Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1599:
Cô bé ăn rất ngon miệng.
Cô bé ăn ngoàm ngoàm, đôi mắt to vừa sáng vừa linh động, ăn vô cùng ngon miệng, khiến gia đình bốn người nhà Hoắc Khánh Dương cũng vô cùng thèm ăn.
Kết quả cuối cùng là… cơm không đủ ăn.
May thay nhà ông cụ cả Hoắc ở bên cạnh, ở nhà còn có bốn năm cân bánh màn thầu lớn mới mua nên bảo Hoắc Triệu Hiên mang qua đây.
Sau khi ăn xong, Tể Tể cố gắng phình bụng ra, kẻo mọi người nhận thấy bụng của cô bé vẫn còn phẳng lì.
Không đủ ăn!
Hoàn toàn không đủ ăn!
Tuy đồ ăn cha nuôi nấu quá mặn hoặc có vị lạ vô cùng nhưng được cái nhiều!
Vì vậy, sau bữa trưa, Tể Tể đợi cha nuôi trần gian cùng gia đình của ông bí thư chi bộ trò chuyện thêm một hồi rồi cô bé mới nắm tay Tương Tư Hoành, gọi Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn đi lon ton theo cha nuôi về nhà.
Sau khi cha nuôi Hoắc biết được tài nấu nướng của mình thì anh cũng không nấu nướng bừa bãi nữa.
Anh biết nấu cơm!
Bánh màn thầu thì đến siêu thị ở phía tây trang viện để mua!
Về các món ăn...
Cà rốt, bắp cải, khoai tây, miến, sườn heo và thịt thì hầm chung một nồi!
Còn gia vị…
Cha nuôi Hoắc buộc phải gọi video để xin bà cụ Hoắc, mẹ mình chỉ giáo.
Sau khi biết được điều khó khăn của con trai mình thì bà cụ Hoắc chậc chậc thở dài!
“Nếu những cô gái ở trên mạng cứ kêu la khóc lóc muốn kết hôn với người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc biết được người mà họ muốn lấy thậm chí không biết nấu cơm…”
Cha nuôi Hoắc mặt không cảm xúc.
“Con có tiền!”
Bà cụ Hoắc: “Nhưng con không biết nấu cơm!”
Cha nuôi Hoắc giữ vững lập trường.
“Con có tiền!”
Bà cụ Hoắc khinh bỉ: “Thậm chí không biết nấu nướng!”
Cha nuôi Hoắc vẫn kiên trì.
“Con có tiền!”
Bà cụ Hoắc cười ha hả.
“Thế con gọi video cho mẹ làm gì?”
Cha nuôi Hoắc đưa ống kính về phía hai đứa nhỏ đang chờ được ăn.
“Con có con!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành rũ mắt xuống, trông vô cùng đáng thương.
“Bà nội ơi, bọn cháu đói, có tiền đảm bảo được ăn no!”
Bà cụ Hoắc: “…”
Bà cụ Hoắc nhìn cái xẻng nấu ăn trong tay, rồi lại nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương trong video, bà ấy thực sự rất muốn xẻng đứa con trai khốn nạn này một phát!
“Tể Tể, Tiểu Tương chờ chút, bà nội sẽ dạy cha, chú hai của hai đứa nấu cơm ngay!”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh nhếch lên.
“Cảm ơn mẹ!”
Bà cụ Hoắc vẫy chiếc xẻng nấu ăn trong tay với anh!
Hoắc Trầm Lệnh giả vờ như không nhìn thấy.
Trong bếp có đủ loại gia vị, Hoắc Trầm Lệnh vẫn chưa đến nỗi không phân biệt được gia vị ngũ cốc.
Dù muối và đường có màu giống nhau nhưng với thân phận là giám đốc bá đạo Hoắc Trầm Lệnh đều vô cùng cảnh giác mỗi khi bỏ thứ này vào.
Nếm thử trước rồi mới bỏ vào.
Một tiếng rưỡi sau, nắp nồi được nhấc lên, mùi thức ăn thơm ngon ngào ngạt.
