Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1606:

Khi hai đứa nhỏ đang bối rối thì Ngô Thiên Thiên lấy một tờ đơn từ trong túi xách ra, đặt lên bàn ăn trước mặt Hoắc Triệu Lâm.

“Triệu Lâm, trong bụng Trương Văn Tịnh đang mang cái thai chết lưu, anh đừng bị cô ta lừa!”

Đừng nói là Hoắc Triệu Lâm, ngay cả toàn bộ người nhà của bà ba Hoắc cũng bối rối.

Một lúc sau, bà ba Hoắc và Mã Như Hoa là những người đầu tiên định thần lại rồi nhanh chóng xem tờ đơn.

Nhưng bà ba Hoắc không biết chữ, còn Mã Như Hoa thì không biết được bao nhiêu chữ.

Bà ba Hoắc vô cùng lo lắng, cầm tờ đơn nhét vào trong tay Hoắc Triệu Lâm.

“Triệu Lâm, Triệu Lâm! Cháu mau… cháu mau xem kỹ lại đi, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Hoắc Triệu Lâm không để ý tới Trương Văn Tịnh đang có sắc mặt đau đến trắng bệch, trán toát đầy mồ hôi lạnh, anh ta nhanh chóng kiểm tra tờ đơn.

Sau khi nhìn thấy kết quả kiểm tra thì trên trán Hoắc Triệu Lâm nổi đầy gân xanh và giật dữ dội.

Vào lúc đó, ánh mắt như muốn giết người của anh ta rơi vào Trương Văn Tịnh đang ngồi dựa vào ghế sofa.

“Trương Văn Tịnh, đây rốt cuộc là có ý gì?”

Trương Văn Tịnh hai tay ôm bụng, đau đến cả khuôn mặt của cô ấy trở nên méo mó.

Tia hy vọng cuối cùng trong đáy mắt dần lắng xuống và trở thành một khoảng tối om sâu thẳm đầy tĩnh mịch.

Cô ấy dường như muốn cười nhưng nhất thời lại không thể cười nổi, vẻ mặt lộ ra sự quỷ dị khó tả.

“Đúng! Thai chết lưu! Con của chúng ta, đã chết rồi!”

Hoắc Triệu Lâm: “…”

Hoắc Chí Khôn: “…”

Hai vợ chồng Hoắc Chí Dũng và Trương Giai Oánh: “…”

Bà ba Hoắc không dám tin vào điều đó.

“Sao có thể chứ? Hôm đó khi kiểm tra trong bệnh viện, chẳng phải vẫn bình thường sao?”

Khi nghe thấy câu bình thường thì Tể Tể lập tức trợn mắt.

Cô bé trông dễ thương nên khi trợn mắt cũng rất dễ thương, và điều này đã bị Hoắc Triệu Hàn bắt gặp.

Hoắc Triệu Hàn vội vàng nghiêng người qua che cô bé đi, kẻo cô bé bị giận lây.

“Tể Tể, Tiểu Tương, chúng ta lặng lẽ rời đi thôi.”

Tể Tể lắc đầu.

“Anh Triệu Hàn, chúng ta khoan về đã.”

Hoắc Triệu Hàn không hiểu.

“Sao vậy?”

Chẳng lẽ một đứa bé nhỏ như vậy cũng biết hóng drama sao?

Nhưng drama của nhà bà ba Hoắc, cho dù cậu có tò mò đến mấy đi nữa thì cậu cũng không muốn xem.

Lát hồi gia đình này kiếm chuyện thì cậu không nghĩ rằng mình có thể ứng phó được.

Tể Tể hạ giọng xuống: “Dì Văn Tịnh sắp chết rồi.”

Hoắc Triệu Hàn: “…”

Tể Tể lại nhìn Hoắc Triệu Lâm và phát hiện trên đầu Hoắc Triệu Lâm cũng bắt đầu xuất hiện tử khí nồng nặc, bao gồm cả Ngô Thiên Thiên đã tới đây.

Tể Tể như thể nghĩ đến điều gì đó nên nhanh chóng nhìn món canh thịt viên trên bàn.

Cô bé cảm thấy khó chịu rồi nôn mửa sau khi uống canh thịt viên được một lúc.

