Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1619:
“Chị Phán Nam, bây giờ anh Trương Dương đang được chú Cố cấp cứu tại bệnh viện. Nhưng chị yên tâm, anh Trương Dương chắc chắn sẽ không sao.”
Trương Phán Nam đã nhìn thấy được sự khác biệt của Tể Tể.
Tuy cô bé còn nhỏ nhưng những năm nay cô bé sinh sống trong gia đình tái hôn trọng nam khinh nữ nên cô bé vô cùng kín miệng.
Cộng thêm việc Trương Dương đã nhiều lần căn dặn cô bé nên cho dù đến tận bây giờ, cô bé cũng chưa từng đề cập với ai về điều đặc biệt của Tể Tể và Tương Tư Hoành.
“Em Tể Tể, em… ý của em là… anh hai thật sự đã xảy ra chuyện rồi ư?”
Tể Tể gật đầu.
“Anh ấy bị người ta hãm hại, nhưng Tể Tể, anh Tiểu Tương và anh Nguyệt Thần đã kịp thời phát hiện ra nên anh ấy sẽ thoát khỏi cơn nguy kịch.”
Đôi chân của Trương Phán Nam nhỏ hơn những cô bé bảy tuổi bình thường rất nhiều chợt mềm nhũn, cơ thể nhỏ nhắn gầy gò từ từ trượt dọc theo bức tường xuống đất.
Cô bé lẩm bẩm.
Nước mắt chảy ròng.
“Cho nên… mẹ đã lừa chị, bà ấy thật sự… đã tìm người hại anh hai…”
Tể Tể cũng ngồi xổm xuống và nhìn chằm chằm vào cô bé.
“Chị Phán Nam, chị nói gì?”
Trương Phán Nam hai mắt đỏ hoe, một bên má sưng tấy nhìn Tể Tể và ngắt quãng giải thích.
“Hôm đó… đêm đó chị đã uống rất nhiều nước nên chị buồn tiểu thức dậy đi vệ sinh… nghe thấy mẹ đang nói chuyện điện thoại, nói cái gì đó… muốn giết chết anh hai.”
Tể Tể kinh ngạc.
“Hả?”
Trương Phán Nam nước mắt rơi lã chã, thút thít giải thích tiếp.
“Chị biết mẹ luôn không thích chị và anh hai, bà ấy chỉ thích em trai, nhưng… nhưng anh hai và chị vẫn luôn cố gắng hết sức nhường nhịn em trai, cái gì cũng không tranh giành với em trai cả, hễ có đồ ăn thức uống ngon cũng đợi em trai ăn ngán rồi, không cần nữa thì anh chị mới ăn, nhưng tại sao mẹ… vẫn muốn giết chết anh hai?”
“Lúc đó chị đã quá sợ hãi, lập tức chạy đến nói với mẹ, bảo mẹ đừng như vậy, nói rằng anh hai rất tốt nhưng chị đã bị mẹ tát một bạt tai.”
“Sau đó mẹ lại dỗ dành chị, nói rằng vừa nãy bà ấy chỉ là nói giỡn thôi, còn nói rằng anh hai cũng là người nhà, sao bà ấy có thể hại anh hai được. Chị… lúc đó chị đã tin vào điều đó.”
Tể Tể hoàn toàn không biết còn có chuyện như vậy.
Cô bé càng kinh ngạc hơn.
“Cho nên mẹ của chị đã hợp tác với người trong Huyền Môn để thay đổi mệnh số của anh Trương Dương, khiến cho anh Trương Dương phải chết lần nữa?”
Trương Phán Nam trợn to đôi mắt ngân ngấn nước mắt.
“Em Tể Tể, cái gì là anh hai phải… chết lần nữa?”
Tể Tể nhanh chóng giải thích.
“Trước kia, anh Trương Dương muốn nhảy lầu, đó là một kiếp tử.
