Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1607:
“Buông ra!”
Hoắc Triệu Hàn muốn giật lại điện thoại của mình nhưng lại bị Hoắc Triệu Lâm giữ chặt tay còn lại.
“Anh Triệu Lâm, trong bụng chị dâu Văn Tịnh… Điều quan trọng nhất hiện giờ là đưa chị dâu Văn Tịnh đến bệnh viện, nếu không thì sẽ xảy ra chuyện liên quan đến tính mạng!”
Hoắc Chí Khôn đã uống rất nhiều rượu.
Khi nghe thấy hai từ tính mạng thì ông ta phì cười.
“Tính mạng? Không phải đã xảy ra từ lâu rồi sao? Không phải nói trong bụng là cái thai chết lưu sao?”
Dứt lời, ông ta nhổ nước bọt xuống đất.
“Xúi quẩy!”
Tương Tư Hoành nhìn Trương Văn Tịnh đang cười điên cuồng rồi nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, dì Văn Tịnh còn lại bao nhiêu thời gian?”
Tể Tể đã tiêu hao phần lớn sức mạnh nên cô bé vừa đói vừa mệt, chậm rãi liếc nhìn.
“Vài tiếng nữa.”
Tương Tư Hoành mím môi.
“Vậy bây giờ đưa đi bệnh viện…”
Tể Tể lắc đầu, liếc nhìn tử khí trên đỉnh đầu Trương Văn Tịnh đã dính vào tóc của cô ấy.
“Không cứu được nữa rồi!”
Tử khí bám vào đỉnh đầu, chẳng mấy chốc sẽ đi vào thiên linh cái và đến thẳng linh hồn.
Chắc hẳn các nhân viên công tác địa phủ đã nhận được tin và có lẽ họ sẽ đến đây sớm thôi.
Tương Tư Hoành thở dài như một ông cụ non.
“Ôi!”
Tể Tể cũng thở dài.
“Ôi!”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đang tập trung sự chú ý vào đám người Trương Văn Tịnh nên không để ý hai đứa nhỏ đang nói gì.
Tể Tể nhìn gia đình bà ba Hoắc rồi nhỏ giọng nói.
“Hôm nay sẽ có ba người đến địa phủ điểm danh.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Hả?”
Trước khi Tể Tể kịp lên tiếng thì lúc này Tương Tư Hoành mới nhớ đến câu kinh ngạc thốt lên của Tể Tể trước đó.
“Tể Tể, em nói món canh… món canh sao vậy?”
Tể Tể chép miệng: “Trong canh có thuốc.”
Tương Tư Hoành sững sờ, nhanh chóng nhìn sang mọi người.
Cậu ấy không hề quan tâm đến đám người bà ba Hoắc.
Nhưng đám người Hoắc Triệu Hàn, họ là vô tội.
“Tể Tể, vậy anh Triệu Hàn và những người khác…”
Tể Tể lắc đầu xua tay.
“Không sao, không sao, họ uống rất ít, hơn nữa món canh ở bàn chúng ta chỉ có thuốc mê nên anh Triệu Hàn và những người khác sắp ngất đi. Thứ chí mạng nằm ở bàn đám người bà ba Hoắc kia.”
Tương Tư Hoành: “…”
Tể Tể vừa dứt lời thì Hoắc Chí Khôn đột nhiên ôm bụng kêu rên.
“A!”
Đám người bà ba Hoắc, Hoắc Chí Dũng và Trương Giai Oánh cũng cảm thấy bụng đau âm ỉ.
Hoắc Triệu Lâm cũng cảm thấy khó chịu trong bụng.
Trương Văn Tịnh thấy vậy thì cười càng lớn tiếng hơn.
“Ha ha ha!”
Bà ba Hoắc ôm bụng mắng cô ấy.
“Trương Văn Tịnh, mày bị điên à! Không thấy bọn tao đang rất khó chịu sao mà mày còn cười! Triệu Lâm, mau cho nó một bài học đi, để nó biết quy tắc của gia đình mình!”
Ngô Thiên Thiên nhanh chóng đáp lời.
“Để cháu làm cho!”