Tể Tể thèm ăn đến chảy nước miếng.
“Xuỵt… Wow! Cha ơi, thơm quá!”
Tương Tư Hoành cũng không khỏi nuốt nước miếng khi nhìn nồi đồ ăn lớn đầy ấp vẫn đang sôi ùng ục.
“Chú hai, cháu cảm thấy nồi này ăn được!”
Cha nuôi Hoắc ưỡn lưng thẳng tắp.
“Thế thì chén thôi.”
Hai đứa nhỏ reo hò.
Cha nuôi Hoắc nếm thử một miếng, mặc dù hương vị vẫn không ngon bằng tài nấu nướng của mẹ nhưng ít nhất không bị quá mặn hoặc có mùi vị hỗn tạp.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vô cùng ủng hộ.
Hoắc Trầm Lệnh lại múc cho Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn mỗi đứa một bát lớn.
Cả nhà lại bắt đầu ăn uống.
Cuối cùng, ngay cả chút nước canh còn sót lại dưới đáy nồi lớn trên bếp cũng bị Tể Tể dùng bánh màn thầu chấm cùng ăn sạch.
Cô bé gặm một khúc xương lớn, miệng dính đầy dầu mỡ.
“Cha ơi, ngon quá!”
Tương Tư Hoành ăn đến no nê.
“Chú hai, ngày mai cháu còn muốn ăn như vậy nữa!”
Cha nuôi Hoắc cảm thấy phấn khích vui mừng hơn cả việc ký được hợp đồng trị giá hàng tỷ đồng.
“Được!”
Cái bụng nhỏ của Tể Tể như một cái hố không đáy vậy, dù đã ăn cả nồi lớn nhưng bụng của cô bé vẫn phẳng lì.
Nhưng để cha nuôi không lo lắng, cô bé phình bụng ra chạy lon ton vào phòng.
“Cha ơi, Tể Tể muốn ngủ trưa.”
Hoắc Trầm Lệnh bật cười: “Được.”
Tương Tư Hoành cũng tạch tạch chạy vào.
“Chú hai, cháu cũng đi ngủ.”
“Được!”
Hoắc Trầm Lệnh vừa hay nhân lúc hai đứa nhỏ đang ngủ trưa để giải quyết việc Tào Tú hét giá trên trời.
Cách giải quyết cũng rất đơn giản, anh chuẩn bị đầy đủ thông tin.
Trong thị trấn có tổng cộng hai bệnh viện, một bệnh viện công lập và một bệnh viện tư.
Nhưng rất ít người biết được việc ông chủ đứng đằng sau bệnh viện tư này chính là tập đoàn nhà họ Hoắc.
Gia đình Hoắc Chí Dũng vì muốn chặt Hoắc Trầm Lệnh một khoản tiền nên họ không có đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện công lập kiểm tra, mà là đến bệnh viện tư này.
Cái gì mà vẫn còn ở ICU, tất cả đều là dối trá.
Khi trời tối, Hoắc Trầm Lệnh thấy hai đứa bé còn đang ngủ, thế là anh đến nhà ông cụ cả Hoắc bí thư chi bộ thôn trước, sau đó cùng ông cụ cả Hoắc đến nhà ông cụ hai Hoắc, rồi gọi cả chú năm, bốn người cùng nhau đến nhà bà ba Hoắc Tào Tú.
Trong nhà bà ba Hoắc, ngoài gia đình bốn người Hoắc Chí Dũng và gia đình bốn người Hoắc Chí Khôn ra thì cả cô dâu Trương Văn Tịnh cũng ở đây.
Nhưng trong nhà thật buồn tẻ, không hề giống như ngày mai sẽ tổ chức đám cưới vậy.
Trên bàn có để một vài hạt dưa, nhãn và kẹo cưới.
Khi thấy họ đến, bà ba Hoắc vừa dọn dẹp hạt dưa, nhãn và kẹo cưới, vừa chào hỏi với đám người ông cụ cả Hoắc, sau đó vào thẳng chủ đề.