Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1603:
Trương Văn Tịnh nắm chặt ly rượu và mím môi, đôi mắt không biết đã ươn ướt từ khi nào.
Hoắc Trầm Lệnh cũng không tới mà chỉ cho Tể Tể và Tiểu Tương mang tiền mừng đến.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đại diện cho cha mẹ nhà mình, họ ngồi cùng với Tể Tể và Tiểu Tương.
Hai anh em cảm thấy sắc mặt của cô dâu không được tốt lắm, cho dù lớp trang điểm có đậm và phấn nền có dày cỡ nào thì cũng không thể che giấu được vẻ tiều tụy, hình như khóe miệng thậm chí còn sưng tấy lên.
Hai anh em đưa mắt nhìn nhau.
—— Chuyện gì vậy?
Mẹ chồng tương lai Mã Như Hoa có đôi tai thính nên đã nghe thấy.
“Này! Hai đứa này đúng là tò mò thật. Nhưng không sao, hai đứa cũng lớn rồi, có một số chuyện cũng nên biết. Chuyện nam nữ này cũng phải hạn chế lại chút! Nếu sau này có tìm bạn gái hay tìm vợ thì đừng tìm loại giống như Văn Tịnh, hôm nay cũng kết hôn rồi mà tối qua còn không nhịn được phải lăn lộn một trận! Nhìn lăn lộn đến mức đi đứng cũng…”
Ly rượu trong tay Trương Văn Tịnh rơi lạch cạch xuống đất.
Sắc mặt của Mã Như Hoa lập tức tối sầm lại.
“Trương Văn Tịnh, mày có ý gì hả? Mày chính là người muốn kết hôn, đừng tưởng bây giờ trong bụng mày đang mang đứa con của Triệu Lâm thì tao không dám đánh mày đấy!”
Bà ba Hoắc tiếp lời.
“Đúng vậy! Làm dâu thì phải có dáng vẻ của một đứa con dâu! Nếu không phải vì mày không phải người ở đây thì bọn tao sẽ không cho phép mày ở nhà tao trước khi cưới! Ở thì ở đi, con gái con đứa mà không biết ý tứ gì hết!”
Mã Như Hoa hùa theo.
“Đúng! Còn không hài lòng với việc đãi hai bàn à? Tao nói cho mày biết, nếu không phải nể tình mày đang mang thai thì đến hai bàn này cũng không có! Bản thân không ý tứ bị làm đến có thai thì còn mặt mũi gì mà đòi hỏi tụi tao tổ chức đãi bàn rầm rộ? Mày không biết xấu hổ chứ tụi tao biết xấu hổ đấy!”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”
Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn hóng drama trong sân: “…”
****
Tể Tể không hiểu lắm nhưng cũng biết bà ba và Mã Như Hoa đang mắng dì Văn Tịnh.
Chỉ là chuyện này…
Tuy cô bé còn nhỏ nhưng một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi.
Cho nên…
Cô bé nghe một hồi rồi giả vờ như không nghe thấy gì cả, tiếp tục cúi đầu xuống ăn uống.
Tương Tư Hoành thấy Tể Tể không quan tâm thì cậu ấy càng không quan tâm.
Ngay từ khi ở bệnh viện, Tể Tể đã nhiều lần nhấn mạnh với dì Văn Tịnh, nhưng dì Văn Tịnh không chịu nghe, bây giờ kết hôn bị mắng thì chúng có thể làm được gì?
Cũng không phải chúng bảo dì Văn Tịnh gả cho Hoắc Triệu Lâm.
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đột nhiên nhận ra mình bị cha mẹ gài bẫy rồi.
Đây đâu phải đến ăn cưới chứ?
Mẹ kiếp đây là đến thử thách tam quan của họ đúng không?
Chu Đại Phúc đang hóng drama trong sân dùng thần thức lẩm bẩm trò chuyện với Hoàng Tử Duẫn.
Nhìn kìa, ngay ngày cưới mà xảy ra chuyện như vậy, nếu cô dâu này còn chút tính người thì dứt khoát đi ngay, nếu không thì sớm muộn gì cũng bị hành hạ đến chết.
Hoàng Tử Duẫn gần như ngay lập tức nghĩ đến mẹ của cậu chủ nhỏ.
Nhưng có con rồi thì sao mà rời đi được?
Chu Đại Phúc lại lẩm bẩm vài tiếng.
Con ư? Anh em à, cậu nhìn kỹ lại cái bụng đó đi, cậu có chắc trong bụng đó là bào thai sống không?
Hoàng Tử Duẫn giật mình, trợn to đôi mắt cún con đáng thương lên và nhìn chằm chằm vào bụng của Trương Văn Tịnh.
May thay cách khá xa, hiện giờ nó đang trong hình dạng của một chú chó nên không ai để ý đến nó.
Đó là… thai chết lưu!
Chu Đại Phúc gật đầu và nói nhỏ.
Đúng vậy, đứa bé trong bụng đã chết rồi.
Hoàng Tử Duẫn lắc người.
Trong trường hợp này, nếu không lấy thai chết lưu ra ngoài thì sẽ… chết người đấy.
Chu Đại Phúc gật đầu.
Đoán chắc là vẫn chưa đến bệnh viện kiểm tra.
…
Hai yêu quái đang dùng thần thức nói chuyện với nhau, còn bà ba Hoắc và Mã Như Hoa vẫn đang lải nhải Trương Văn Tịnh.
Lời nói càng lúc càng khó nghe.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên không thể nghe nổi nữa.
Hai anh em nắm tay Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng dậy, mỗi người cầm một ly nước trái cây.
“Anh Triệu Lâm, chị dâu Văn Tịnh, chúc anh chị tân hôn vui vẻ, răng long đầu bạc.”
Hoắc Triệu Lâm nhận ra sự cẩn trọng muốn rời đi của Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên, cộng thêm hai đứa em họ Đông Hải và Tây Hải luôn lẩm bẩm nói rằng làm thế nào để đánh Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành, thế là anh ta cảm thấy họ rời đi cũng tốt.
Dù sao cũng chỉ là một bữa cơm để đối phó với Trương Văn Tịnh mà thôi.
Anh ta vội vàng cúi đầu xuống tìm ly rót một ly rượu trắng cho Trương Văn Tịnh, sau đó nhét vào trong tay Trương Văn Tịnh rồi ra hiệu cô ấy cùng nhau nâng ly.
Trương Văn Tịnh mím môi, nén nước mắt nâng ly rượu lên.
Lúc này Hoắc Triệu Lâm mới hài lòng, mỉm cười nói.
“Cảm ơn!”
Trương Văn Tịnh nhìn Tể Tể và Tương Tư Hoành, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Tể Tể.
Tể Tể cũng nhìn cô ấy, sau đó nghiêng đầu nở ra một nụ cười ngây ngô với cô ấy.
Cô bé ngửa đầu lên ừng ực uống ly nước trái cây trong tay.
Còn về lời chúc phúc…
Tử khí trên người dì Văn Tịnh lại tăng vọt, không có gì có thể chúc phúc cả.
Trương Văn Tịnh nhìn rượu trắng trong ly rồi liếc nhìn bữa cơm trên bàn mà cô ấy đã dày công chuẩn bị, trong lòng cảm thấy vắng lặng, đau đến mức gần như sắp không thể đứng được nữa.