Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1590:
Hoắc Trầm Lệnh cũng đang lo lắng cho Tể Tể nên gật đầu chào ông ấy rồi nhanh chóng đứng dậy, vội vàng chạy về phía phòng ngủ.
Tể Tể đã đứng dậy rửa mặt đánh răng xong xuôi rồi, Tương Tư Hoành đang cầm cây lược gỗ chải tóc giúp cô bé.
Hai đứa nhóc đang nói chuyện rôm rả.
“Anh Tiểu Tương, trong thôn trang có tiệm cắt tóc không anh? Tể Tể muốn cắt tóc.”
Tương Tư Hoành vội vàng lắc đầu, động tác chải đầu nhẹ hơn.
Nhưng mà tóc của Tể Tể quá nhiều, đuôi tóc lại còn bị rối dính cục cục lại.
Bởi vì cô bé đã ngủ hai ngày rưỡi, lại còn thường xuyên lăn qua lăn lại, toàn thân quay ba trăm sáu mươi độ, có lúc thì vùi vào trong lòng cha nuôi của mình ủi ủi, thế nên giờ tóc cô bé như một cái tổ chim, vừa rối vừa phồng.
“Không được, không cần phải cắt đâu Tể Tể, tại anh không quen tay thôi, để anh chải một lúc là sẽ quen tay thôi mà.”
Tể Tể: “Nhưng mà thế thì sẽ lâu lắm.”
Tương Tư Hoành cười hì hì.
“Chờ anh quen tay rồi thì sẽ nhanh lắm.”
Tể Tể phồng hai má lên, gật gật đầu.
“Tể Tể nghe lời anh Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành vui vẻ cười híp cả mắt.
Hoắc Trầm Lệnh bước vào trong phòng.
“Tể Tể.”
Thấy cha nuôi của mình, Tể Tể ngẩng đầu lên.
Tương Tư Hoành bị hành động bất ngờ của bé dọa giật mình, nhanh chóng lấy lược ra, nhưng tóc Tể Tể cũng đã bị đứt mất mấy cọng.
“Tể Tể, em có đau lắm không?”
Tể Tể cười híp mắt lắc lắc đầu.
“Anh Tiểu Tương đừng lo, Tể Tể không thấy đau một chút nào hết á.”
Chỉ bị đứt vài cọng tóc mà thôi, chút đau đớn này với cô bé mà nói giống như bị cù lét thôi ấy mà.
Hoắc Trầm Lệnh xoa xoa cái đầu tổ chim của Tể Tể, lại nhìn khuôn mặt cô bé vẫn còn trắng nhợt, vô cùng đau lòng.
“Tể Tể bị thương nặng lắm sao con?”
Tể Tể nghĩ nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Có điều cô bé cũng không sốt ruột, giọng nói non nớt giải thích cho cha nuôi của mình.
“Cha ơi, mặc dù là Tể Tể bị thương nhưng mà hiện tại trên trần gian có rất nhiều quỷ hút máu, khả năng tự chủ của bọn họ rất kém, Tể Tể ăn vài con là sẽ lành mau thôi.”
Hoắc Trầm Lệnh bế con gái cưng lên, ừ nhẹ một tiếng.
Nhưng mà lời nói của cô bé lại làm cho cha nuôi Hoắc đau lòng không thôi.
Trước khi ăn quỷ hút máu còn không phải là phải đánh một trận mới ăn được sao?
Cha nuôi Hoắc chợt nhớ tới con quỷ hút máu đời đầu mà lần trước con gái cưng nhà mình có nhắc tới, tên gì ấy nhỉ?
“Tể Tể, lần trước con có nói có quen một con quỷ hút máu đời đầu đó, tên cậu ta là gì nhỉ?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh trả lời.
“Yến Nguyệt Thần (anh Nguyệt Thần).”
Hoắc Trầm Lệnh mím môi.
“Sao con quen biết được cậu ta?”
Tể Tể lập tức trả lời.
