Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1600:
“Trầm Lệnh, cháu đến đưa tiền đúng không?”
Nói xong, bà ta bắt đầu lau nước mắt.
“Ôi, Đông Hải và Tây Hải nhà bác vẫn đang nằm trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, tình trạng của Tây Hải đã khá hơn chút nhưng răng cửa đã rớt và miệng bị lệch, bác sĩ nói y thuật hiện giờ tiên tiến, chỉ cần có tiền là có thể làm phẫu thuật thẩm mỹ. Còn Đông Hải thì vẫn chưa tỉnh lại!”
Hoắc Trầm Lệnh không muốn nói gì cả, ung dung lấy điện thoại ra và mở camera ra.
Anh bật âm lượng lên rất lớn, đảm bảo mọi người trong phòng khách đều có thể nghe thấy.
Trong video là hình ảnh hai vợ chồng Hoắc Chí Dũng và Trương Giai Oánh dẫn hai đứa con trai Đông Hải, Tây Hải đến bệnh viện tư trong thị trấn để thăm khám.
Bất kể là video hay là âm thanh, mọi thứ đều rất rõ ràng.
Sau khi bác sĩ xử lý vết thương cho Đông Hải và Tây Hải, bác sĩ còn căn dặn họ những điều cần chú ý, sau đó bảo họ đi về.
Hoắc Chí Dũng và Trương Giai Oánh lập tức lắc đầu.
“Thế thì sao mà được? Con trai tôi bị thương ở đầu và mất cả răng cửa, bị thương nặng như vậy, sao có thể đi ngay lập tức chứ?”
Trương Giai Oánh nói thêm vào.
“Đúng! Nằm viện! Phải làm thủ tục nằm viện! Chúng ta phải ở ICU!”
…
Cuối cùng, quả thật có người được đưa vào ICU, nhưng người nằm trong đó không phải Đông Hải mà bà ba Hoắc luôn miệng nhắc đến mà là bác sĩ đã xử lý vết thương cho Đông Hải và Tây Hải.
Nguyên nhân cũng rất sốc.
Đông Hải tánh khí nóng nảy, do bác sĩ không đồng ý cho họ nằm viện, thế là Đông Hải cầm chiếc ghế bên cạnh lên đập vào đầu bác sĩ, bác sĩ bất tỉnh ngay tại chỗ và hiện vẫn đang nằm trong ICU.
Đám người ông cụ cả Hoắc: “…”
Bà ba Hoắc: “…”
****
Trong phòng khách im lặng như tờ.
Một lúc sau, con trai cả của bà ba Hoắc, cha của Hoắc Triệu Lâm, Hoắc Chí Khôn đứng ra nói.
Ông ta ngậm một điếu thuốc trong miệng và cau chặt mày.
“Trầm Lệnh, đoạn video này… lấy từ đâu vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt, anh biết Hoắc Chí Khôn muốn nói gì nên anh lập tức dùng một câu chặn hết mọi thứ phía sau.
“Đoạn video này do phòng giám sát của bệnh viện thị trấn gửi đến, không hề liên quan đến chuyện quay lén!”
Hoắc Chí Khôn cười.
“Trầm Lệnh, lời này của cậu thật là, anh Chí Khôn không phải có ý đó!”
Dứt lời, ông ta lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá rồi phát cho từng người của đám người ông cụ cả Hoắc.
Ông ta vừa phát thuốc vừa xin lỗi.
“Thật là làm phiền ông bí thư chi bộ, ông hai, chú năm và Trầm Lệnh phải đến đây một chuyến, vừa hay cũng đến đây rồi thì hút một điếu thuốc vui lấy vía.”
Dứt lời, ông ta liếc nhìn đứa con cả Hoắc Triệu Lâm, thế là Hoắc Triệu Lâm đi tới và kéo theo Trương Văn Tịnh.
“Chú Trầm Lệnh, ông bí thư chi bộ, ông hai, ông năm, bọn cháu sẽ đi pha trà cho mọi người ngay.
”
Ông cụ cả Hoắc chỉ muốn xử lý xong việc rồi rời đi thật nhanh.