Hoắc Triệu Hiên nhanh chóng ngăn cản.
“Cô…”
Cậu ấy còn chưa nói hết câu thì Ngô Thiên Thiên nhào tới bỗng hét lên một tiếng đau đớn.
“Á!”
Hoắc Tiểu Đồng và Hoắc Tiểu Hạ muốn nhìn xem chuyện gì đã xảy ra nhưng ý thức của cả hai dần mơ hồ rồi ngã xuống đất.
Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên và hai chàng trai cũng cảm thấy đầu óc choáng váng, một lúc sau họ cũng ngã xuống đất.
Trương Văn Tịnh rút con dao gọt trái cây ra khỏi ngực Ngô Thiên Thiên, trong mắt đầy sự hận thù.
“Ngô Thiên Thiên, tất cả là do mày mà ra!”
“Tất cả là do mày nên Triệu Lâm mới muốn chia tay với tao! Tại mày nên Triệu Lâm mới đánh tao! Nếu Triệu Lâm không đánh tao thì tao sẽ không bị thương và đứa con của bọn tao cũng sẽ không chết!”
“Ngô Thiên Thiên! Mày đáng chết!”
Dứt lời, cô ấy đẩy Ngô Thiên Thiên đã không còn bất kỳ phản kháng nào nữa ra, sau đó như bị quỷ nhập nhìn sang đám người bà ba Hoắc đang ôm bụng nằm bên mép bàn.
“Còn các người… cũng đáng chết!”
“Các người là con người và tao cũng là con người!”
Trương Văn Tịnh vừa nói vừa rơi nước mắt.
Giọng nói khàn khàn, vừa đau khổ lại thê lương.
Miệng của cô ấy đã có máu tươi tràn ra, cơ thể cũng đứng không vững, ngã xuống đất, dựa lưng vào ghế sofa đau đến toàn thân co giật, hai mắt trống rỗng, nói năng lộn xộn.
“Tại sao? Rốt cuộc tôi còn có cái gì chưa tốt? Tôi làm chưa đủ tốt ở chỗ nào?”
“Hoắc Triệu Lâm lừa dối tôi hết lần này đến lần khác, ngoại tình hết lần này đến lần khác, thậm chí còn kêu tôi chăm sóc cho Ngô Thiên Thiên đang mang thai! Ha ha ha! Ha ha ha!”
“Tám năm! Chúng ta ở bên nhau suốt tám năm trời, nhưng cuối cùng Hoắc Triệu Lâm à, mày xem tao là cái gì? Một gánh nặng không thể rũ bỏ, một con chó gọi thì đến, đuổi thì đi!”
“Bọn mày bắt nạt tao, làm nhục tao, tao cũng nhịn! Nhưng Hoắc Triệu Lâm, mày biết rõ tao đang mang thai mà mày còn đánh tao, đánh chết đứa con của chúng ta!”
Hoắc Triệu Lâm ôm bụng đau đến cả người co quắp, vẻ mặt đầy sự khó tin.
“Cô… cô đã bỏ thuốc vào trong đồ ăn ư?”
Trương Văn Tịnh với đôi mắt trống rỗng chợt sững sờ, sau đó lại cười, nụ cười vặn vẹo dữ tợn.
“Đúng vậy! Tao đã bỏ thuốc!”
Đám người bà ba Hoắc mềm nhũn và nằm liệt trên mặt đất.
“Mau lên, mau gọi cho 120!”
Đám người Hoắc Chí Khôn và Hoắc Chí Dũng vội vàng lấy điện thoại ra, chịu đựng cơn đau đớn run rẩy gọi cho 120.
Trương Văn Tịnh cảm thấy vô cùng sảng khoái khi thấy dáng vẻ hoảng sợ của họ.
“Có biết tại sao tao giữ cái thai chết lưu lại không? Bởi vì tao muốn bọn mày phải chôn cùng với con của tao!”
“Bọn mày đều đáng chết! Bọn mày đều đáng phải xuống địa ngục!”
Khi đang nói, Trương Văn Tịnh vừa hộc máu vừa rơi nước mắt, chậm rãi nhìn sang Tể Tể.