Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1601:
Đến khi Trương Văn Tịnh miễn cưỡng đứng vững lại thì anh nhanh chóng rút tay lại.
“Loảng xoảng” một tiếng, trà và cốc thủy tinh rải rác khắp sàn nhà.
Do Hoắc Trầm Lệnh đã kéo lấy tay áo nên Trương Văn Tịnh ngã xuống bên cạnh chân giường quý phi và không bị bỏng.
Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn cô ấy.
Anh không nói gì cả mà nhanh chóng rời đi.
Hoắc Triệu Lâm vội vàng kéo Trương Văn Tịnh có sắc mặt tái nhợt lên rồi đuổi theo.
“Chú Trầm Lệnh, Văn Tịnh nói muốn xin lỗi chú, vừa nãy cô ấy không cầm vững khay trà, xin lỗi chú.”
Hoắc Trầm Lệnh dừng lại, ông cụ cả Hoắc ở trước mặt cũng dừng lại.
Hoắc Trầm Lệnh còn chưa kịp lên tiếng thì ông cụ cả Hoắc đã không nhịn được.
“Được rồi, được rồi, Triệu Lâm, gia đình cháu thật là…”
Hoắc Triệu Lâm lộ vẻ mặt khó hiểu.
“Ông bí thư chi bộ, ông muốn nói gì?”
Ông cụ cả Hoắc vô cùng cạn lời.
Làm bộ không hiểu đúng không?
Ông cụ cả Hoắc thở dài, tận tình nói với Hoắc Triệu Lâm.
“Triệu Lâm, cháu từ nhỏ đã thông minh, ngoại hình cũng đoan chính, nếu cháu đặt mớ suy nghĩ lộn xộn này vào việc tập trung học hành và làm việc chăm chỉ thì sau này cháu không cần chú Trầm Lệnh giúp, cuộc sống của cháu cũng có thể ngày càng tốt lên!”
Hoắc Triệu Lâm cảm thấy khó hiểu.
“Ông bí thư chi bộ, cháu làm gì có suy nghĩ lộn xộn gì chứ?”
Ông cụ cả Hoắc nghẹn họng, này đúng là không cho một bạt tai vào mặt thì không chịu nói ra đúng không?
Hoắc Trầm Lệnh thờ ơ lên tiếng, ánh mắt khinh miệt và châm chọc.
“Hoắc Triệu Lâm, tôi là người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc, cậu đoán xem mỗi ngày tôi có thể gặp phải bao nhiêu người có thủ đoạn như cậu và người bên cạnh cậu vừa rồi đã làm?”
Ông cụ cả Hoắc gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy! Với giá trị và địa vị của Trầm Lệnh, có cô gái xinh đẹp nào mà chưa thấy qua? Cháu xem lại cháu… gia đình của cháu…”
Khuôn mặt tái nhợt của Trương Văn Tịnh bị kéo ra ngoài lập tức xấu hổ đến đỏ bừng.
Không còn giữ thể diện được nữa, cô ấy hất tay của Hoắc Triệu Lâm ra rồi nhanh chóng ôm mặt chạy về.
Hoắc Triệu Lâm: “…”
Hoắc Triệu Lâm muốn giải thích nhưng ông cụ cả Hoắc và Hoắc Trầm Lệnh đã rời đi rồi.
Hoắc Triệu Lâm giận đến khuôn mặt điển trai tối sầm lại.
…
Khi Tể Tể và Tương Tư Hoành tỉnh dậy thì Hoắc Trầm Lệnh đã trở lại.
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể không hồng hào khỏe mạnh như thường ngày thì Hoắc Trầm Lệnh có chút lo lắng.
“Tể Tể, có phải con thấy không khỏe không?”
Tể Tể mím môi.
“Cha ơi, Tể Tể muốn đi tìm quỷ xấu xa để ăn.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Gần đây có không?”
Tể Tể lắc đầu.
Hoắc Trầm Lệnh sờ vào đầu của con gái cưng.
