Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1604:

Hoắc Triệu Lâm hạ thấp giọng nhắc nhở cô ấy.

“Tể Tể cũng uống rồi, cô cũng đừng chừa lại. Đây là con gái của chú Trầm Lệnh, đứa con gái duy nhất đấy, đại diện cho chú Trầm Lệnh, cô cũng biết điều đó mà!”

Khóe miệng của Trương Văn Tịnh co giật, khiến vết thương ở khóe miệng đau nhức, cô ấy cố hết sức chịu đựng.

Sau đó ngửa đầu lên uống cạn ly rượu trắng trong tay.

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên giật mình.

Hoắc Triệu Hàn có chút lo lắng khi thấy sắc mặt của Trương Văn Tịnh dường như càng trắng bệch hơn.

“Chị dâu Văn Tịnh, chị… ổn chứ?”

Trương Văn Tịnh cười nhạt, mắt ngấn lệ, đáy mắt ảm đạm vô hồn.

“Không sao, chị ổn.”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên không thể ở lại thêm nữa, sau khi nói vài câu chúc mừng thì chuẩn bị rời đi.

Hai cặp anh em khác ngồi cùng bàn thấy vậy thì cũng chuẩn bị rời đi.

Nhưng mọi người đều bị bà ba Hoắc giữ lại với lý do đây là tiệc cưới.

Trương Văn Tịnh mỉm cười nói.

“Bà nội ơi, nếu họ có việc thì để họ về cũng được, dù gì thì rượu mừng cũng đã uống rồi.”

Hoắc Triệu Lâm hy vọng càng ít người biết mình và Trương Văn Tịnh tổ chức đám cưới càng tốt, nếu không hôm qua anh ta cũng sẽ không cố tình giữ ông hai và ông năm lại, sau đó đi lại trong thôn suốt đêm, mượn cớ Đông Hải và Tây Hải đang bị thương, sợ chăm sóc không được chu đáo nên bảo mọi người nếu không thể đến được thì thôi.

Các bà con họ hàng đều là người hiểu chuyện, ai mà không biết ý của gia đình bà ba Hoắc chứ?

Chỉ cần là người có tam quan ngay thẳng thì họ đều sẽ đóng cửa lại và mắng ở trong nhà.

“Đây là bắt nạt con gái người ta đến từ tỉnh khác!”

“Cũng vì con gái người ta hiện không có cha mẹ!”

“Nghe nói đã hẹn hò với Triệu Lâm được mấy năm rồi! Nhưng vào khoảng thời gian trước, cô gái mà Triệu Lâm dẫn về không phải là cô này!”

“Ôi! Mấy năm nay Triệu Lâm mang về biết bao nhiêu cô gái, cả hai tay cũng không thể đếm hết được đúng không?”

“Họ không muốn chúng ta đi, mà chúng ta cũng chả muốn tham dự!”

Hoắc Triệu Lâm nháy mắt ra hiệu với mẹ, bảo rằng muốn về thì cho về đi, giữ lại làm gì?

Mã Như Hoa và mẹ chồng Tào Tú lại không nghĩ như vậy.

Họ đã nhận được sự đồng ý của bà năm, hai đứa cháu gái nhất định phải ở lại đây để nghe lời dạy bảo.

Tể Tể và Tương Tư Hoành không biết những thứ kia, vừa thấy không về được, mà tử khí càng lúc càng nặng, hai đứa nhỏ suy nghĩ một hồi rồi quyết định ở lại cũng được.

Thế là Tể Tể lại cúi đầu uống ngoàm ngoàm ăn cơm uống canh.

Nhưng cô bé mãi để ý dì Văn Tịnh qua khóe mắt.

Đến khi nhìn thấy dì Văn Tịnh ngồi xuống, do né tránh việc Hoắc Triệu Lâm kêu uống rượu nên cô bé vô tình đụng phải cánh tay của Mã Như Hoa.

