Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1605:

Bà ba Hoắc cố ý hay vô tình liếc nhìn hai cô gái.

“Văn Tịnh à, cháu đừng trách mẹ cháu nói cháu, đúng là… Con gái đấy, thật sự phải biết yêu thương bản thân. Đừng vì vài ba câu dỗ ngọt của đàn ông mà giao nộp hết mọi thứ của mình ra.”

Trương Văn Tịnh còn chưa kịp lên tiếng thì bà ba Hoắc lại nói tiếp.

“Cháu may mắn lắm mới gặp phải Triệu Lâm nhà chúng ta. Triệu Lâm nhà chúng ta đấy, từ nhỏ đã thông minh thật thà, hiếu thảo chu đáo lại có trách nhiệm, nếu không…”

Tể Tể không biết đã ăn phải thứ gì có mùi rất lạ.

Cô bé không nhịn được và ói ra ngay.

“Ọe!”

****

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên nghe đến muốn ói.

Hai cặp anh em kia cũng không khá hơn là bao.

Đặc biệt là hai cô gái, cảm thấy khó chịu vô cùng bởi lời nói của bà ba Hoắc.

Họ cũng biết tại sao các người lớn trong nhà lại bảo họ đến đây dự tiệc, chính vì để nghe những lời nói tam quan nổ tung của bà ba Hoắc ư?

Nhưng ông bà nội trọng nam khinh nữ và họ vẫn đang đi học.

Nếu không phải họ có thành tích xuất sắc, được miễn phí toàn bộ học phí và phí khác thì có lẽ họ đã bị ông bà nội sắp xếp cho kết hôn và sinh con vì họ không có mẹ.

Họ vốn đã cảm thấy vô cùng buồn nôn bởi những lời nói của bà ba Hoắc, lúc này Tể Tể vừa nôn ra thì họ cũng cảm thấy bụng mình bắt đầu sôi trào.

Sắc mặt của Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên và hai chàng trai ở bên cạnh cũng đang chịu đựng và họ vẫn đang cố gắng hết sức để kìm nén.

Nhưng họ không thể chịu được tiếng nôn mửa quá lớn của Tể Tể.

Cô bé đã ăn rất nhiều thứ nên lần nôn này…

Đám người Hoắc Triệu Hàn nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác mà cũng không thể nhịn được nữa.

“Ưm! Ọe! Ọc!”

Tương Tư Hoành thấy vậy thì cảm thấy mình không thể lạc loài được.

Nhưng cậu ấy không nôn ra được, thế là cậu ấy giả vờ nôn ọe.

“Ọe!”

Toàn bộ phòng khách trở nên vô cùng nặng mùi.

Sắc mặt của bà ba Hoắc tái xanh.

“Các người… lũ khốn nạn các người… các người cố tình làm vậy!”

Sau khi nôn xong, Tể Tể vội vàng cầm ly nước trên bàn lên uống ừng ực để súc miệng, Tương Tư Hoành đã nhanh chóng ra khỏi bàn để tìm chổi.

Hoắc Triệu Hàn và năm người còn lại thấy vậy, người thì tìm tro lửa, người thì xin lỗi.

“Bà ba, xin lỗi!”

“Anh Triệu Lâm, chị dâu Văn Tịnh, tụi em không phải cố ý!”

“Tụi em sẽ giúp gọi cho 120, tình hình của chị dâu Văn Tịnh trông không ổn lắm.”

Họ vừa xin lỗi vừa nhanh chóng dọn dẹp, nhanh chóng thu dọn sạch sẽ đống dơ bẩn trên mặt đất.

Tể Tể bình tĩnh lại một hồi mới thấy khỏe hơn.

Bà ba Hoắc vừa nghe thấy muốn gọi cho 120 thì lập tức giật lấy điện thoại của Hoắc Triệu Hàn.

“Gọi 120 cái gì, chị dâu Văn Tịnh của mấy đứa đâu có quý giá đến thế?"

