Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1588:
“Chú hai ơi, cháu và Tiểu Hoàng cũng muốn đi theo chú.”
Kế Nguyên Tu: “Thế em sẽ đi theo anh cả để dẫn mấy đứa nhỏ về thành phố.”
‘Mấy đứa nhỏ’ Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”
Câu nói này được nói ra từ miệng của Kế Nguyên Tu nghe nó cứ bị làm sao sao ấy.
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.
“Con heo kia, đi xuống đi.”
Chu Đại Phúc: “…”
****
Hoắc Trầm Huy dẫn mấy đứa lớn lái xe quay về thành phố, Hoắc Trầm Lệnh thì bế Tể Tể, Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn đi theo bên cạnh, Tương Tư Hoành thừa dịp trời tối đen mà dùng phép thuật dịch chuyển mọi người tới nơi cần đến.
Thế nên bọn họ tới thôn trang của nhà họ Hoắc chỉ tốn có nửa tiếng đồng hồ.
Hoắc Trầm Lệnh dẫn mọi người tới nhà cũ của nhà họ Hoắc, sau khi ông ấy đặt Tể Tể xuống cái giường mềm mại thì mới lấy điện thoại ra gọi cho Giang Lâm.
“Giang Lâm, cậu điều người lái xe tới nhà cũ của nhà họ Hoắc ở trang viên trước khi trời sáng cho tôi.”
Giang Lâm đang ngủ mơ mơ màng màng nên chỉ ậm ậm ừ ừ đáp lại.
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày.
“Giang Lâm, điều xe tới nhà cũ của nhà họ Hoắc cho tôi.”
Giang Lâm giật mình, lập tức tỉnh táo.
“A, vâng thưa sếp.”
Nhà cũ của nhà họ Hoắc?
Nhà cũ của nhà họ Hoắc cách thành phố tới ba, bốn tiếng lái xe lận đó.
Bây giờ là mấy giờ rồi ấy nhỉ?
Giang Lâm quay đầu xem đồng hồ, lần này thì anh ta đã tỉnh hẳn.
“Một giờ sáng rồi á?”
Giang Lâm không dám nhây giờ nữa, sợ ông chủ nhà mình có việc gấp nên quyết định tự mình lái xe tới.
Sau đó còn không quên gọi điện thoại cho một lái xe khác, báo cho người ta sau mười phút nữa thì lái xe tới nhà cũ của nhà họ Hoắc luôn.
Rạng sáng năm giờ, Giang Lâm đã lái xe dừng ở trước cửa nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên mở ra.
Giang Lâm sợ tới mức muốn bay màu.
Tương Tư Hoành từ bên trong nhảy nhót chạy ra.
“Chú Giang, chú lái xe tới rồi đấy à.”
Giang Lâm: “…”
À thì ra là một con cương thi nhỏ.
Tương Tư Hoành cười híp mắt đi vòng quanh anh ta một vòng.
“Chú Giang ơi, trời còn sớm, chú có muốn đi vào trong ngủ một giấc lấy sức không? Tể Tể và chú hai còn đang ngủ á.”
Giang Lâm còn chưa kịp nói gì thì đã thấy một con chó vàng gầy nhom và một con heo đen nhỏ mập ú từ bên trong nhà chạy ra ngoài.
Hoàng Tử Dẫn ngẩng đầu.
“Cậu chủ nhỏ, cậu cũng đi nghỉ ngơi đi, để tôi tiếp khách cho.”
Chu Đại Phúc: “Tôi cũng giúp cậu tiếp khách.”
Giang Lâm: “…”
Tương Tư Hoành không chú ý tới khóe miệng và khóe mắt của Giang Lâm đang giật giật, cậu bé còn đang bận nói chuyện với Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn.
“Tiểu Hoàng và Đại Phúc, hai bọn mày không được nói chuyện sau khi trời sáng đấy nhé, không được để người ở trong thôn trang này phát hiện ra hai bọn mày biết nói tiếng người, có nhớ không?”
Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn đều cùng gật đầu.
“Cậu chủ cứ yên tâm.”
Giang Lâm: “…”
Giang Lâm nuốt một ngụm nước bọt, cổ cứng ngắc quay đầu nhìn vào bên trong sân lớn.
“Tiểu Tương, ông chủ đâu rồi? Chú cần gặp ông chủ.”
“Chú Giang, để cháu dắt chú đi.”
“Được.”
Lòng bàn chân của Giang Lâm cứ như được bôi thêm dầu nhớt, chạy còn nhanh hơn cả Tương Tư Hoành.
Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn thì đang nói chuyện riêng.
“Người của chú hai của cậu chủ của mày cũng được đấy chứ, trông rất gan dạ.”
Hoàng Tử Dẫn đã thấy tay Giang Lâm đang run rẩy, nhưng cậu chủ đã gọi người ta là chú Giang thì thân là người hầu của cậu chủ thì nó cũng phải theo lời của cậu chủ nói.
Nó giả vờ như không thấy gì hết.
“Ừ, người nhà bây giờ của cậu chủ rất tốt, bây giờ cậu chủ hoạt bát hơn lúc còn sống nhiều.”
Cửa lớn tự động đóng lại, hai con yêu quái đứng ở sau cửa vừa nói chuyện vừa canh nhà.
Sau khi Giang Lâm gặp Hoắc Trầm Lệnh thì người lái xe còn lại mới tới.
Trời vừa mới tờ mờ sáng thì thôn trang của nhà họ Hoắc đã náo nhiệt.
Có tiếng gà trống gáy, có tiếng chó sủa gâu gâu, còn có tiếng người đi qua lại, tiếng nước chảy, tiếng mở cửa…
Trên nóc nhà có cái ngói đen tường trắng có khói lượn lờ bay ra từ trong ống khói sau bếp. thỉnh thoảng có tiếng khóc của mấy đứa trẻ con hoặc là tiếng cười đùa của bọn họ, toàn cảnh bình yên khiến cho lòng trầm tĩnh lại.
Tể Tể vẫn còn đang ngủ, cô bé thậm chí còn ngáy nữa.
Tương Tư Hoành cũng ngủ rất say, trong cổ họng còn phát ra tiếng ngáy nhỏ.
Nhưng Tể Tể khi ngủ thì cái bụng nhỏ của cô bé cũng nâng lên hạ xuống theo tiếng thở.
Còn thân là cương thi Tương Tư Hoành thì bụng không hề hoạt động.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn hai đứa nhỏ cười cười, lấy gối đặt xung quanh hai đứa nhỏ chặn lại, sau đó mới xoay người xuống giường, đổi một bộ đồ thể thao rồi bắt đầu chạy bộ vào buổi sáng sớm.
Trước khi ông ấy đi ra ngoài thì còn quay đầu nhìn về phía Hoàng Tử Dẫn và Chu Đại Phúc.
“Canh cửa cho cẩn thận đấy, trước khi tôi về thì không được phép cho ai vào trong cả.”
Hoàng Tử Dẫn cũng nhớ tới lời cậu chủ đã dặn.
Sau khi trời sáng thì tuyệt đối không được phép nói tiếng người, đành phải lắc lắc đuôi tỏ vẻ mình đã biết.
Chu Đại Phúc: “… Được… Ụt éc, ụt ét…”
Hoắc Trầm Lệnh liếc nó một cái rồi rời đi.
Chu Đại Phúc rất đau đầu.
“Tiểu Hoàng à, ông nói xem sao số tui không được may mắn như người đàn ông kia nhỉ, nhận nuôi một đứa trẻ lại nhận nuôi trúng trữ quân của Địa phủ.”
Nếu như nó may mắn như thế thì đâu phải như bây giờ.
Nó cúi đầu nhìn thân thể mập mạp nhưng lại lùn một mẩu, lùn hơn cả Hoàng Tử Dẫn, Chu Đại Phúc vô cùng buồn rầu.