Lần này… nếu không phải bị Tể Tể, anh Tiểu Tương và anh Nguyệt Thần gặp được thì lúc này anh Trương Dương đã chết thẳng cẳng rồi!”
Thân hình nhỏ bé của Trương Phán Nam ngồi phịch xuống đất, khẽ nghiêng đầu nhìn sang Dương Hiểu lại bị tát thêm vài cái.
Những cảm xúc khác nhau như quấn quýt, thấp thỏm và đấu tranh dưới đáy mắt đang dần tan biến từng chút một.
“Sao mẹ có thể… xấu xa đến vậy?”
Anh hai rõ ràng đối xử với họ tốt như vậy, dạy cô bé làm bài tập về nhà.
Khi em trai còn nhỏ, tất cả tã lót và quần áo bẩn đều do anh hai giặt.
Một người anh tốt như vậy… tại sao mẹ lại muốn hại chết anh ấy?
Trương Phán Nam không thể nào hiểu được và càng không thể chấp nhận được.
Tể Tể ôm lấy cô bé và lại mềm mại hỏi cô bé.
“Chị Phán Nam, chị còn muốn giúp mẹ chị không?”
Trương Phán Nam lắc đầu không chút do dự.
“Không muốn!”
Cô bé có người anh hai tốt nhất trên đời!
Nếu phải lựa chọn giữa anh hai và mẹ, cô bé đương nhiên sẽ chọn anh hai.
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.
Vì cô bé sợ chị Phán Nam sẽ giống như dì Văn Tịnh vậy.
“Chị Phán Nam, mẹ chị đã làm hại người khác nên sẽ có quả báo.”
Trương Phán Nam tạm thời vẫn chưa hiểu cái gì gọi là quả báo.
Nhưng không cần biết sau này mẹ sẽ như thế nào, chỉ cần nghĩ đến mẹ suýt hại chết anh hai thì cô bé không thể nào sống chung với mẹ được nữa.
Tể Tể chớp đôi mắt to và nói.
“Chị Phán Nam, chị đi với Tể Tể đi, Tể Tể dẫn chị đi tìm anh Trương Dương, có lẽ lúc này anh Trương Dương đã an toàn rồi.”
Trương Phán Nam lau nước mắt, vịn tường đứng dậy.
Cuối cùng, cô bé liếc nhìn Dương Hiểu bị đánh đến mặt mũi sưng vù và nằm trong vũng nước tiểu vàng khè, cô bé hít sâu một hơi rồi nhanh chóng rời mắt đi, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Tể Tể.
“Tể Tể, chúng ta đi tìm anh hai thôi.”
Tể Tể vui vẻ ừm một tiếng, dẫn Trương Phán Nam biến mất khỏi hành lang.
Ngay khi Tể Tể vừa dẫn Trương Phán Nam rời đi thì Thân vương Jesse luôn ẩn giấu hơi thở ở sân thượng mới từ từ xuất hiện.
Đầu lưỡi lướt qua hàm răng sau, trong mắt Thân vương Jesse hiện lên màu máu nồng nặc.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi thốt ra ba từ.
“Minh Tể Tể!”
****
Trong phòng cấp cứu của bệnh viện Số Một.
Trương Dương vốn gần như không còn thở nữa đang từ từ thở dịu lại.
Trái tim gần như đã ngừng đập cũng bắt đầu đập lại.
Tể Tể dẫn Trương Phán Nam đi vào như một cơn gió vậy.
Mặc dù cô bé đi lại vội vả nhưng cũng may cô bé nhớ không đi bằng đường bình thường, vì vậy khi một cơn gió lạnh thổi vào thì cô bé cũng không quên đi việc ẩn thân.
Mệnh số bị thay đổi đã trở lại đúng quỹ đạo, tuy trên người Trương Dương có không ít vết thương ngoài da nhưng lúc này đã được băng bó hết và chuẩn bị đưa đến phòng bệnh bình thường.