Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1589:
Giọng nói của Hoàng Tử Dẫn thì lại rất bình thản và dịu ngoan.
“Người có số, yêu có đạo, có thể gặp lại được cậu chủ là tôi đã đủ thỏa mãn rồi.”
Chu Đại Phúc: “…”
Cũng đều là yêu quái với nhau, nhưng chẳng lẽ bởi vì một bên đã chết thành quỷ tu nên suy nghĩ khác với yêu quái bình thường là mình sao?
Chu Đại Phúc không ở yên một chỗ được, nó rất tò mò mọi thứ xung quanh đây.
Nó bàn bạc với Hoắc Trầm Lệnh một chút, Hoàng Tử Dẫn ở nhà trông nhà, nó đi ra ngoài đi dạo.
Hoàng Tử Dẫn không có ý kiến, nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở nó một câu.
“Ông chú ý an toàn đấy nhé, dù sao thì bây giờ ông là…”
Chu Đại Phúc lại cúi đầu nhìn về phía bản thân mình, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn lên trời.
“Tôi biết mà, cậu cứ yên tâm đi.”
Mặc dù từ một người đẹp trai khôi ngô tuấn tú biến thành một con heo nhỏ nhưng mà sức mạnh của nó vẫn còn.
Kết quả Chu Đại Phúc vừa mới đi ra khỏi nhà mới có vài phút thì đã gặp một đám chó đang đi tuần tra xung quanh thôn trang.
Đám chó thấy một con heo mập đang đi lung tung thì hai mắt sáng rực lên, nhanh chóng ùa tới tấn công.
Chu Đại Phúc: “…”
Chu Đại Phúc tức giận, đúng là heo xuống dưới núi bị chó bắt nạt mà.
Hơi thở của yêu quái được thả ra, đám chó lập tức co quắp cái đuôi lại, cả đám run như cầy sấy, rên ử ử.
Chu Đại Phúc lắc lắc cái đuôi nhỏ.
Kết quả vừa lắc được vài vòng thì đã bị ai đó nắm lấy, người nọ còn nhấc nguyên con heo nhỏ lên trên không trung.
Hoắc Trầm Lệnh vừa đúng chạy bộ ngang qua nơi này đang nắm đuôi heo nhỏ xách lơ lửng.
“Giỏi quá nhỉ?”
Chu Đại Phúc vươn cái móng nhỏ lên chào hỏi.
“Hi… tôi…”
Khuôn mặt Hoắc Trầm Lệnh lạnh như tờ nhìn chằm chằm vào Chu Đại Phúc, khóe mắt thấy có người tới gần thì nhỏ giọng nói với Chu Đại Phúc bằng âm lượng chỉ có hai người nghe được.
“Nếu như mày dám nói tiếng người thì Tể Tể sẽ được ăn món heo sữa quay sau khi tỉnh dậy đấy.”
Chu Đại Phúc: “Ụt ụt, éc éc… ụt éc ụt éc…”
Hoắc Trầm Lệnh đặt Chu Đại Phúc xuống bụi cỏ ven đường, sau đó rút một cái khăn ướt từ trong túi quần ra, vừa lau tay vừa chê.
Dùng hết một bịch khăn giấy ướt nhưng ông ấy vẫn chưa hết chê.
Một bà lão đang tới gần chỗ ông ấy.
Khuôn mặt bà ấy trông có vẻ rất vui.
“Là Trầm Lệnh hả cháu?”
Hoắc Trầm Lệnh cười khẽ.
“Thím hai, là cháu đây.”
Bà hai Hoắc cười ha hả, khuôn mặt vô cùng hiền lành, dù cho tóc bà ấy đã trắng bạc phơ nhưng đôi mắt của bà ấy vẫn sáng ngời, nhìn rất phúc hậu.
“Cháu tới đêm qua à? Có chuyện gì hả cháu? Cha mẹ cháu, Trầm Huy, Trầm Vân và Nguyên Tu có cùng về không cháu? Còn có mấy đứa nhỏ nữa.