Sau đó… các anh chị cũng bắt đầu nôn mửa.

Lúc này cô bé trợn tròn mắt, nhăn mũi lại ngửi, sau đó đôi mắt to trợn tròn đầy vẻ khó tin.

Tể Tể kinh ngạc lên tiếng.

“Món canh này…”

Hoắc Triệu Lâm bỗng nhiên giơ tay lên và tát mạnh vào mặt Trương Văn Tịnh.

Một tiếng “chát” lớn vang lên, lấn át đi tiếng ngây ngô kinh ngạc của Tể Tể.

****

Tương Tư Hoành nghe thấy rất rõ ràng.

Cậu ấy không còn quan tâm đến việc giao tiếp bằng thần thức nữa.

“Tể Tể, món canh sao vậy?”

Hai cô gái vô cùng sợ hãi nhưng vẫn nhanh chóng đi tới đỡ lấy Trương Văn Tịnh bị Hoắc Triệu Lâm tát ngã xuống sofa.

“Chị dâu Văn Tịnh, chị thấy thế nào?”

“Hạ Hạ, mau gọi 120 đi, sắc mặt của chị dâu Văn Tịnh trắng bệch đến quá đáng sợ rồi!”

“Ê!”

Hoắc Triệu Lâm đẩy hai cô gái đang dìu lấy Trương Văn Tịnh ra.

“Tiểu Đồng, Tiểu Hạ, ở đây không có việc của hai đứa, tránh ra!”

Hoắc Tiểu Đồng và Hoắc Tiểu Hạ vừa sợ vừa lo, nhất là khi nhìn thấy Trương Văn Tịnh đau đến khuôn mặt vặn vẹo, ngón tay run rẩy nên họ càng không dám rời đi.

“Anh Triệu Lâm, chị dâu Văn Tịnh còn đang mang thai đứa con của anh, anh…”

Ngô Thiên Thiên căm tức nhìn họ.

“Con cái gì mà con? Bây giờ đó chỉ là một cái thai chết lưu thôi!"

Ngô Thiên Thiên nhanh chân đi tới trước mặt Trương Văn Tịnh và nắm lấy cằm của Trương Văn Tịnh.

“Trương Văn Tịnh, mày hay lắm! Ỷ vào Minh Tể Tể giúp mày nên cố tình ở bệnh viện yêu cầu tao làm kiểm tra sức khỏe và phát hiện ra đứa bé trong bụng tao không phải con của Triệu Lâm!”

“Tao đúng là có lỗi với Triệu Lâm, nhưng đêm đó tao đã uống quá nhiều nên tao không phải cố tình làm chuyện có lỗi với Triệu Lâm! Còn mày thì sao?”

“Mày cố tình lừa gạt Triệu Lâm, lúc còn ở bệnh viện thì đứa bé trong bụng mày đã chết rồi!”

“Nhưng mày lại không phá thai mà thừa cơ bỏ chạy!”

Nói đến đây, Ngô Thiên Thiên nhanh chóng nhìn sang đám người bà ba Hoắc.

“Bà nội, cháu và Triệu Lâm mới là tình yêu đích thực, trước đó cháu đã bị người ta hãm hại nên mới mang thai con của người khác, nhưng cháu cũng là vô tội!”

Bà ba Hoắc và Mã Như Hoa vẫn đang trong cơn sốc của việc mất đi đứa chắt (cháu).

Vì vậy không ai lên tiếng cả.

Trương Văn Tịnh đau đến người toát đầy mồ hôi lạnh nằm liệt trên ghế sofa, run rẩy chạm vào bên mặt bị Hoắc Triệu Lâm tát, sau đó cô ấy chợt cười khẽ.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Hoắc Triệu Lâm hiện đang vô cùng tức giận do bị Trương Văn Tịnh lừa gạt.

Khi nghe thấy tiếng cười của cô ấy, anh ta lập tức lại tát thêm một bạt tai mà không cần nghĩ ngợi gì.

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đã cảnh giác từ trước nên nhanh chóng nắm lấy tay của anh ta.

“Anh Triệu Lâm!”

Hoắc Triệu Lâm tức giận khôn nguôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free