“Vậy Tể Tể đợi thêm một ngày nữa đi, ngày mai Hoắc Triệu Lâm và Trương Văn Tịnh kết hôn, Yến Nguyệt Thần và cha của cậu ấy sẽ đến tham dự, đến lúc đó có lẽ con có thể tìm được quỷ xấu xa để ăn, bây giờ cha sẽ nấu đồ ăn cho con.”
Tể Tể kinh ngạc.
Tương Tư Hoành bên cạnh cũng kinh ngạc.
“Chú hai, tại sao Yến Nguyệt Thần và cha của anh ấy đến sẽ có quỷ xấu xa để ăn?”
Hoắc Trầm Lệnh cũng sờ vào đầu của Tương Tư Hoành.
“Khi chú đang trên đường từ nhà bà ba của hai đứa về đây thì nhận được điện thoại của cha Yến, nói rằng gần đây thật xui xẻo, vận xui đeo bám và bị thương.”
Tể Tể sửng sốt.
“Cha ơi, cha của anh Nguyệt Thần cũng là người trong Huyền Môn sao?”
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười lắc đầu.
“Không phải, nhưng ông ấy biết Nguyệt Thần là quỷ hút máu, ngày mai Nguyệt Thần đến đây chắc cũng sẽ mang theo quỷ hút máu đến đây.”
Tể Tể hai mắt sáng ngời.
Tương Tư Hoành cũng không khỏi thấy mong đợi.
Sau đó, hai đứa nhỏ cùng lúc nghĩ tới điều gì đó, đồng thanh hỏi cha nuôi Hoắc.
“Cha (chú hai), sao cha (chú) biết cha của anh Nguyệt Thần vậy?”
Sau khi đợi hai đứa nhỏ sửa soạn chỉnh chu lại thì Hoắc Trầm Lệnh xoay người đến nhà bếp, xắn tay áo lên và bắt đầu nhặt rau nấu cơm.
Anh vừa nhặt rau vừa giải thích với hai đứa nhỏ.
“Vốn dĩ không quen biết nhưng vì hai đứa biết Yến Nguyệt Thần, sau đó cha Yến đã liên lạc với cha (chú) hôm nay.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cười khúc khích.
“Hóa ra là vậy!”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng.
“Chắc hẳn ông ấy khá lo lắng cho sự an toàn của con trai mình!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành không hiểu.
“Tại sao?”
****
Hoắc Trầm Lệnh nhìn hai đứa nhỏ dễ thương, nói vài ba câu rồi đổi sang chủ đề khác.
Tại sao ư?
Bởi vì Yến Nguyệt Thần là quỷ hút máu!
Nhưng không thể đánh lại Tể Tể.
Tất nhiên là cha nuôi Hoắc không nói ra sự thật này với hai đứa nhỏ.
Vào ngày thứ hai sau khi đại hội thú cưng trường mẫu giáo kết thúc thì anh nhận được cuộc gọi từ cha nuôi của Yến Nguyệt Thần, Yến Trường Ly.
Khoảng hơn sáu giờ sáng, Tể Tể bị đánh thức bởi tiếng pháo nổ đùng đùng.
Do đói nên cô bé ngủ không được say giấc.
Khi tiếng ồn này vang lên thì cô bé lập tức mở to mắt.
Tương Tư Hoành cũng nhanh chóng bò dậy.
“Tể Tể, sao vậy?”
Tể Tể dụi đôi mắt to và ngây ngô nói.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể cũng không biết nữa.”
Hoắc Trầm Lệnh gõ cửa bước vào sau cuộc chạy bộ sáng sớm.
“Hôm nay nhà bà ba của hai đứa tổ chức đám cưới nên đã đốt pháo.”
Lúc này Tể Tể và Tương Tư Hoành mới nhớ ra hôm nay là ngày cưới của Hoắc Triệu Lâm và Trương Văn Tịnh.
“Tể Tể, Tiểu Tương, nếu không ngủ nữa thì dậy đi, đợi lát hồi xem khi nào đám người Yến Nguyệt Thần tới, lúc đó Tể Tể sẽ được khai tiệc.”
Tể Tể ngay lập tức cảm thấy vô cùng tỉnh táo.