”
Nhắc tới người nhà thì khuôn mặt Hoắc Trầm Lệnh dịu dàng hẳn.
“Chỉ có cháu cùng với Tể Tể và Tiểu Tương về thôi ạ. Cháu có chút việc phải làm ở gần đây, lại nghĩ hai đứa bé chưa tới nhà cũ bao giờ nên sau khi xong việc thì dẫn hai đứa về luôn.”
Bà hai Hoắc cười gật gật đầu.
“Được được được. Con nuôi cũng là con cháu nhà mình mà, nên dẫn về nhà cũ thắp cho tổ tiên một nén nhang. Lát nữa nhớ dắt mấy đứa nhỏ tới nhà thím hai ăn sáng nhé, thím hai còn chưa được gặp hai đứa nó bao giờ đâu, nghe bảo hai đứa đáng yêu lắm có đúng không?”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhẹ nhàng từ chối ý tốt của bà hai Hoắc.
“Cảm ơn thím hai, nhưng mà Tể Tể và Tiểu Tương hôm qua mãi tới khuya mới ngủ, chỉ sợ không thể dậy sớm nổi. Chờ khi nào rảnh rỗi thì cháu sẽ dẫn hai đứa nó qua nhà thím cho biết nhà.”
Bà hai Hoắc vẫn cười vui vẻ.
“Được được được.”
Chờ sau khi bà hai Hoắc rời đi rồi thì Hoắc Trầm Lệnh mới liếc mắt nhìn về phía bụi cỏ.
Chu Đại Phúc đã sớm chạy mất xác rồi.
Nhưng bên trong thôn trang thỉnh thoảng truyền tới giọng người nói chuyện.
“Mới vừa rồi bà có thấy không? Một con heo con thiệt là béo.”
“Có thấy, có thấy, là một con heo đen nhỏ, nhưng mà mập ghê đó, cái bụng chà sát dưới đất luôn.”
“Không biết heo của nhà ai nuôi đấy nhỉ? Nếu như không có chủ thì tôi sẽ tìm bắt nó về nhà nuôi.”
…
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Muốn vứt con heo mập đó ghê luôn.
****
Tể Tể ngủ hết hai ngày, tới chín giờ sáng ngày thứ ba mới tỉnh.
Vừa mở mắt ra thấy mình ở trong một căn phòng xa lạ, cô bé còn có chút mê mang.
Tương Tư Hoành đang xem phim trên điện thoại, nghe thấy tiếng động thì vội vàng nhìn sang.
“Tể Tể, em tỉnh rồi hả?”
Tương Tư Hoành vội vàng vứt điện thoại lên ghế sô pha rồi nhào qua chỗ Tể Tể.
“Tể Tể, cuối cùng thì em cũng đã dậy rồi.”
Tương Tư Hoành không chờ Tể Tể nói thì đã hướng ra phía ngoài cửa la lớn lên.
“Chú hai ơi, Tể Tể dậy rồi nè. Chú hai ơi, Tể Tể tỉnh rồi nè.”
Hoắc Trầm Lệnh đang ở phòng khách tiếp khách, là ông bí thư già của thôn trang, cũng là cụ già lớn tuổi nhất đang sống ở thôn trang nhà họ Hoắc, ông ấy như là một vị già làng trong thôn vậy.
Hoắc Trầm Lệnh nghe được tiếng động, còn chưa kịp nói gì thì ông cụ cả Hoắc đã cười rộ lên.
“Cháu mau đi qua đó xem thử đi. Ông tới để đưa thiệp cưới, mấy bữa nữa nhớ dẫn hai đứa nhỏ qua ăn tiệc đấy nhé.”
Dường như sợ Hoắc Trầm Lệnh từ chối không đi, ông ấy còn nói thêm.
“Cháu yên tâm, chỉ là một bữa cơm mà thôi, đám cưới của bọn họ được tổ chức đơn giản lắm.”
Ông cụ cả Hoắc nói xong thì bảo Hoắc Trầm Lệnh mau qua đó xem thử mấy đứa nhỏ làm sao.
“Ông cũng về đây.”