Mã Như Hoa hùa theo.

“Đúng vậy! Lúc trước bác đang có mang anh Triệu Lâm của mấy đứa, bác vẫn còn đang làm việc ngoài đồng kìa!”

Bà ba Hoắc: “Hồi đó bác Chí Khôn của mấy đứa còn được sinh ra khi bà đang làm ruộng! Đâu như bây giờ cầu kỳ đủ thứ?”

Mã Như Hoa vội vàng gật đầu.

“Đúng!”

Nhưng thấy sắc mặt của Trương Văn Tịnh quả thực vô cùng trắng bệch, Mã Như Hoa sợ đứa bé trong bụng Trương Văn Tịnh có vấn đề nên lúc này mới nói ra một câu người nói.

“Triệu Lâm, con dìu vợ con đến nghỉ ngơi ở ghế sofa bên cạnh đi!”

Dứt lời, bà ta vẫn không nhịn được phàn nàn một câu.

“Trong ngày vui trọng đại như vậy mà đau bụng! Nếu sớm biết như vậy thì không cần tổ chức bữa tiệc này nữa, chẳng phải bây giờ trở thành trò cười cho các họ hàng sao?”

Bà ba Hoắc xụ mặt xuống.

“Thì đó! Đây cho dù có nói thì cũng không thể nói được!”

Người khác còn chưa kịp lên tiếng thì bà ba Hoắc hừ lạnh và nói thêm.

“Đây là ỷ trong bụng mình có hàng nên cố tình diễn cho chúng ta xem đấy!”

Hai cô gái không thể nghe được nữa.

“Bà ba, chị dâu Văn Tịnh trông thật sự rất khó chịu, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, hay là đưa chị ấy đến bệnh viện thăm khám đi.”

“Đúng! Lỡ như xảy ra chuyện gì…”

Bà ba Hoắc mặt tối sầm lại nạt nộ.

“Con nhóc chết tiệt này có biết nói chuyện không vậy? Cái gì gọi là lỡ như xảy ra chuyện gì? Mày đang nguyền rủa chị dâu Văn Tịnh và đứa bé trong bụng đấy!”

Tể Tể nghe thấy hai từ “đứa bé” thì cô bé lại nhìn bụng của dì Văn Tịnh.

Đứa bé đã chết từ lâu rồi.

Nhưng không hiểu tại sao đứa bé vẫn còn ở trong bụng của dì Văn Tịnh.

Thế mà chú Cố lại không cho bác sĩ chữa trị cho sao?

Khi cô bé đang phân tâm thì bên ngoài vang lên tiếng phanh xe gấp, sau đó là tiếng giày cao gót lạch cạch đi trên sàn xi măng.

Chẳng mấy chốc, Ngô Thiên Thiên với vẻ mặt tiều tụy đã xuất hiện trước mặt mọi người.

Tể Tể kinh ngạc.

Tương Tư Hoành cũng ngây người.

Đám người Hoắc Triệu Hàn không biết Ngô Thiên Thiên, nhưng nhìn Ngô Thiên Thiên là biết đối phương đến đây với ác ý.

Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên theo bản năng bảo vệ hai đứa nhỏ ra sau lưng, kẻo đến khi đại chiến nổ ra và làm hai đứa nhỏ bị thương.

Tương Tư Hoành dùng thần thức nói chuyện với Tể Tể.

Tể Tể, sao cô này cũng đến đây?

Tể Tể cũng mơ hồ.

Tể Tể cũng không biết.

Tương Tư Hoành nghiêng đầu.

Cô ta cũng mặc váy đỏ kìa.

Lúc này Tể Tể mới để ý thấy Ngô Thiên Thiên đang mặc một bộ sườn xám màu đỏ tươi, tôn lên vóc dáng thon thả yểu điệu của mình, trên mặt có rất nhiều phấn, một số chỗ ở khóe mắt và dưới mắt bị mốc phấn, cô bé có thể thấy được làn da vàng khè dưới lớp trang điểm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free