Mà người ngồi bên cạnh Mã Như Hoa là Hoắc Chí Khôn, Hoắc Chí Khôn đã uống rất nhiều rượu, gần đây thua rất nhiều tiền nên thấy rất bực bội, khi ly rượu trong tay bị đụng rớt thì ông ta thừa cơ lên cơn.

Ông ta lập tức đẩy Mã Như Hoa ra.

“Làm gì vậy? Ăn có bữa cơm mà cũng không được yên nữa!”

Mã Như Hoa bị đẩy loạng choạng, đụng vào người Trương Văn Tịnh.

Trên người Trương Văn Tịnh vẫn đang bị thương do Hoắc Triệu Lâm đánh đêm qua, cô ấy vốn dĩ đang cố kìm nén.

Ngay khi bị đụng vào thì cô ấy đau đến sắc mặt trắng bệch, đau khổ hét lên.

“A! Đau!”

Tể Tể hớp một ngụm canh rồi ngẩng đầu lên nhìn đỉnh đầu của dì Văn Tịnh.

Ừm!

Tử khí lại nặng hơn rồi.

Hơn nữa trong bụng còn mang theo tử khí.

Tể Tể kinh ngạc, nhìn kỹ lại thì cô bé ngây người.

Tương Tư Hoành nhận thấy điều bất thường của cô bé, mà lại sợ bị người khác phát hiện nên cậu ấy lập tức dùng thần thức nói chuyện với cô bé.

Tể Tể, sao vậy?

Tể Tể cũng dùng thần thức trả lời cậu ấy.

Anh Tiểu Tương, đứa bé trong bụng dì Văn Tịnh đã chết từ lâu rồi nhưng dì ấy vẫn chưa lấy đứa bé ra.

Tuy Tương Tư Hoành không hiểu những thứ kia nhưng cậu ấy cũng biết để một thai chết lưu ở trong bụng sẽ kinh khủng đến cỡ nào.

Dì Văn Tịnh… không muốn sống nữa sao?

Tể Tể cũng không hiểu.

Không biết.

Dứt lời, cô bé lại ngây ngô nói thêm một câu.

Nhưng Tể Tể mặc kệ.

Tương Tư Hoành đương nhiên cũng đồng ý.

Ừm, Tể Tể, anh cũng mặc kệ.

Khi hai đứa nhỏ đang trò chuyện thì Hoắc Triệu Lâm ở bên cạnh Trương Văn Tịnh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn khi nghe thấy những gì Trương Văn Tịnh nói.

“Đau cái gì mà đau? Cô mau xem mẹ của chúng ta kìa.”

Trương Văn Tịnh không chỉ cả người đau nhức sau khi bị Hoắc Triệu Lâm đánh đêm qua mà bây giờ bụng của cô ấy cũng bắt đầu đau lâm râm.

Cô ấy dùng hai tay ôm chặt bụng, đôi mắt ảm đạm vô hồn vẫn mang theo chút hy vọng nhìn Hoắc Triệu Lâm.

“Triệu Lâm, bụng của em… em đau bụng quá…”

Hoắc Triệu Lâm sửng sốt.

Mã Như Hoa cảm thấy rất mất mặt khi bị chồng đẩy ra mắng chửi ngay trước mặt các hậu bối, thế là bà ta tức giận mắng chửi Trương Văn Tịnh.

“Trương Văn Tịnh, mày có thôi hay không? Chỉ đụng nhẹ một cái như vậy thôi, bộ mày làm từ đậu hủ hả? Đau đau đau? Sao mày không la đau khi đang nằm trên giường hưởng thụ?”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lần lượt bịt tai của Tể Tể và Tương Tư Hoành lại.

Hai cặp anh em kia cũng nhanh chóng cúi đầu xuống, cô gái nhỏ nhất cũng đã mười lăm mười sáu tuổi rồi, không còn là độ tuổi không hiểu gì hết.

Khi nghe thấy những lời Mã Như Hoa nói, khuôn mặt đỏ đến suýt rỉ máu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free