“Tể Tể gặp anh ấy ở đại hội thú cưng của trường mẫu giáo á, Tể Tể ăn thú cưng của anh ấy, đó là một con quạ máu.
Hoắc Trầm Lệnh níu mày.
“Cậu ta không tới tìm con bắt đền à?”
Tương Tư Hoành trả lời thay Tể Tể.
“Có tìm, nhưng mà không phải tới để bắt đền mà là tới báo cho Tể Tể biết con quạ máu kia là do Vương Kiệt Tây phái tới để giám thị anh ấy, bảo Tể Tể phải cẩn thận.”
Tương Tư Hoành nói tới đó thì bĩu môi một cái rồi mới tiếp tục nói.
“Anh ấy còn nói anh ấy sẽ bảo vệ Tể Tể nữa.”
Đầu não của Hoắc Trầm Lệnh lập tức hoạt động.
Hoắc Trầm Lệnh không nói kế hoạch của ông ấy cho hai đứa bé biết, ông ấy chỉ giúp Tể Tể chải tóc lại, bế Tể Tể với cái đầu tóc được cột xiên xiên vẹo vẹo, một tay thì nắm lấy tay của Tương Tư Hoành đi tới phòng ăn.
Tể Tể rất đói.
Một bàn cơm lớn đã bị bọn họ ăn sạch sẽ.
Hoắc Trầm Lệnh vào bếp ôm nồi cơm điện ra ngoài, bên trong là một nồi canh xương với bắp.
Ông ấy định múc một chén cho Tiểu Tương, nhưng Tiểu Tương lại lắc đầu.
“Chú hai ơi, cháu no rồi, chú múc cho Tể Tể ăn đi.”
Tể Tể nhìn nồi canh, nghĩ tới vị của đồ ăn ở trong miệng, lại sờ sờ cái bụng nhỏ của mình, sau đó trườn một cái nhảy khỏi ghế chạy ra ngoài.
“Cha ơi, Tể Tể ăn no rồi, Tể Tể muốn uống nước. Tể Tể đi uống nước đây, cha ăn canh đi nha.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Lệnh đúng là có hơi đói.
Tể Tể ngủ suốt hai ngày, ông ấy lo lắng tới mức ăn không vô.
Hai ngày này đều đi theo Tiểu Tương ăn bánh kem được Giang Lâm để trong cốp sau xe.
Nhưng mà trong nhà còn có một đứa bé nữa, không thể không nấu cơm được.
Hôm qua khó có được một ngày rảnh rỗi, thế là Hoắc Trầm Lệnh làm một mâm cơm thiệt lớn, Tiểu Tương vừa ăn được mấy miếng đã bảo no rồi, ông ấy không muốn ăn, thế là bảo Tiểu Tương mang đi cho Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn ăn.
Hoàng Tử Dẫn ăn rất ngon miệng, dù sao thì đây cũng là đô ăn mà cậu chủ nhỏ mang cho nó, nó vô cùng vui vẻ, mặc dù vị của đồ ăn hơi lạ nhưng nó cũng không quan tâm.
Chu Đại Phúc vừa ăn vừa khóc.
Mấy món này…
Bộ muốn đầu độc nó chết rồi mang đi làm heo sữa quay hay gì vậy?
Hoắc Trầm Lệnh không ăn cơm đàng hoàng mấy ngày nay rồi, giờ nhìn một nồi canh xương với bắp, đột nhiên thấy thèm.
Ông ấy múc cho mình một chén, phần canh còn lại thì chia ra làm hai bát, để lên bàn rồi hướng ra phía ngoài cửa mà kêu.
“Ê!”
Hoàng Tử Dẫn chạy tới.
Chu Đại Phúc chỉ hận không thể chui vào trong khe hở của miếng gạch lót nền ở ngoài sân, biểu diễn ảo thuật biến mất tại chỗ.
Hoàng Tử Dẫn nhìn Hoắc Trầm Lệnh còn chưa ăn thì chạy chậm lại.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