“Không cần đâu.” Nhưng ông cụ năm Hoắc đã nhận lấy điếu thuốc của Hoắc Chí Khôn rồi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
Ông cụ cả Hoắc giận dữ trừng mắt nhìn họ.
Nhưng người ta chịu ngồi xuống thì ông cũng không thể nói không cho ngồi, đây không phải nhà của ông.
Thế là ông cụ cả Hoắc nhanh chóng vào thẳng chủ đề.
“Chí Khôn, hôm nay Trầm Lệnh mời chú bác chúng ta đến đây, chủ yếu là vì sáng nay mẹ cháu đã đến nhà bác kể về chuyện Đông Hải và Tây Hải bị con gái và cháu của Trầm Lệnh đánh.”
“Vì video vừa rồi đã rất rõ ràng rồi nên chuyện này coi như kết thúc.”
Tào Tú vừa nghe thấy vậy thì không chịu.
“Coi như kết thúc ư? Sao có thể coi như kết thúc được?”
Ông cụ cả Hoắc tối sầm mặt lại.
“Thế nào? Chẳng lẽ các người còn có thể bồi thường tổn thất tinh thần cho Tể Tể và Tiểu Tương người ta sao?”
Tào Tú cứng họng.
Hoắc Chí Khôn cười.
“Đền, đền, đền! Cái gì nên đền thì nhất định phải đền!”
Dứt lời, ông ta nhìn Hoắc Trầm Lệnh có vẻ mặt điềm tĩnh.
“Mặc dù hiện giờ Trầm Lệnh là người cầm quyền của gia tộc số một của Hoa Quốc, không thiếu vài ba thứ lắt nhắt nhưng làm sao cũng phải thể hiện chút lòng thành, kẻo hai đứa nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương bị uất ức, đúng không?”
Ông cụ cả Hoắc không khỏi lại liếc nhìn Hoắc Chí Khôn.
Lúc này, Hoắc Chí Khôn suốt ngày quanh quẩn trên bàn cờ bạc mà lại nói ra câu nói của người ư?
Hoắc Trầm Lệnh cũng cười, một nụ cười giả trân.
“Đúng vậy! Đây là lần đầu tiên Tể Tể và Tiểu Tương về nhà tổ tiên, thế mà bị đồn đãi rằng đánh Hoắc Đông Hải và Hoắc Tây Hải vào ICU, hai đứa nhỏ vô cùng tủi thân, đúng là nên được đền bù!”
Dứt lời, Hoắc Trầm Lệnh nhìn Hoắc Chí Khôn với vẻ mặt thờ ơ và ánh mắt lạnh băng.
“Anh Chí Khôn định bồi thường như thế nào?”
Nụ cười của Hoắc Chí Khôn không hề thay đổi.
“Về vấn đề bồi thường như thế nào thì đương nhiên phải đợi gia đình Chí Dũng về giải quyết, tin đồn này không phải do anh nói, cũng không phải do đám người Triệu Lâm nhà anh nói.”
Ông cụ cả Hoắc trợn mắt bất chấp hình tượng.
“Nếu như vậy thì đợi Chí Dũng trở về, cháu nói với đám người Chí Dũng đi!”
Dứt lời, ông cụ cả Hoắc chuẩn bị rời đi.
Hoắc Triệu Lâm và Trương Văn Tịnh đã pha trà xong và vừa hay đang bưng tới.
Khi thấy Hoắc Trầm Lệnh chuẩn bị rời đi thì Hoắc Triệu Lâm nhanh chóng đẩy Trương Văn Tịnh.
Trương Văn Tịnh loạng choạng, cô ấy lập tức đổ hai tách trà nóng trên khay lên người Hoắc Trầm Lệnh.
“Á!”
Hoắc Trầm Lệnh nhanh tay lẹ mắt né tránh.
Khi thấy trà nóng hổi và Trương Văn Tịnh đang hoảng sợ, cuối cùng anh nhướng mày và đưa tay kịp thời kéo lấy tay áo của Trương Văn Tịnh.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