hai: Chắc chắn là không bình thường! Nếu không thì đã sợ đến tê liệt từ lâu rồi!
Quỷ hút máu số ba: Ăn hay không ăn?
Quỷ hút máu số một và số hai lui lại một bước: Mời ăn!
Quỷ hút máu số ba: Làm gì vậy? Mọi người đều nói ăn cái gì thì bổ cái đó, sau khi ăn vào, liệu đầu óc của tôi có trở nên bất ổn như con bé này không?
Quỷ hút máu số một và số hai cười ha hả.
Tể Tể không hiểu được sự giao lưu ánh mắt giữa họ.
Cô bé nóng lòng muốn bắt đầu ăn.
“Các chú và dì ơi, chú dì có ăn không? Nếu không ăn thì Tể Tể ăn đấy!”
Quỷ hút máu số một, số hai và số ba đều cảm thấy quái lạ.
Ánh mắt nhìn Tể Tể đều đầy sự khó hiểu.
“Bé con, bé con ăn cái gì vậy?”
Bàn tay nhỏ bé của Tể Tể vừa kéo qua thì kết giới lập tức bao trùm lấy căn nhà gỗ nhỏ này.
Sau đó là tiếng ngây ngô và vô cùng phấn khích của cô bé.
“Ăn các chú dì đấy!”
Ngay khi quỷ hút máu số một, số hai và số ba để ý đến kết giới thì sắc mặt của họ lập tức thay đổi.
“Mày là ai?”
Tể Tể: “Chính là Tể Tể sắp ăn mất các người!”
Quỷ hút máu số một, số hai và số ba cuối cùng cũng cảm nhận được sát khí đáng sợ và mãnh liệt đến mức khiến trái tim họ run rẩy.
“Mày là dị nhân!”
(*) Dị nhân: kẻ không phải người.
Tể Tể đang nôn nóng ăn cơm không thèm nói nhảm với họ nữa, cô bé mạnh mẽ vồ tới giống như con quái thú khổng lồ Thao Thiết vậy.
Cô bé vung bàn tay nhỏ, há miệng ra, thế là linh hồn của quỷ hút máu số một đã bị cô bé nhẹ nhàng rút ra rồi vo tròn lại nhét vào trong cái miệng nhỏ nhắn.
“Nhoàm nhoàm…”
Linh hồn của quỷ hút máu số hai và số ba run rẩy, người thì lao về phía cửa sổ, người thì lao ra cửa.
Trong miệng của Tể Tể vẫn đang ăn nhóp nhép linh hồn của quỷ hút máu số một nhưng hai bàn tay nhỏ mập lại không hề nhàn rỗi.
Bên trái túm một đứa, bên phải vớt một đứa.
Linh hồn của quỷ hút máu số hai và số ba rời khỏi thể xác, cơ thể của hai người ngã xuống đất như vật chết vậy, linh hồn của họ bị Tể Tể vo lại với nhau.
Người này quấn lấy người kia, người kia cuốn lấy người này.
Cô bé thành thạo vo họ lại thành một quả bóng đen tròn vo rồi vui vẻ ném vào trong miệng.
Quỷ hút máu số hai và số ba điên cuồng cầu xin tha thứ.
Tể Tể nghe thấy vậy thì giọng nói ngây ngô trở nên vô cùng lạnh lùng tàn nhẫn.
“Không phải ngoại tộc của Hoa Quốc mà còn sát hại người bình thường của Hoa Quốc, nếu không phải gần đây bổn Tể Tể quá đói bụng thì bổn Tể Tể sẽ ném các người vào chảo dầu chiên một lần trước rồi gửi các người xuống tầng mười tám của địa ngục để luyện chế một lần, đâu cho các người chết một cách thong thả như vậy!”